Hắn bước tới, nghiêm túc nói với ta: "Chuyện tám năm trước là lựa chọn của ta. Nàng không cần dùng cả đời để trả lời cho tám năm ấy."
"Ta chờ nàng là chuyện của ta."
Ta nhìn hắn: "Nếu ta không đồng ý, ngài vẫn tiếp tục giúp vụ án của phụ thân ta sao?"
"Công sự và tình cảm không liên quan." Hắn đáp không chút do dự.
Sự dứt khoát ấy làm ta hoàn toàn vững tin.
Mấy ngày sau, cửa hàng gặp sự cố.
Một lô vải gấm bị thợ nhuộm sai màu, khách hàng đến làm ầm ĩ.
Ta thức trắng cả đêm để tìm phương án xử lý, mệt mỏi đến cực điểm.
Yến Hoài Chấp mang hồ sơ tới, thấy ta bận rộn liền chủ động đề nghị giúp đỡ.
Trong lúc cuống cuồng, ta lỡ lời gắt gỏng: "Ngài thì biết gì về việc mua bán mà giúp!"
Thốt ra xong, ta giật mình khựng lại, theo thói quen giơ tay định xin lỗi.
Nhưng Yến Hoài Chấp không hề giận.
Hắn chỉ nhẹ nhàng bảo: "Nàng đang mệt, không cần ép mình giữ vẻ dịu dàng mọi lúc."
Hắn lặng lẽ lui ra ngoài, sai người tìm giúp xe vận chuyển nguyên liệu mới theo đúng giá thị trường.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ta tự mình thương lượng với khách, lấy lô vải lỗi làm sản phẩm giá thấp, hoàn thành đơn đúng hạn.
Lần đầu tiên ta nhận ra, ở bên hắn, ta được phép phạm sai lầm, được phép nổi giận mà không sợ bị phủ nhận giá trị.
Nàng không rung động vì hắn cứu mình.
Nàng rung động vì khi nàng không hoàn hảo, hắn vẫn tôn trọng nàng.
Phủ Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa Tiêu Vân Chiêu mời ta đến thử hương cho lễ tế.
Bà từng quen phụ thân ta, hiểu rõ oan khuất năm xưa.
"Con có muốn gả cho Hoài Chấp không?" Bà hỏi thẳng.
"Con vẫn đang suy nghĩ ạ." Ta đáp bình thản.
Bà gật đầu tán thưởng sự thẳng thắn của ta, rồi chậm rãi nói:
"Ta muốn nhận con làm nghĩa nữ."
"Không phải để ban cho con một thân phận."
Tiêu Vân Chiêu nhìn ta, ánh mắt kiên định: "Mà để những người từng giẫm lên thanh danh Khương gia biết rằng con vốn không thấp hơn bất kỳ ai."
Quách Tố Tâm ngồi bên cạnh chứng kiến toàn bộ, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang thán phục.
Ta cúi đầu tạ ơn, nhưng vẫn xin phép tự mình quản lý cửa hàng và tài sản riêng.
Trưởng công chúa mỉm cười đồng ý.
Trong ngôi đình nhỏ gần bến sông.
Phùng Tự Khiêm xin gặp ta lần cuối trước khi rời kinh nhận chức ở xa.
Hắn không mang quà, không nhắc chuyện cũ.
Gương mặt hắn hốc hác, giọng nói trầm tĩnh hơn trước: "Ta đã trả hết nợ hồi môn cho Khương gia rồi."
"Ta biết, lừa ta là Bùi Nhược Quân, nhưng người bỏ mặc nàng... là chính ta."
Hắn nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu: "Uẩn Ninh, nếu năm ấy ta quay đầu sớm hơn thì sao?"
"Nhưng chàng đã không quay đầu." Ta nhìn ra dòng sông phẳng lặng.
"Nàng có hận ta không?"
"Ta không hận chàng." Ta xoay người nhìn hắn, "Nhưng ta cũng không còn yêu chàng."
Phùng Tự Khiêm run lên.
Hắn đặt chiếc trâm ngọc cũ lên bàn đá, lặng lẽ xoay người bước đi.
Ta không chạm vào chiếc trâm ấy nữa.
Tối hôm đó.
Ta một mình bước đến Đại Lý Tự.
Yến Hoài Chấp đang duyệt sớ, thấy ta đến liền xua hết hạ nhân lui ra.
"Lời ngỏ hôm trước," Ta nhìn hắn, " còn hiệu lực không?"
Yến Hoài Chấp khựng lại. Hắn không vội mừng rỡ, mà nhìn ta bằng ánh mắt nghiêm túc.
"Nàng nghĩ kỹ chưa? Không phải vì cảm động, cũng không phải vì biết ơn chứ?"
"Con không gả vì tám năm chờ đợi, cũng không gả vì ơn cứu mạng."
Ta mỉm cười: "Con muốn thử bước về phía ngài, vì ở bên ngài, con được là chính mình."
"Ta không thể hứa sẽ trở thành một người vợ hoàn hảo."
Yến Hoài Chấp đứng dậy, đi tới trước mặt ta, cúi người hành lễ: