Tương Lai Còn Dài

Chương 122



Ngu Kiều nhận được điện thoại của Tần Bắc, bảo cô ra đầu con hẻm nhỏ, chưa kịp nói chuyện gì đã cúp máy.

Cô ngẫm nghĩ một hồi, mặc áo khoác rồi đi xuống lầu. Trong hẻm chẳng biết là nhà ai đang vang lên điệu kịch Thượng Hải nghe tựa như vở “Yến Yến làm mai”. Ánh nắng xuân rực rỡ, mấy cây sào tre chìa ra từ khung cửa sổ treo những tấm drap trải giường vừa mới giặt xong, nước nhỏ giọt tí tách. Thoang thoảng nơi đầu mũi không chỉ có mùi bột giặt, mà còn có cả mùi mỡ thịt kho hột vịt thơm lừng từ chiếc bếp lò nhỏ. Bà cụ ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ đã xếp xong một rổ thỏi vàng bằng giấy bạc, Tết Thanh minh đã cận kề. Bà nhìn thấy Ngu Kiều, bất luận có quen biết hay không cũng đều mỉm cười gật đầu với cô.

Làn gió còn mang theo hơi lạnh vi vu và ẩm ướt. Cô đứng ở đầu hẻm dáo dác nhìn quanh, bỗng nghe thấy tiếng bóp kèn xe. Phía trước bên phải đường có một chiếc Audi màu trắng đang đỗ, cô chậm rãi bước qua. Tần Bắc ngồi ở ghế lái, hạ kính xe xuống, ra hiệu bảo cô lên xe.

Ngu Kiều thừa biết kháng cự cũng vô ích, nhưng cô có thể chọn ngồi ở băng ghế sau, miệng lầm bầm: “Tôi bị say xe, anh đừng chạy đi xa quá, bằng không tôi ói làm dơ xe của anh thì không tốt đâu.”

Tần Bắc vẫn còn sợ, móc ra một cái bịch nilon quăng cho cô. Hôm nay anh ta không cần tài xế mà tự mình lái xe, đường sá không rành lắm, chạy vòng quanh hết mấy bận mới tìm được rạp chiếu phim Quốc Thái, rồi lại chạy thêm vòng nữa mới tìm thấy hầm giữ xe bên dưới.

“Anh tính mời tôi đi coi phim hả?” Ngu Kiều có chút không chắc chắn.

Tần Bắc gật đầu, lại nói: “Sao cô lại có vẻ mặt đó? Tôi không thể mời cô đi coi phim sao? Dạo trước bận rộn quá, bây giờ rảnh rỗi rồi, có thể ở bên cạnh cô nhiều hơn.”

Trong lòng Ngu Kiều căm ghét, nhưng bề ngoài không lộ ra, bỗng nhiên liếc mắt về một hướng, hất hàm: “Tôi phải đi mua cái kia trước đã.” Tần Bắc nhìn theo, cách đó chừng mười bước chân có một tiệm nhỏ bán bánh tart trứng, người ta đang xếp một hàng dài dằng dặc. Anh ta vén tay áo lên coi đồng hồ, rồi móc ra hai tấm vé, đưa cho cô một tấm, quyết định luôn: “Không kịp đâu, coi phim xong ra rồi mua!”

“Không! Tôi muốn ăn trước.” Ngu Kiều quay lưng đi liền, Tần Bắc nhanh chóng cản trước mặt cô, nghiến răng cười: “Để tôi mua cho, phong độ quý ông thì tôi vẫn có.”

“Vậy cảm ơn anh!” Ánh mắt Ngu Kiều láu lỉnh, quơ quơ tấm vé coi phim: “Tôi vô trước đây.”

Bộ phim là tác phẩm rất đình đám “Điệp viên Bourne”, quả thực là chật kín không còn chỗ trống. Chẳng biết qua bao lâu, Tần Bắc mò mẫm ngồi xuống trong bóng tối, im hơi lặng tiếng đưa cái bao giấy cho Ngu Kiều. Ngu Kiều đón lấy, hơi nóng xuyên qua lớp giấy làm phỏng cả ngón tay, cô kín đáo liếc trộm anh ta, thấy rõ ràng là anh ta đang bực bội, Ngu Kiều liền vui vẻ. Cho đến khi phim hết, hai người họ vẫn giữ khoảng cách với nhau, mãi tới khi đèn bật sáng trưng, Tần Bắc mới cứng nhắc đứng dậy, bọn họ theo dòng người đi ra ngoài, Ngu Kiều cũng im lặng không nói lời nào.

Ra khỏi rạp chiếu phim, ánh nắng chói chang, sắc mặt Tần Bắc bỗng nhiên dịu lại, nói dạo này tôi đang gặp vận xui, cô đi chùa Long Hoa thắp nhang với tôi đi, coi như nể tình tôi xếp hàng nửa tiếng đồng hồ mua bánh tart trứng cho cô… Anh ta nói chuyện thong thong thả thả, nhưng trong giọng điệu có ý tứ cảnh cáo cô đừng có không biết điều, đoạn mở sẵn cửa ghế phó lái cho cô.

Ngu Kiều cúi đầu ngồi vào trong xe, Tần Bắc vịnh vô lăng bẻ lái sang đường Hoài Hải Trung, chạy về hướng Từ Gia Hối. Lúc chờ đèn đỏ, anh ta liếc nhìn cái bao giấy chưa khui, hỏi: “Bánh tart trứng mua về rồi sao không ăn?”

Ngu Kiều nói: “Tôi bị say xe, ăn vô là ói.”

Bữa nay đúng vào ngày rằm, chùa Long Hoa người đông nghịt, trong không khí nghi ngút khói nhang màu xám trắng. Một nhà sư mặc áo bào màu vàng đất cầm một cái xẻng lớn, thấy tro trong chiếc lư hương dáng dài sắp đầy, bèn lụi một xẻng xuống, những cây nhang và đèn cầy cắm dày đặc đang cháy dở liền bị bẻ gãy ráo trọi, rồi bị xúc hết vào cái thùng thiếc cùng với đống tro. Tần Bắc nhìn thấy vậy thì im lặng, còn Ngu Kiều thì đưa nhang lên quá đầu, thành tâm vái lạy bốn phương, đợi nhà sư đi rồi mới cắm nhang vào. Cô còn đi tới trước các bức tượng Phật mạ vàng, cung kính quỳ trên nệm bồ đoàn dập đầu vái lạy rồi cầu nguyện. Tần Bắc nhìn điệu bộ đó của cô thì thấy buồn cười, hỏi cô đã ước điều gì. Cô mỉm cười nói với anh ta, nói ra sẽ không còn linh nghiệm nữa.

Cô còn có thể cầu ước điều gì nữa chứ! Tóm gọn toàn bộ tập đoàn buôn m* t** do Tần Bắc và Lưu Viện cầm đầu, Trình Dục Huy vẫn yêu cô và muốn cưới cô, Tiêu Long và Ni Ni bỏ qua hiềm khích cũ để sống một cuộc đời hạnh phúc.

Tuy chỉ là thắp một nén nhang nhưng vì người ta xếp hàng đông đúc nên cũng tốn không ít thời gian, thoắt cái đã đến giữa trưa. Tần Bắc hỏi cô muốn ăn món gì, Ngu Kiều ngẫm nghĩ rồi nói: “Đã tới đây rồi thì ăn một tô mì chay để tỏ lòng thành kính.”

Hai người họ đã đi ra tới lối ra, bèn quay trở vào, vẫn mua vé rồi xếp hàng tự lấy thức ăn. Dòng người cứ lững thững nhích về phía trước, Ngu Kiều bảo Tần Bắc đứng xếp hàng, còn mình thì chạy ra cái ghế đá bên cạnh nghỉ ngơi. Đến chừng được ngồi xuống ăn, Tần Bắc chắc là chưa từng bị đày đọa kiểu này bao giờ nên trán túa mồ hôi, trông có vẻ hơi chật vật. Ngu Kiều không thèm quan tâm tới anh ta, chỉ cúi đầu ăn mì từng ngụm lớn. Bọn họ còn kêu thêm một đĩa vịt chay cắt làm bảy tám miếng, Tần Bắc gắp một miếng ăn thử rồi nhổ ra quăng lên bàn, chê là y như nhai đồ nhựa.

Ngu Kiều bèn ăn sạch phần còn lại. Bước ra khỏi trai đường, cô lại chạy tới chỗ quầy cửa sổ mua thêm ba bịch vịt chay, Trình Dục Huy thích ăn món này lắm.

Tần Bắc lái xe chở cô tới trung tâm Cảng Hối mua quần áo, Ngu Kiều đứng trước cái cửa xoay không chịu vô: “Vô công bất thụ lộc, tấm lòng của anh tôi xin ghi nhận, nhưng không thể nhận đâu.”

Tần Bắc nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, cuộc gặp gỡ suốt nửa ngày qua quả thực chẳng mấy vui vẻ gì, thậm chí anh ta còn có ảo giác như mình bị cô trêu chọc, nhưng ngặt nỗi anh ta lại không hề tức giận, ngược lại còn thấy mới mẻ và phấn khích. Những người đàn bà anh ta từng qua lại nếu không sợ anh ta, né tránh anh ta thì cũng là nịnh bợ, phục tùng anh ta, chẳng có ai từ chối đạn bọc đường của anh ta cả. Nhưng Ngu Kiều lại là một ngoại lệ, cô đối với anh ta lúc gần lúc xa, không lạnh không nóng, lạt mềm buộc chặt tự thành một kiểu. Bộ dạng lúc cô nhiệt tình như lửa sẽ ra sao nhỉ? Trong lòng anh ta dâng lên một niềm mong đợi vô cớ, không kìm được mỉm cười nói: “Thực sự là cần cô giúp một tay! Ngày mốt có một buổi tiệc rượu thương mại cực kỳ quan trọng đối với tôi, cần phải dắt theo bạn nữ đi cùng. Sau khi Tô Vận đi rồi, tôi luôn giữ mình thanh tịnh, cho nên lần này đành phải làm phiền cô vậy! Mua cho cô một bộ lễ phục đẹp đẽ vừa là để đền ơn, cũng là vì thể diện của chính tôi, đó là ích kỷ của tôi, mong cô thành toàn cho!”

Anh ta lại thay đổi cách nói chuyện, lấy lùi làm tiến, từng bước ép sát.

Ngu Kiều mau chóng nhận lời, biết đâu ở buổi tiệc rượu lại có thu hoạch bất ngờ không chừng.

Tiêu Long đang đánh bài với bọn Đỗ Cường ở Vương Triều, sau khi thua mấy bận bèn chửi bới om sòm rồi đứng dậy đi vô nhà vệ sinh, né tránh camera giám sát để mò tới phòng của Mẫn Ngang. Mẫn Ngang mấy ngày nay sống ngày dài như năm, thấy anh tới thì mừng rỡ khôn xiết. Tiêu Long đưa vé máy bay đi Mang Thị cùng một ít tiền cho gã, hạ thấp giọng nói: “Bảy giờ tối mai, Lưu Mã Bạch và Lưu Viện phải đi dự tiệc rượu, không rảnh để mắt tới mày đâu, tao sẽ chuốc cho bọn Đỗ Cường, Phỉ Thịnh, Ngô Mạc say khướt, mày cứ thừa cơ lẻn theo lối bí mật mà trốn đi, đừng có chần chừ.”

Mẫn Ngang gật đầu lia lịa, cảm động đến phát khóc: “Anh Long, chuyến này nếu tôi trốn thoát được, sau này anh có việc gì cần tới tôi thì cứ gửi thư tới Bang Wa tìm tôi, tôi dù có chết cũng phải đền đáp cái ơn này của anh.” Gã không nuốt lời, bèn đem vị trí của lối đi bí mật kể lại cặn kẽ cho Tiêu Long nghe.

Tiêu Long không nên ở lại lâu, dặn dò đơn giản hai câu là tính rời đi, Mẫn Ngang ở sau lưng anh bỗng nhiên nói: “Anh Long anh biết không? Tôi cứ thấy anh đặc biệt giống một người, một người đàn bà.”

Lòng bàn tay của Tiêu Long đã nắm lấy cái tay nắm cửa bằng đồng, giống như nắm trúng một hòn lửa, nóng phỏng tay khiến anh rút vội về. Chân anh như đạp trúng bãi sình lầy cứ lún dần xuống, anh dứt khoát giậm giậm chân rồi quay người lại, sắc mặt vẫn như bình thường, thậm chí còn mang theo một nụ cười gần như cợt nhả, anh nói: “Đã là lúc nào rồi, đang hồi sinh tử mà mày còn rảnh rỗi nghĩ tới đàn bà sao?”