Vệt hào quang đó trong suốt như lưu ly, hình dáng tựa như một dãy núi nhỏ, uy thế lôi điện của nó khiến Ngư Thái Vi kinh hồn bạt vía, bàng hoàng.
Nàng dường như cảm nhận được thiên uy của lôi kiếp trên vệt hào quang đó, thấu hiểu được ý chí trời đất không thể ngăn cản.
“Chính là nó rồi!"
Ngư Thái Vi vốn tưởng mình sẽ rất kích động, rất hưng phấn, sẽ không kìm được mà nhảy cẫng lên.
Nhưng hoàn toàn ngược lại, lúc này nàng vô cùng bình tĩnh, tâm tư không có lấy một chút gợn sóng nào, giống như một kết cục đã diễn tập vô số lần nay phản chiếu vào thực tế vậy.
Trong mơ đã trải qua quá nhiều lần, sự kích động và hưng phấn đó từ lâu đã trở nên nhạt nhòa rồi.
Nàng không giống thường lệ tế ra Bản Nguyên Thần Châu.
Trong u minh nàng có cảm giác Bản Nguyên Thần Châu không bắt giữ được Lôi Chi Bản Nguyên, chỉ vì cùng là bản nguyên, không phân cao thấp, chúng bình đẳng với nhau, sức mạnh của chúng cũng bình đẳng như nhau, ai cũng không làm gì được ai.
Ngư Thái Vi điều khiển Hư Không Thạch chậm rãi tiến lại gần hào quang.
Nàng thi triển pháp quyết trong tay, trong chớp mắt cảnh tượng bên trong Hư Không Thạch mở ra trước mặt hào quang giống như một bức tranh vậy.
Đại dương xanh thẳm sâu thẳm, linh điền trải dài vô tận, đồng cỏ xanh mướt như nhung, rừng rậm xanh tốt bao la, núi non trập trùng nhấp nhô, yêu thú trùng trùng điệp điệp, mây trắng bồng bềnh trên cao, sương mù từ hơi nước bốc lên.
Tất cả đều cho thấy đây là một thế giới mới hoàn toàn với địa vực rộng lớn và hệ sinh thái phong phú.
Ngư Thái Vi mang theo thái độ vô cùng thành khẩn, ngưng tụ âm thanh truyền tới hào quang:
“Tại hạ Ngư Thái Vi, là chủ nhân của thế giới mới này.
Thế giới mới ngày càng hoàn thiện, duy chỉ thiếu Lôi Chi Bản Nguyên để câu thông thiên địa.
Lúc này gặp được các hạ, thành tâm mời các hạ gia nhập thế giới mới, chấp chưởng lôi kiếp để biểu thị uy nghiêm của thiên đạo."
Dứt lời, cảnh tượng trong Hư Không Thạch lại một lần nữa hiện ra.
Thái độ của Ngư Thái Vi càng thêm thành khẩn, tiếp tục truyền âm mời gọi.
Hào quang hình núi lặng lẽ lơ lửng, rõ ràng không động đậy càng không có biểu cảm gì, nhưng Ngư Thái Vi biết nó đang xem xét, đang đ-ánh giá.
Xưa có chuyện Lưu Bị ba lần tới lều cỏ mời Gia Cát Lượng xuống núi, nàng muốn mời được Lôi Chi Bản Nguyên thì cũng phải kiên trì mời đi mời lại nhiều lần.
Đại bàng tung cánh, sư hổ thú chạy nhảy, cá lớn nhảy vọt trong nước, linh d.ư.ợ.c cành lá vươn vai, cây yên chi hồng phấn nở hoa rực rỡ, Ngọc Lân, Nguyệt Ảnh Điệp, Thanh Phong, Thiết Ngưu và những người khác đang mải mê tu luyện, còn có Trần Nặc đang trầm mình trong giếng âm, cuối cùng là chính Ngư Thái Vi, chắp tay hành lễ mời gọi.
Ngay trong khoảnh khắc Ngư Thái Vi xuất hiện, vệt hào quang trong suốt như lưu ly đột nhiên lóe sáng, lao thẳng về phía Hư Không Thạch.
Ánh mắt Ngư Thái Vi sáng rực, kịp thời mở ra lối vào Hư Không Thạch.
Hào quang vừa vào Hư Không Thạch, tức thì không gian Hư Không Thạch trời đất tối sầm, gió mây biến ảo, cuồng phong nổi lên bốn phía, giống hệt như điềm báo lôi kiếp sắp đến.
Thiên uy mênh m-ông giáng xuống Hư Không Thạch, rưới lên mỗi một con người, mỗi một loài vật, mỗi một cái cây, mỗi một loại linh vật.
Ngọc Lân, Nguyệt Ảnh Điệp và những người khác lần lượt ra khỏi phòng tu luyện quỳ lạy trời đất, muông thú quỳ gối, cây cỏ rũ cành, cảm tạ thiên uy, cảm tạ chủ nhân thế giới đã cho họ một không gian tu luyện rộng lớn, cho họ cơ hội và hy vọng theo đuổi thọ mệnh vô hạn.
Sự cảm tạ của vô số sinh linh tụ lại, một nửa tan vào trong Lôi Chi Bản Nguyên, Lôi Chi Bản Nguyên dần dần dung hợp với thế giới Hư Không Thạch.
Một nửa tràn vào trong c-ơ th-ể Ngư Thái Vi, trong c-ơ th-ể nàng ba bộ công pháp tự động vận hành cực nhanh, tiên khí và hồn lực như sông ngòi tưới tắm chui vào c-ơ th-ể nàng, lôi kéo tiên khí và hồn lực trên chín tầng trời như trút như rót chạy vào Hư Không Thạch.
Kỳ lạ là cho dù tiên khí và hồn lực có khổng lồ đến đâu, nhờ có sự cảm tạ nâng đỡ, chúng không gây ra chút tổn thương nào cho kinh mạch, thần hồn và nhục thân của Ngư Thái Vi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ có thể thấy tu vi của nàng tăng lên với tốc độ vô cùng khủng khiếp, trong thời gian ngắn ngủi đã vượt qua Nhân Tiên trung kỳ tiến giai lên Nhân Tiên hậu kỳ.
Thần hồn của nàng đang từng bước mở rộng, nhục thân của nàng càng thêm săn chắc.
Đà tràn vào của tiên khí và hồn lực không giảm, rất nhanh tiên lực đã lấp đầy toàn bộ đan điền.
Tiên lực trong đan điền nén lại rồi lại nén lại, cho tới khi không thể nén thêm được nữa, đan điền đột nhiên co rụt, tiên lực ở trung tâm trong nháy mắt xảy ra sự biến đổi về chất, trở nên dày đặc và tinh thuần hơn.
Sự biến đổi về chất của tiên lực ở trung tâm lan ra bên ngoài, dẫn tới toàn bộ tiên lực trong đan điền đều biến đổi về chất.
Khi sự biến đổi về chất hoàn thành, thần hồn của nàng đột nhiên phình to, nhục thân càng thêm rắn chắc.
Trong chớp mắt, những đám mây trắng trên không trung nhuốm màu mực, cuồng phong thổi càng thêm dữ dội, kiếp lôi hung hãn ngưng kết từ phía chân trời, tụ tập trên đỉnh đầu Ngư Thái Vi.
Đây là lôi kiếp Nhân Tiên tiến giai Địa Tiên, sau khi vượt qua nàng sẽ là một Địa Tiên thực thụ.
Ngư Thái Vi chưa bao giờ tiến giai nhanh như vậy, chưa đầy nửa ngày đã từ Nhân Tiên trung kỳ tiến giai lên Địa Tiên.
Nhưng bất kể thế nào tu vi đã tới, điều cấp bách nhất là ứng phó với lôi kiếp.
Nhìn quanh Cửu Hoa Tiên Phủ đầy rẫy linh d.ư.ợ.c tiên d.ư.ợ.c, nàng một lần thuấn di đã tới bãi đất trống ven biển, chờ đợi kiếp lôi giáng xuống.
Luồng kiếp lôi màu tím to như cái lu nước từ trên cao dữ dội giáng xuống.
Ngư Thái Vi thuấn di bay lên ưỡn thân đón lôi.
Lôi rơi lôi đ-ánh lôi nổ tung, Ngư Thái Vi tôi luyện nhục thân tôi luyện roi, dùng hết một lượt phù triện và không gian thuật, vượt qua chín mươi đạo kiếp lôi.
Muôn vàn sinh linh còn chưa thoát khỏi sự kính sợ đối với lôi kiếp, liền phát hiện mây trắng trên không trung trong nháy mắt di dời, khi dừng lại đã biến thành mây đen, kiếp lôi lại tụ, phương vị lại là ở ngay phía trên giếng âm.
Trần Nặc từ trong giếng âm phiêu nhiên đi ra, dưới thần niệm của Ngư Thái Vi thuấn di tới bãi đất trống ven biển, đón nhận Đại Thừa lôi kiếp của nàng.
Lúc này trong đầu Ngư Thái Vi đã nhận được thông cáo của trời đất.
Lôi Chi Bản Nguyên mới vào thế giới, thế giới đang đi tới hoàn thiện, nhưng còn vòng cuối cùng cần hoàn thành thì Lôi Chi Bản Nguyên mới có thể hoàn toàn dung hợp với thế giới Hư Không Thạch.
Đó chính là tất cả sinh linh sống trong thế giới mới đều phải độ lôi kiếp một lần.
Ngư Thái Vi là chủ nhân thế giới, cũng là đại diện cho nhân tu, xông pha đi đầu độ lôi kiếp.
Trần Nặc là phân thân của Ngư Thái Vi, đại diện cho quỷ tu, là người thứ hai độ kiếp.
Sau đó còn có yêu thú độ kiếp, cây cỏ độ kiếp, linh vật độ kiếp.
Đây là đợt lôi kiếp đầu tiên của thế giới mới, phải thể hiện uy nghiêm của mình đối với tất cả sinh linh, vì thế thanh thế vô cùng hào hùng, nhưng lại phải chiếu cố tới sự vội vàng của người độ kiếp, uy lực bên trong hơi yếu đi một chút, đặc biệt là nhắm vào Ngư Thái Vi, có sự cảm tạ của hàng triệu sinh linh nâng đỡ, sức sát thương của lôi kiếp lại giảm thêm hai phần.
Ngư Thái Vi nhìn Trần Nặc đang độ kiếp, trong đầu đang nghĩ xem yêu thú sẽ là ai độ kiếp.
Nghĩ đi nghĩ lại thực sự khó phân định, nhưng trong cây cỏ chỉ có Đế Nữ Tang là khai mở linh trí, chắc chắn là nó độ kiếp.
Trong linh vật cũng chỉ có Sinh Cơ Tuyền Linh là miễn cưỡng có thể độ kiếp, nó sau khi luyện hóa Tam Quang Thần Thủy đã khai mở linh trí, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng gọi được một tiếng chủ nhân, vẫn còn đang trong quá trình học nói.
Ánh mắt Ngư Thái Vi khẽ động, truyền đạt những gì mình nghĩ cho Ngọc Lân và Nguyệt Ảnh Điệp, bảo hai người họ nhanh ch.óng đi chuẩn bị ba phần vật tư dùng để độ kiếp.
Đế Nữ Tang không thể di dời, lập tức kích hoạt trận pháp, bảo vệ những linh thực và linh d.ư.ợ.c xung quanh Đế Nữ Tang, thanh trừng đám Thiên Tằm trên cây Đế Nữ Tang, để tránh bị vạ lây mà mất mạng.