Tuy Là Gián Nhưng Tui Siêu Đáng Yêu

Chương 7



🪳 Chương 7. Gián vào đại học 🪳

57

Văn Tuyết Tùng vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng (gốc là con cưng của trời), chưa bao giờ trao chân tình cho bất kỳ ai. Bảo gã phải thấp cổ bé họng cầu xin Giản Lang quay về là chuyện không thể nào. Văn Tuyết Tùng ôm một bụng lửa giận, ra lệnh cho Giản Lang: "Đi về với tôi ngay. Lần sau còn để tôi thấy cậu kề vai sát cánh với thằng khác, tôi đánh gãy chân cậu."

Đối với gã, Giản Lang là người gã đã từng "gặm" qua mấy lần, dù gã có vứt đi đâu, chỉ cần gã muốn quay lại gặm tiếp thì Giản Lang nhất định phải ở yên chỗ cũ, không được rời đi.

58

Đây mà là thái độ xin xỏ sao? Muốn người ta về nhà với mình phải ăn nói cho hẳn hoi chứ? Động tí đòi đánh gãy tay gãy chân, cứ tưởng mình là ông trời chắc?

Anh em nhà chuột xoa xoa bên má sưng vù, mắng: "Anh tưởng anh là ai hả? Chia tay rồi biết chưa?"

Văn Tuyết Tùng cười lạnh, nắm chặt tay Giản Lang không buông, châm chọc lại: "Cậu là cái thá gì? Ông đây đang nói chuyện với em ấy, không đến lượt cậu xía mồm vào."

59

Gián nhỏ bị nắm đau tay quá. Chồng muốn y cùng về nhà, cứ thế lôi kéo tay trái y. Anh em nhà chuột thì bảo phải dạy cho chồng một bài học, bắt gã phải nếm mùi "truy thê hỏa táng tràng" (hối hận đi tìm vợ), nhất quyết không cho y đi, cứ thế kéo giật tay phải y.

Y bây giờ chẳng khác gì miếng bánh mì nướng, sắp bị xé làm đôi đến nơi rồi.

Gián nhỏ do dự một lát, yếu ớt tỏ thái độ với Văn Tuyết Tùng: "Chúng ta chia tay rồi, anh buông tui ra đi."

Tay y bám chặt lấy ngón tay Văn Tuyết Tùng, ánh mắt vừa hưng phấn vừa nhiệt tình, chẳng có vẻ gì là muốn rời đi cả.

Anh em nhà chuột đã dặn y rồi, loài người gian xảo lắm, thứ gì có được dễ dàng họ sẽ không trân trọng. Phải cho họ biết cảm giác mất đi không bao giờ trở lại, họ mới biết đường mà cung phụng mình như báu vật.

Gián nhỏ gật đầu cái rụp, quyết định nghe lời đại ca chuột, chơi trò "lạt mềm buộc chặt" một phen xem thái độ của chồng thế nào.

Văn Tuyết Tùng nghe câu đó thì sững người, lập tức sa sầm mặt mũi chất vấn: "Có giỏi thì nhắc lại lần nữa xem."

Giọng gã lạnh lẽo đến đáng sợ, đôi mắt phượng như phun ra lửa. Lúc này Văn Tuyết Tùng chẳng khác gì một con rồng lửa, muốn thiêu chết y tại chỗ.

Giản Lang kìm nén giọt nước mắt luyến tiếc, kiên cường nói: "Anh tưởng anh là ai chứ? Tui có người mới rồi, không cần anh nữa! Cút đi cho khuất mắt!"

60

Giản Lang chơi quá trớn rồi. Văn Tuyết Tùng bỏ đi thật, chẳng thèm nói lấy một lời. Gã leo lên chiếc Rolls-Royce rồi đạp lút ga phóng mất dạng.

Giám nhỏ cuống cuồng chạy như bay đuổi theo, nước mắt giàn giụa, khóc không thành tiếng: "Em sai rồi! Mang em về với!"

Đây là trên đường lớn, xe cộ qua lại tấp nập, sơ sảy một tí là bị nghiến nát xác như chơi. Anh em nhà chuột dùng móng vuốt chộp lấy gián nhỏ, mắng: "Đồ vô dụng."

61

Văn Tuyết Tùng một tay ôm vô lăng, mặt mày thối không chịu nổi. Một tên đại ngốc miễn cưỡng lắm mới lọt được vào mắt gã, vậy mà dám bảo gã cút?

Mẹ kiếp, đứa nào cho y cái dũng khí đó hả?

Đi con mẹ nó! Cút thì cút, đứa nào quay đầu lại trước đứa đó là chó!

62

Gián nhỏ hối hận quá. Tại sao lại chọc chồng giận cơ chứ! Chồng đã đưa bậc thang cho xuống rồi, cứ thế vui vẻ đi về có phải tốt không?

Giường ấm nệm êm không ngủ, lại đâm đầu vào đây cùng anh em nhà chuột đào hang. Y khóc đến cạn cả nước mắt, oán trách: "Tại anh hết! Trả chồng lại cho tui đây!"

Anh em nhà chuột âm thầm tặng y một chày gậy gỗ vào đầu, cho y ngất xỉu luôn. Thật sự ồn ào quá!

64

Ngày đầu cút đi, Giản Lang không nhắn WeChat cho gã.

Ngày thứ ba cút đi, Giản Lang vẫn im hơi lặng tiếng.

Ngày thứ mười cút đi, Văn Tuyết Tùng thử tìm một cậu chàng có ngoại hình hơi giống Giản Lang để tâm sự, nhưng tìm mãi chẳng thấy ai hợp ý.

Bọn họ làm sao so được với Giản Lang, có giả bộ ngây thơ thì trông cũng chẳng giống chút nào.

Ngày thứ mười lăm cút đi, Văn Tuyết Tùng chính thức làm chó, gọi điện cho Giản Lang, y không nghe máy.

Ngày thứ hai mươi cút đi, Văn Tuyết Tùng hóa thân thành chuột cống nấp trên Weibo rình mò tài khoản của Giản Lang, phát hiện y đang tìm người ở ghép.

64

Anh em nhà chuột bảo bằng cấp y thấp, lại còn bị Văn Tuyết Tùng lừa nên mới vì hạng tra nam đó mà khóc lóc sống dở chết dở. Đại ca chuột khuyên Giản Lang nên thuê một phòng gần trường, hàng ngày đi học rồi về nhà, chẳng mấy chốc sẽ quên sạch tên khốn kia thôi.

Suốt hai mươi ngày, gián nhỏ chẳng nhận được một tin nhắn làm hòa nào từ chồng, y buồn lắm, định bụng buông tay xem sao. Nhưng nếu chồng chủ động tìm đến, y sẽ đồng ý về nhà ngay, không bao giờ dỗi nữa!

Y đăng một bài tìm bạn cùng phòng lên Weibo, hy vọng có người gánh bớt tiền thuê nhà cho mình.

Dưới bài đăng của gián nhỏ có một bình luận: "Bao nhiêu tiền? Tôi muốn thuê."

Y thấy người này dùng ảnh đại diện chính là chồng mình. Không được! Tuyệt đối không được! Chồng là của mình y thôi! Gián nhỏ tức tối đáp: "Không cho cậu thuê! Mau đổi ảnh đại diện đi!"

65

Văn Tuyết Tùng cầm điện thoại nghiến răng nghiến lợi, gã hỏi lại: "Sao thế? Cậu ghét Văn Tuyết Tùng à?"

Đối phương đã offline, không thèm trả lời gã.

Gã nghĩ thầm, ghét thì đã sao? Gã cứ thích vác xác đến tận cửa đấy. Giản Lang không muốn thấy thì bắt buộc cũng phải nhìn gã thôi.

Với lại, cái tên thư sinh kia, bạn trai mới của Giản Lang bộ nghèo đến mức đó sao?

Có cái phòng mà phải đi ở ghép.

Cái mông tròn trịa mềm yếu không tự gánh vác nổi kia của Giản Lang, lỡ bị tên vô lại nào nhìn thấy hết gã biết làm sao bây giờ?