Giây tiếp theo, cánh tay hắn bất ngờ dùng sức kéo mạnh.
Ta không kịp phòng bị, ngã vào lòng hắn.
Đụng phải l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của hắn.
Tay còn lại của hắn nhanh ch.óng giữ lấy sau đầu ta.
Đôi môi hơi lạnh mang theo sức mạnh không cho phép chống cự, nặng nề áp xuống.
Nụ hôn này vừa gấp gáp vừa mãnh liệt.
Mang theo nỗi hoảng loạn vì được rồi lại mất, còn có khát vọng gần như muốn nuốt trọn ta vào bụng.
Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở hòa lẫn.
Ta có thể nếm được mùi tanh nhàn nhạt như gỉ sắt nơi miệng hắn.
Qua lớp y phục mỏng, tay hắn dừng lại nơi n.g.ự.c ta.
“Huy Nghi, ta yêu nàng.”
Ta nhìn đôi mày đôi mắt nghiêm túc của hắn ở khoảng cách gần trong gang tấc.
Con nai nhỏ trong lòng ta chắc đã đ.â.m đầu c.h.ế.t từ lâu rồi.
Ta bỗng bật cười, đưa tay nâng mặt hắn lên.
Trong ánh mắt hơi kinh ngạc của hắn, bất ngờ xoay người!
Vị trí đảo ngược.
Ta giữ c.h.ặ.t hắn trên nhuyễn tháp, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Đầu ngón tay lướt qua cánh môi hơi sưng của hắn, mang theo chút đắc ý của trò đùa thành công.
Cúi đầu, không nặng không nhẹ c.ắ.n lên môi dưới của hắn một cái.
“Biết rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Sau này, ta sẽ che chở cho ngươi.”
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, cánh tay vòng qua eo ta.
Lần này, tay hắn đưa về phía lớp trung y bên trong của ta.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lặng lẽ.
Trong phòng, nến sắp tàn, cả gian phòng ngập tràn ý vị mập mờ dịu dàng.
25
Cùng lúc đó, bên ngoài trấn Song Phượng Tiên, vách núi Khóa Tiên.
Sở Ngọc Thần co ro trong góc động trên vách núi, bộ cẩm bào trên người từ lâu đã rách nát chẳng khác gì đồ ăn mày.
Từ sau khi bị phế bỏ thân phận đại sư huynh, ném tới nơi chim không thèm ị này để diện bích.
Hận ý trong lòng hắn cứ như cỏ dại mà điên cuồng sinh trưởng.
“Thẩm Huy Nghi… Tạ Lan Phong…”
Hắn nghiến răng ken két.
“Nếu không phải vì các ngươi, sao ta lại rơi vào tình cảnh này!”
Hắn hận đến mức muốn ăn thịt uống m.á.u bọn họ.
Nhưng linh mạch trên người bị phong ấn, đến một con chim bay cũng bắt không nổi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đúng lúc ấy, ngoài cửa động truyền tới tiếng bước chân rất khẽ.
“Ngọc Thần ca ca.”
Liễu Tô Tô khoác áo choàng đen, lộ ra gương mặt tái nhợt nhưng mang theo ý cười.
Ánh mắt Sở Ngọc Thần lạnh đi, rút kiếm chỉ thẳng về phía nàng ta.
“Liễu Tô Tô? Ngươi còn dám tới tìm ta?”
“Nếu không phải vì ngươi, sao ta lại thành ra thế này?”
Mũi kiếm chỉ thẳng vào mặt nàng ta.
“ Sở Ngọc Thần, ngươi giả vờ cái gì?”
“Rơi đến bước đường hôm nay, chẳng phải do chính lòng tham của ngươi tạo thành sao?”
“Gia nghiệp Thẩm gia, quyền kế thừa Kinh Hồng Tiên Tông, thứ gì ngươi cũng muốn.”
“Kết quả thì sao?”
“Bản lĩnh không đủ, trách được ai?”
“Ngươi!”
Sở Ngọc Thần bị đ.â.m trúng chỗ đau.
“Tin hay không ta lập tức g.i.ế.c ngươi, lấy đầu ngươi về tông môn lập công, có lẽ còn giảm được chút hình phạt!”
“Lập công?”
“Sở Ngọc Thần, ngươi còn đang nằm mơ à?”
“Vị tông chủ của Kinh Hồng Tiên Tông coi trọng thể diện nhất. Ngươi cấu kết ma tu, suýt làm hỏng thanh danh tông môn, ông ấy không phế bỏ ngươi ngay tại chỗ đã là niệm tình cũ.”
“Ngươi còn muốn quay về?”
“Nằm mơ đi!”
Nàng ta đột ngột kéo mạnh vạt áo choàng rách trước n.g.ự.c, để lộ vị trí tim bên trái.
Nơi đó, làn da không phải màu thịt bình thường.
Mà hiện lên sắc xanh đen quỷ dị.
Hình dạng đồ đằng mơ hồ cùng nguồn gốc với ma văn trên người Ma chủ Huyền Âm.
“Ta vốn chẳng phải tiểu thư Liễu gia ở Tô Châu.”
“Ta là đích nữ của Ma chủ Huyền Âm!”
“Tổ tiên ta chính là kẻ bị Thẩm gia và Tạ gia liên thủ phong ấn dưới lòng đất trấn Song Phượng Tiên!”
“Hiện giờ phụ thân ta cũng bị con tiện nhân kia ám hại đến c.h.ế.t!”
“Ngươi tưởng gia nghiệp Thẩm gia, 《Ti Trúc Trấn Hồn Phổ》 mà trước đây ngươi nhòm ngó là thứ gì?”
“Đó chẳng qua chỉ là bình phong để người giữ mạch phượng tộc duy trì phong ấn và che giấu chân tướng!”
“Chỉ là phần nổi của tảng băng thôi!”
Trong mắt Liễu Tô Tô cháy lên ngọn lửa điên cuồng.
“Dưới lòng đất trấn Song Phượng Tiên phong ấn thần hồn hoàn chỉnh cùng nguồn sức mạnh nguyên thủy nhất của Ma chủ Huyền Âm thời thượng cổ!”
“Thẩm Huy Nghi là truyền nhân giữ mạch phượng tộc, Tạ Lan Phong là truyền nhân giữ mạch long tộc.”
“Huyết mạch và tín vật của hai nhà bọn họ chính là chìa khóa mở phong ấn!”