Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh

Chương 944



 

“Hai kẻ này quả thực không phải thứ tốt lành gì," Ngư Thái Vi liếc xéo Chu, Vương hai vị Chân Tiên, “Hai kẻ đó thù hằn chuyện hôm đó tôi không phục tùng chúng, chỉ mong tôi bị trừng phạt, làm gì có chuyện thực sự quan tâm Hàn Tủy Mộc thế nào đâu."

 

Tuyết Yêu nhướng mày, trở tay tát Vương Chân Tiên một cái.

 

Trong chớp mắt Vương Chân Tiên cùng Chu Chân Tiên thành một đôi huynh đệ cùng khổ.

 

Tuyết Yêu nôn nóng chuyện Hàn Tủy Mộc, nhìn cũng không thèm nhìn Bình Họa và Ô Sóc, phất ống tay áo một cái, khói trắng bay lượn, Ngư Thái Vi chỉ cảm thấy c-ơ th-ể bị một sức mạnh vô hình lôi kéo, khi chân chạm đất đã đến một tòa cung điện điêu khắc bằng băng tinh.

 

“Ngươi đi theo ta!"

 

Ngư Thái Vi theo Tuyết Yêu đến thiên điện (điện phụ), liếc mắt một cái đã thấy cây Hàn Tủy Mộc ở chính giữa điện, cao chừng một mét, thân cây thanh mảnh, cành lá không sum suê và được bao phủ bởi một lớp sáp lạnh mỏng.

 

Nàng tiến lên vừa mới giơ tay định chạm vào, bỗng nhiên bị Tuyết Yêu quát dừng lại:

 

“Ngươi định làm gì?"

 

Ngư Thái Vi không thu tay lại, dừng ở giữa không trung:

 

“Tôi muốn sờ thân cây một chút để cảm nhận."

 

“Dùng thần thức cảm ứng là được rồi, việc gì phải vẽ rắn thêm chân."

 

Trong mắt Tuyết Yêu mang theo sự đa nghi.

 

Ngư Thái Vi lắc đầu, nói một cách nghiêm túc:

 

“Sao lại là vẽ rắn thêm chân được?

 

Có những cảm xúc mà thần thức không thể thay thế được, giống như lưỡi có thể nếm được mùi vị, thần thức lại không thể.

 

Tôi dùng tay cảm nhận nhiệt độ và cảm xúc của cây cối mới có thể cảm ứng được Hàn Tủy Mộc cần gì."

 

“Ngươi cẩn thận một chút."

 

Tuyết Yêu không ngăn cản nữa.

 

Ngư Thái Vi đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy thân cây, cảm nhận một sự mát lạnh.

 

Lúc này Hư Không Thạch đang dính trên lòng bàn tay nàng, Tang Noãn cũng thò tay phải và thần thức ra, tỉ mỉ thăm dò tình hình bên trong Hàn Tủy Mộc.

 

Sau khi kết thúc, Tang Noãn vội vàng đem những vấn đề phát hiện được và cách giải quyết nói cho Ngư Thái Vi.

 

Nàng lúc này mới buông tay ra:

 

“Hàn Tủy Mộc khi dời đi từ nơi sinh trưởng của nó thủ pháp không đúng, đã làm tổn thương một phần căn cơ.

 

Cộng thêm môi trường trong thiên điện này không hoàn toàn phù hợp với sự sinh tồn của Hàn Tủy Mộc.

 

Nếu để nó thích nghi và trưởng thành từ từ, một ngày nào đó cuối cùng cũng sẽ sinh ra một lượng nhỏ Hàn Lưu Tương.

 

Nhưng có người vì muốn nó lớn nhanh nên đã dùng cho nó quá nhiều linh vật, d.ụ.c tốc bất đạt (muốn nhanh lại thành chậm) lại làm tổn thương thêm mấy phần sinh khí.

 

Nếu cứ mặc kệ nó, chưa đầy hai mươi năm nhất định sẽ khô héo mà ch-ết."

 

Vẻ mặt Tuyết Yêu không chút biến đổi, nhưng trong lòng lại bị chấn động, bởi vì những gì Ngư Thái Vi nói đều khớp hết.

 

Đây không phải là điều mà đám tu sĩ trong hang băng có thể nghe ngóng được:

 

“Ngươi có bảo ngươi có cách khiến Hàn Tủy Mộc sinh ra Hàn Lưu Tương mà."

 

“Là có thể, nhưng..."

 

Ngư Thái Vi trầm ngâm.

 

Tuyết Yêu chỉ tưởng Ngư Thái Vi muốn làm cao, hừ lạnh một tiếng:

 

“Đừng quên tính mạng của ngươi nằm trong tay ta, ngươi không có tư cách đàm phán điều kiện với ta đâu."

 

Ngư Thái Vi ngước mắt nhìn bà ta một cái, khẽ nhếch môi:

 

“Ngài không cần nhấn mạnh, tôi cũng không có ý định đàm phán điều kiện.

 

Điều tôi muốn nói là 'có bột mới gột nên hồ', tôi quả thực có cách, nhưng cách này triển khai cần rất nhiều linh vật thuộc tính băng.

 

Nói thật, tôi có mấy thứ linh vật thuộc tính băng, nhưng phẩm cấp quá thấp, không cứu được Hàn Tủy Mộc."

 

“Linh vật thuộc tính băng ta không thiếu, giờ ngươi đi theo ta đến kho hàng, chọn linh vật có thể cứu Hàn Tủy Mộc đi."

 

Dứt lời, Tuyết Yêu đã đưa Ngư Thái Vi đến kho hàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khắp nơi lấp lánh ánh bảo quang, đọng lại sương trắng, tỏa ra hơi lạnh.

 

Đại đa số Ngư Thái Vi đều nhận ra, trong đó có hai cây Tuyết Long Thảo trông giống như đầu rồng, từng sợi râu rồng giống như tóc mịn vậy.

 

Ngư Thái Vi khẽ gật đầu với Tuyết Yêu, bắt đầu chọn đồ trong kho.

 

Có thứ đi tới trước mặt là lấy ngay, có thứ phải suy nghĩ một lát mới quyết định lấy đi, còn có thứ đã cầm trong tay rồi nhưng khi chọn được linh vật khác lại đặt lựa chọn ban đầu trở lại.

 

Cảm giác để lại cho người khác chính là nàng thực sự đang nghiêm túc chọn lựa linh vật có thể dùng được.

 

Thực tế, ngoại trừ bốn loại linh vật đầu tiên cầm trên tay là dùng được, các linh vật thuộc tính băng khác đều là chọn cho Bạch Tuyết và Đại Tiểu Thiền.

 

Tuyết Hải mênh m-ông, tìm kiếm linh vật khó biết bao nhiêu, kho báu của Tuyết Yêu không biết đã tích trữ bao nhiêu năm, không nhân cơ hội này vơ vét một mớ thì sao xứng đáng với việc nàng bị nhốt một chuyến này.

 

Tuy nhiên để tránh Tuyết Yêu nghi ngờ, nàng không lấy Tuyết Long Thảo.

 

Sắc mặt Tuyết Yêu tối sầm nhìn hai mươi bốn loại linh vật bày trước mặt.

 

Bảo vật của bà ta dù nhiều cũng không phải tự nhiên mà có, không cho phép Ngư Thái Vi mượn danh nghĩa dưỡng cây để chiếm đoạt bảo vật của bà ta:

 

“Ngươi chắc chắn việc để Hàn Tủy Mộc sinh ra Hàn Lưu Tương cần nhiều linh vật như vậy sao?"

 

“Không, những linh vật này chỉ có thể bù đắp căn cơ cho Hàn Tủy Mộc để nó phát triển khỏe mạnh thôi.

 

Muốn để nó sinh ra Hàn Lưu Tương còn cần sự nuôi dưỡng của nhiều linh vật hơn nữa."

 

Ngư Thái Vi trước sau vẫn giữ vẻ thản nhiên.

 

Nàng biết mình càng bình tĩnh thì Tuyết Yêu càng tin tưởng, ngược lại chỉ cần nàng lộ ra nửa phần hoảng loạn, Tuyết Yêu đều sẽ dùng tâm tư lớn nhất để nghi ngờ.

 

“Còn cần nhiều linh vật hơn nữa sao?"

 

Sắc mặt Tuyết Yêu càng tối hơn, nghiêm giọng nói:

 

“Ngươi nên biết kết cục của việc lừa gạt ta!"

 

Ngư Thái Vi thu lại hai mươi bốn loại linh vật, vô cùng thản nhiên:

 

“Ngài nếu không yên tâm có thể giám sát bên cạnh tôi bất cứ lúc nào, xem tôi có phải đều dùng những linh vật này lên cây Hàn Tủy Mộc hay không."

 

Nghe nàng khích như vậy, Tuyết Yêu trái lại không còn lời nào để nói, nghiến răng hừ một tiếng:

 

“Không cần, ta chỉ nhìn kết quả thôi, nếu Hàn Tủy Mộc không chuyển biến tốt, ngươi cũng không có kết quả tốt đâu."

 

“Ba ngày sau, có thể để ngài thấy được sự thay đổi đầu tiên."

 

“Được, ba ngày sau ta đến nghiệm thu thành quả."

 

Tuyết Yêu bỏ Ngư Thái Vi lại thiên điện rồi rời đi.

 

Người thì đi rồi, nhưng thần thức lại để lại thiên điện.

 

Sao bà ta có thể thực sự mặc kệ Ngư Thái Vi một mình đối diện với Hàn Tủy Mộc được, nhất định phải giám sát toàn bộ quá trình.

 

Ngư Thái Vi không cần cảm ứng cũng biết thần thức của Tuyết Yêu đang ở gần đó, nàng chẳng quan tâm chút nào.

 

Ở góc thiên điện hạ xuống cấm chế, chọn ra vật liệu luyện khí phù hợp liền bắt đầu luyện chế “Không Gian Linh Điền".

 

Chưa đầy một canh giờ, Không Gian Linh Điền có diện tích mười sáu mẫu đã luyện chế xong.

 

Sau đó Ngư Thái Vi liền khắc lục trận pháp lên vách ngoài Không Gian Linh Điền để điều chỉnh nhiệt độ, ánh sáng và tốc độ gió... lại chôn “Hắc Băng Nê" (bùn băng đen) lấy được trong kho hàng vào giữa linh điền, rắc thêm bột tiên tinh.

 

Sau khi bố trí xong Không Gian Linh Điền, nàng mới đem ba loại linh d.ư.ợ.c khác luyện hóa ngâm trong nước “Sinh Cơ Linh Tuyền", còn tìm Tuyền Linh để cô bé nhỏ vào ba giọt “Sinh Cơ Ngưng Lộ", làm thành linh dịch để sẵn dùng.

 

Mọi việc đã chuẩn bị sẵn sàng, Ngư Thái Vi triệt hạ cấm chế, tìm một cái xẻng định đào Hàn Tủy Mộc lên.

 

Xẻng còn chưa hạ xuống đã bị một sức mạnh cấm cố, theo đó Tuyết Yêu liền hiện thân:

 

“Ngươi lại định làm gì?"

 

Ngư Thái Vi hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nói:

 

“Trước đó tôi đã bảo môi trường trong thiên điện không hoàn toàn phù hợp với sự sinh tồn của Hàn Tủy Mộc.

 

Tôi đã luyện chế một Không Gian Linh Điền, dời Hàn Tủy Mộc vào trong đó để nó thoải mái hơn một chút."

 

Thần thức Tuyết Yêu quét qua Không Gian Linh Điền bên cạnh, hốc mắt co lại, dường như cảm nhận được cảnh tượng năm đó khi nhìn thấy Hàn Tủy Mộc, hậm hực buông Ngư Thái Vi ra:

 

“Dời đi!"