"Tôn thượng, đem lệnh bài giao cho nữ nhân đó liệu có ổn không?"
Trong lòng nó đang gào thét điên cuồng.
Tứ Trục Lưu, ngươi tỉnh táo lại đi! Kia chính là đệ tử tông môn chính phái, cho dù chỉ là một đệ tử ngoại môn thực lực thấp kém, nhưng vạn nhất nàng ta là gián điệp thì sao?
Nó cạn lời đến cực điểm.
Lúc này Tứ Trục Lưu cả người như không xương mà nằm liệt trên ghế, giống hệt một con mèo vừa được vuốt lông thoải mái, góc áo rũ xuống đất cũng toát lên vẻ thong dong tự tại.
"Ta cũng không muốn đâu."
"Nhưng nàng ấy nói chuyện truyền miệng cũng không thể coi là thật kìa."
Si Vọng Thú đảo mắt một vòng thật lớn, trong lòng rít gào.
Ngươi đường đường là Ma Tôn, mà cũng dễ dỗ dành quá rồi đấy!
7
Ta cầm lệnh bài, một đường va va đập đập mãi mới tìm được Linh Lung Các.
Tầm nhìn mờ mịt khiến ta hoàn toàn không phát hiện ra ở chỗ tối có người, à không, là có thú đang chằm chằm quan sát mình.
Cấm chế mở ra, trước mắt là hằng hà sa số các loại pháp khí, bí bảo, đan dược chất đống như núi, tức khắc khiến ta được mở mang tầm mắt.
"Oa!"
Thật nhiều, thật nhiều bảo bối nha.
Các loại thư tịch công pháp cũng được xếp chồng chất ở đây một cách tự nhiên.
Ta thậm chí còn nhìn thấy cả phương pháp song tu, có thể thấy chủng loại ở đây phong phú đến nhường nào.
Ta không ngớt lời kinh ngạc cảm thán.
Nơi góc rẽ, đôi mắt Si Vọng Thú nheo lại.
Quả nhiên, cũng chỉ là một kẻ tham lam mà thôi!
Ta đứng ở cửa Linh Lung Các nhưng không lập tức tiến vào ngay.
Những hiểu biết của ta về Tán Tiền Tiên Tôn phần lớn đều bắt nguồn từ những lời bát quái lén lút của đám đệ tử ngoại môn.