Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 127



 

Tiểu sư muội đan tu hỏi thẳng: "Đã biết chúng ta đang ở trong ảo cảnh, vậy rốt cuộc phải làm sao để phá giải?"

 

Các tu sĩ Triều Nguyên đều là những người từng trải, dày dặn kinh nghiệm, chỉ có Đại sư tỷ là kẻ "đục nước béo cò", vểnh tai lên nghe ngóng bài học.

 

"Ảo cảnh đều do tâm ma gây ra. Tâm ma của người bình thường sẽ được thể hiện qua từng ngọn cỏ, cái cây do họ tạo ra trong ảo cảnh. Nói cách khác, sẽ có những dấu vết để lại. Chỉ cần tìm được tâm ma và loại bỏ nó, chúng ta sẽ thoát ra ngoài."

 

Hóa ra là vậy.

 

Đại sư tỷ lẩm bẩm trong linh đài: "Nghe có vẻ cũng không khó lắm."

 

Tiểu sư muội tiếp tục hỏi: "Làm sao để loại bỏ tâm ma? Tìm được rồi thì vung kiếm c.h.é.m c.h.ế.t nó ngay tại chỗ sao?"

 

"Tất nhiên là không được." Lâm đại công t.ử lên tiếng, "Đây là ảo cảnh. Những sự vật trong ảo cảnh là bất t.ử bất diệt, có g.i.ế.c cũng sẽ tái sinh."

 

"Loại bỏ tâm ma ở đây có nghĩa là giải tỏa khúc mắc trong lòng người đã sinh ra nó."

 

Dao Trì Tâm: "……"

 

Vậy là vẫn rất khó!

 

Hề Lâm: "……"

 

Ai mà biết được Diệp Quỳnh Phương có tâm ma gì cơ chứ?

 

Một bậc thầy đan đạo, vừa có khả năng chiến đấu vừa giỏi trị liệu, danh tiếng vang xa bên ngoài, uy tín lẫy lừng bên trong. Trông bà ấy còn đáng tin cậy hơn hẳn vị chưởng môn và vị trưởng lão còn lại của phái.

 

Một người như vậy mà cũng có thể sinh ra tâm ma lớn đến thế. Trời mới biết bà ấy có quá khứ gì không thể chia sẻ với người ngoài.

 

Dao Trì Tâm không nhịn được nghĩ thầm.

 

Vậy chẳng phải là muốn người ta đi giải tỏa tâm lý cho bà ấy sao?

 

Bản thân ta còn đang mơ hồ đây này, làm sao có thể giúp người khác hết mơ hồ được.

 

Những người không có khúc mắc trong lòng thì đâu có vào được cái chốn quỷ quái này. Vị kiếm tu đại năng có ý chí kiên định nhất chắc tám phần đang đứng gõ cửa kết giới ở bên ngoài ảo cảnh rồi.

 

Tuyết Vi lại chủ động đứng lên nhận lấy trách nhiệm: "Đã là ảo cảnh của sư phụ, ta có lẽ có thể đoán được vài phần suy nghĩ của người. Nếu vị đạo hữu nào tìm thấy tâm ma trước, xin hãy truyền tin cho ta."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ban ngày, ảo cảnh tương đối yên bình. Lũ Mê Võng Điểu đều lẩn trốn trong những góc tối. Nghe nói trong ảo mộng do chính bầy yêu thú này dệt nên, chúng có thể tự do đi lại, không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì, giống như việc nhốt con mồi vào l.ồ.ng để tùy ý thưởng thức vậy.

 

Mọi người tản ra thành các hướng khác nhau để dò la. Khi đi trên đường phố, Dao Trì Tâm không hề nhận thấy bất kỳ sự khác lạ nào ở những người bán hàng rong hay khách bộ hành xung quanh. Từng lời nói, cử chỉ của họ đều vô cùng sống động, mang lại cảm giác chân thực đến mãnh liệt, y như những người "đang sống".

 

Hỏi thăm thì họ cũng biết trả lời, từ quê quán, gia cảnh cho đến những trải nghiệm trong đời, đối đáp lưu loát như nước chảy.

 

Nếu không phải đã nhận ra manh mối từ sớm, quả thực rất khó tin rằng tất cả những điều này chỉ là một ảo ảnh.

 

"Một tòa thành thật sầm uất, có đủ mọi thứ từ ăn, mặc, ở, đến đi lại." Nàng vừa đi trước vừa lẩm bẩm hỏi Hề Lâm, "Đệ nghĩ Diệp trưởng lão dùng những thứ này để thể hiện chấp niệm gì đây?"

 

Thất tình lục d.ụ.c của con người suy cho cùng cũng chỉ xoay quanh tham, sân, si, hận, yêu, chia ly, cầu không được. Chấp niệm càng sâu đậm thì e rằng càng ít khi hé răng với người ngoài.

 

Ví dụ như chính Dao Trì Tâm, nếu nói về chấp niệm thì nàng có nhiều vô kể.

 

Nàng sợ c.h.ế.t, nàng muốn những người mình quan tâm được bình an, muốn toàn bộ núi Dao Quang thoát khỏi đại nạn. Nói cách khác, nàng còn muốn bản thân có thể đóng góp chút ít công sức.

 

Có lẽ vì chấp niệm của nàng quá hỗn tạp, lại chưa bao giờ tập trung cao độ vào một điều gì đó, nên yêu hạch mới không chọn nàng để giải phóng ảo giác.

 

Tâm ma dễ tìm đến thế sao?

 

"Có nên hỏi Tuyết Vi trước xem Diệp Quỳnh Phương có khúc mắc nào trong lòng không vượt qua được không, chẳng hạn như bế tắc trong tu luyện, hay nuối tiếc chuyện quá khứ..."

 

Nói đến đây, nàng chợt thắc mắc: "Thứ đó sẽ xuất hiện dưới hình thức nào nhỉ? Là một đồ vật chăng?"

 

Chàng thanh niên lắc đầu: "Không hẳn, có thể là một con người, một hòn đá, thậm chí là cả một tòa thành này cũng không biết chừng."

 

Trong lúc nói chuyện, họ tình cờ đi ngang qua một hiệu t.h.u.ố.c. Cách bài trí bên trong thế mà lại cực kỳ giống với hiệu t.h.u.ố.c mà Diệp Quỳnh Phương từng ghé thăm ở kinh thành Kinh Sở.

 

Dù sao bà ấy cũng là một đan tu, tìm kiếm ở nơi có d.ư.ợ.c thảo chắc chắn không sai vào đâu được.

 

Nàng kéo tay Hề Lâm, "Sư đệ, chúng ta vào xem thử."

 

Dao Trì Tâm ngẫm nghĩ lại, lẽ nào bà ấy đã nói gì đó với vị đại phu ở hiệu t.h.u.ố.c này, nên mới khiến đạo tâm bất ổn?

 

Đại sư tỷ vừa vén rèm bước vào vừa cất giọng gọi: "Chưởng quỹ, đại phu nhà ông có ở đây không?"

 

 

 

 


">