“Tang Ly dám trực tiếp nói ra mục đích tới đây cũng là nhờ vào cái mác đệ t.ử chân truyền của mình.”
Tang Ly chắc chắn Lã M-ông không dám ra tay với họ trên mặt nổi, vì Lã M-ông không có khả năng g-iết ch-ết cả ba người họ chỉ trong một chiêu.
Hơn nữa, chỉ cần Lã M-ông dám động thủ thì đã gián tiếp chứng minh hắn có tật giật mình, lúc đó thứ chờ đón hắn sẽ không phải là cuộc điều tra của huynh muội Tang Ly nữa, mà là sự tiếp quản trực tiếp của Hình luật đường.
“Hóa ra là vậy,” Lã M-ông rõ ràng rất hiểu tình hình lúc này, giả vờ như chợt hiểu ra, nụ cười trên mặt nhưng không chạm tới đáy mắt:
“Vậy ba vị đã tra được gì chưa?”
“Vừa mới vào đã bị Lã chủ sự phát hiện rồi,” Tang Ly nhún vai, chắp tay nói:
“Nhiệm vụ tại thân, mong Lã chủ sự lượng thứ.
Để tránh gây ra hiểu lầm, xin Lã chủ sự dẫn chúng ta đi gặp Hứa chủ sự, nói cho rõ ràng trước mặt mọi người.”
Lã M-ông hừ lạnh một tiếng:
“Đã nói rồi, Hứa chủ sự đang bế quan dưỡng thương, sao có thể cưỡng ép làm gián đoạn được?”
Phượng Trường Ca ngước đầu:
“Chẳng lẽ Hứa chủ sự thực sự bị thương nặng tới mức không thể gặp người sao?
Lã chủ sự cứ đùn đẩy như vậy là sợ chúng ta nhìn ra điểm gì sao?”
Lã M-ông cười ha hả, như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười hài hước nhất thế gian:
“Nếu các ngươi đã kiên trì như vậy thì cũng được, ta sẽ dẫn các ngươi qua đó ngay, các ngươi cứ tự mình gọi cửa đi.
Bản chủ sự không gánh cái danh làm phiền đồng môn chữa thương đâu.”
Thái độ dứt khoát như vậy lập tức đưa ra tín hiệu:
hắn không sợ bất kỳ ai tới kiểm tra nơi bế quan của Hứa chủ sự.
Điều đó có nghĩa là ngay cả khi họ tới đó cũng chưa chắc tra được gì, trừ phi thực sự phá trận gọi cửa.
Nhưng khi chưa có bằng chứng xác thực chứng minh Hứa chủ sự đã bị hại, việc xông tới gọi cửa như vậy gần như tương đương với việc thề không đội trời chung với người bên trong, đây là điều mà mỗi tu sĩ vô cùng kiêng kỵ.
Lã M-ông nói là làm, thực sự định dẫn nhóm Ngư Thái Vi tới nơi bế quan của Hứa chủ sự.
Trong mắt Tang Ly thoáng qua một tia kiềm chế, bước chân không động:
“Quả thực là việc Hứa chủ sự chữa thương quan trọng hơn, chúng ta không nên làm phiền trước.
Vậy nơi xảy ra âm khí bạo động chắc không sợ bị làm phiền đâu nhỉ, hay là mời Lã chủ sự dẫn ba huynh muội chúng ta đi một chuyến được không?”
Lã M-ông phất ống tay áo, chắp tay sau lưng:
“Được thôi, đi nào.”
Nhóm Tang Ly nhìn nhau, họ âm thầm vào hang điều tra đã khiến Lã M-ông bực mình rồi, giờ hắn lại dễ nói chuyện như vậy, coi chừng là một cái bẫy, bên trong có hậu chiêu gì đó.
Đi theo sau Lã M-ông, linh kiếm của ba người không hề thu lại, thầm đề cao cảnh giác.
Đến trước Cửu Chuyển Sinh Tức Đại Trận, Lã M-ông không nói lời nào, hai tay bắt quyết, đ-ánh chìa khóa điều khiển vào đại trận.
Một lát sau, trên đại trận gợn sóng lăn tăn, nhường ra một cái lỗ lớn đủ cho ba người cùng đi qua.
Trong tích tắc, từ cửa hang thổi ra những luồng gió âm u lạnh lẽo, không khí xung quanh như bị đóng băng.
Ngư Thái Vi lập tức cảm nhận được hơi lạnh thấu xương, lông mày và lông mi nhanh ch.óng kết thành sương trắng, nàng phải vận chuyển linh lực mới có thể trục xuất hơi lạnh trong người.
Đúng lúc này, Lã M-ông chỉ vào lỗ tròn nói:
“Ba vị, mời.”
“Lã chủ sự, bên trong này là cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tang Ly hỏi thẳng.
Lã M-ông tiến lại gần ba người hai bước:
“Là hố âm, thông với âm mạch dưới mỏ, các ngươi có thể tùy ý vào trong điều tra.”
Tang Ly rũ mắt, đảo mắt một vòng, hiểu được ý đồ của Lã M-ông:
“Đây là đang dằn mặt họ, muốn họ biết khó mà lui.
Nếu chỉ có một mình huynh ấy thì huynh ấy sẽ nhảy vào không chút do dự, nhưng vì có Phượng Trường Ca và Ngư Thái Vi đi theo, làm việc gì cũng không tránh khỏi phải suy nghĩ nhiều hơn, lo trước ngó sau.”
Huynh ấy hơi do dự một chút, Lã M-ông lại lên tiếng:
“Ba vị, các ngươi nói muốn tra, Lã mỗ không nói hai lời đã mở đại trận ra, vậy mà các ngươi lại chần chừ không tiến, mãi không chịu vào là đạo lý gì?
Muốn vào thì nhanh lên, còn không vào thì về tông môn đừng có bảo Lã mỗ giấu giếm không cho tra.
Trong mỏ còn rất nhiều việc cần xử lý, Lã mỗ không có nhiều thời gian để hộ tống hết lần này tới lần khác đâu.”
Lã M-ông đây là đang khích tướng nhóm Tang Ly:
hoặc là bây giờ vào điều tra, hoặc là rời đi, về tông môn hãy ngậm miệng lại, coi như ở đây không có chuyện gì xảy ra cả.
Tang Ly chưa bao giờ chịu sự mỉa mai như vậy, chẳng qua chỉ là hố âm thôi mà, lẽ nào huynh ấy lại sợ sao.
Nhìn hai người Phượng Trường Ca và Ngư Thái Vi phía sau đã bị sương trắng phủ đầy mặt, Tang Ly nghiến răng, đã có chủ ý:
“Sư muội, Trường Ca, hai muội ở ngoài chờ huynh, huynh xuống dưới thăm dò một chút.
Nếu có gì cần thiết thì hãy truyền âm cho Tô Mục Nhiên Tô sư huynh, huynh ấy đang ở thành Lê Huy, sẽ tới rất nhanh thôi.”
Lời này là để nhắc nhở Phượng Trường Ca và Ngư Thái Vi, càng là nói cho Lã M-ông nghe, để cảnh báo hắn rằng:
chúng ta có viện binh hùng hậu ở gần đây, ngươi đừng hòng nảy sinh ý đồ xấu.
Lã M-ông làm sao không nghe ra ẩn ý của Tang Ly, không khỏi nhếch khóe miệng, quay đầu đi chỗ khác.
Ngư Thái Vi và Phượng Trường Ca nhìn nhau, cả hai định nghe theo lời Tang Ly, lùi ra ngoài.
Không ngờ Phượng Trường Ca vừa mới nhấc chân định bước đi, Khung lão trong ngọc bội không gian lại hiện thân, giọng nói cấp thiết:
“Phượng nha đầu, khí tức bên trong âm hàn như vậy nhưng lại không có mùi của u minh, có lẽ là do Âm Linh Châu sinh ra.
Ngươi mau xuống dưới xem thử, nếu đúng là Âm Linh Châu thì dù thế nào cũng phải đoạt lấy nó.”
Âm Linh Châu là bảo vật mang tính âm thiên tạo địa thiết, có thể ngưng tụ âm khí, lại có thể nuôi dưỡng hồn phách, là bảo vật mà quỷ tu hằng mong ước.
Phượng Trường Ca tu luyện 《T.ử Khí Đông Lai Quyết》 để làm lớn mạnh thần hồn, uy lực mạnh mẽ, nhưng công pháp này có một khiếm khuyết:
trời đất phân âm dương, 《T.ử Khí Đông Lai Quyết》 chính là phương pháp rèn luyện thần hồn cực dương, tu vi càng về sau tính dương càng nặng, tính âm suy yếu, nếu mặc kệ thì sau này rất có thể sẽ bị thiêu cháy thần hồn mà ch-ết.
Do đó, tu luyện công pháp này cần thường xuyên tìm kiếm vật nuôi dưỡng hồn tính âm để điều hòa.
Âm Linh Châu chính là chí bảo tính âm, nếu có được nó, Phượng Trường Ca sẽ không bao giờ cần tìm vật tính âm khác nữa, chỉ riêng Âm Linh Châu thôi đã đủ cho nàng dùng cả đời rồi.
Phượng Trường Ca nghe Khung lão nói xong làm sao có thể ngồi yên được nữa, đúng là đi mòn gót giày không tìm thấy, đến khi thấy rồi lại chẳng tốn chút công phu nào.
Nàng luôn muốn tìm một vật tính âm phẩm cấp cao để điều hòa tính dương, không ngờ lại tình cờ gặp được Âm Linh Châu, lẽ nào lại bỏ qua.
Cơ hội không thể bỏ lỡ, Phượng Trường Ca có dự cảm nếu lần này không vào, duyên phận giữa nàng và Âm Linh Châu cũng sẽ chấm dứt.
“Sư huynh, để sư tỷ ở lại bên ngoài, muội đi xuống cùng huynh.”
Phượng Trường Ca vội vàng đứng bên cạnh Tang Ly.
Tang Ly dĩ nhiên không đồng ý:
“Trường Ca, tình hình bên dưới chưa rõ, huynh e là không thể chăm sóc được cho muội, muội vẫn nên ở ngoài cùng sư muội thì an toàn hơn.”