Nhà họ Tiền buôn bán lớn, năm ngoái có một vị quyền quý từ kinh thành tìm đến.
Khi ấy, cha và đại ca đều không muốn dây dưa quá nhiều với quyền quý.
Nhưng thương gia như chúng ta, có thể không chủ động bợ đỡ.
Nhưng tuyệt đối không thể từ chối lời kết giao từ họ.
Nếu không, có lẽ đến c.h.ế.t cũng không biết mình đã đắc tội chỗ nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Gần đến cuối năm, cha chở đầy mấy xe kỳ trân dị bảo lên kinh.
Chuyến đi này vừa để tìm sự che chở, vừa để thể hiện lòng trung thành.
Người đi cùng còn có tiêu cục mà cha và mẹ từng làm việc, nghĩ rằng đều là người một nhà, nên họ để cha và mẹ cùng đi.
Chuyến đi này, tất cả đều là người thân của ta...
11
Cha ta trở về nhà vào đúng ngày mồng Một Tết, mang theo quà cho mỗi người chúng ta.
Gương mặt ông ngập tràn nụ cười, nhưng trong ánh mắt lại giấu không hết nỗi u sầu.
Nhà họ Tiền đời đời nối nghiệp kinh doanh hương liệu, lụa là, và dược liệu.
Nhưng giờ đây… người trên kinh thành, vị quý nhân kia, muốn nhà họ Tiền chia phân nửa sản nghiệp cho nhà họ Đỗ.
Nhà họ Đỗ có một người họ hàng là thái giám trong cung, chỉ mới vài năm mà đã nhúng tay vào ngành kinh doanh lụa.
Thế nhưng, lụa của nhà họ Đỗ phẩm chất không tốt, bán giá thấp thì không kiếm được lời, còn giá cao thì chẳng ai mua.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cha ta ngồi trong thư phòng, bàn bạc với đại ca, gương mặt nặng trĩu lo âu.
"Nhà họ Tiền chúng ta, qua bao thế hệ, vẫn chẳng thể nào có được một người làm quan, đứng ra che chở cho gia tộc."
"Nhưng mà, con thấy A Ý rất có thiên phú học hành, chắc chắn sẽ làm được!" Đại ca nhắc đến A Ý, trên mặt ánh lên vẻ tự hào.
Ta nhìn qua khe cửa, thấy hai cha con thở dài, bàn tới bàn lui nhưng đến canh ba vẫn không tìm ra cách giải quyết.
Nhà họ Tiền tuy giàu có, mua một chức quan cũng không phải không thể, nhưng tổ tiên của nhà họ Tiền từ nhiều đời trước đã để lại gia huấn:
"Nếu muốn làm quan, phải làm quan thanh liêm, trước không ai bằng, sau không ai sánh được."
"Mà bước đầu tiên để làm một vị quan thanh liêm là không được mua quan."
Bất lực thay, từ đó đến nay, nhà họ Tiền không có nổi một người thi đỗ và bước vào quan trường.
Có người từng hỏi:
"Chẳng lẽ người nhà họ Tiền không thích làm quan? Sao lại chẳng có lấy một vị quan nào?"
Câu hỏi ấy khiến tổ tiên nhà họ Tiền qua bao đời vẫn canh cánh trong lòng, không nguôi được nỗi niềm.
Đối diện với khó khăn trước mắt, cả nhà không khỏi nhớ lại lời nói năm xưa của một vị cao nhân.
Nhưng giờ đây người ấy đã phiêu bạt khắp nơi, chẳng biết đang ở đâu.
Dẫu lòng dạ căm phẫn đến mấy, nhưng để tránh tai họa, nhà họ Tiền đành phải nhẫn nhịn, chia một phần lớn sản nghiệp lụa cho nhà họ Đỗ.
Mỗi năm đều giao hơn nửa số lụa được dệt ra cho họ phân phối.
Các thương nhân buôn lụa khác tức giận mắng mỏ, nhưng cũng chẳng dám làm gì thêm.
Tưởng rằng mọi chuyện sẽ khép lại tại đây.
Không ngờ chỉ nửa năm sau, nhà họ Đỗ lại mở miệng đòi tiếp quản toàn bộ sản nghiệp lụa của nhà họ Tiền.
Cha ta tất nhiên không đồng ý, lập tức trở mặt với người nhà họ Đỗ ngay tại chỗ.
Người nhà họ Đỗ lúc ra về không nói gì, nhưng ngay sau đó, tin tức đại ca ta bị sơn tặc bắt cóc ở nơi cách đây ngàn dặm đã truyền về.
Báo quan thì sao? Quan phủ đến mặt cũng chẳng thèm lộ.
Cha mẹ ta vì lo lắng mà chỉ sau một đêm tóc đã bạc trắng.