Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh

Chương 779



 

“Phải phải phải, mau vào khoang thuyền!"

 

Ngư Học Tông vén rèm cửa khoang thuyền, đợi ba người đều vào trong, Ngư Thái Vi b.úng tay thiết hạ cấm chế, tháo xuống mạng che mặt trên mặt, mỉm cười với Liễu Tịch Dao và Ngư Học Tông.

 

Nước mắt Liễu Tịch Dao không kìm nén được mà tuôn rơi, đưa tay dịu dàng vuốt ve mặt Ngư Thái Vi, “Mày mắt giống cha con, cằm giống nương, không biết bao nhiêu lần nương huyễn tưởng dáng vẻ con trưởng thành, chính là phải như vậy, chính là phải như vậy!"

 

Vừa nói, Liễu Tịch Dao vừa bịt miệng khóc không thành tiếng.

 

Ngư Học Tông vội vàng an ủi, “Tịch Dao, hôm nay là ngày cả nhà chúng ta đoàn tụ, trước khi đến không phải đã nói rồi sao?

 

Gặp được Thái Vi phải cười, phải vui vẻ!"

 

“Đúng vậy, nương," Ngư Thái Vi lấy ra khăn tay lau lệ cho Liễu Tịch Dao, “Hôm nay là ngày vui, không khóc nữa."

 

Liễu Tịch Dao phá lệ mỉm cười, “Phải, nên vui vẻ, nên cười!"

 

Dù là vậy, Liễu Tịch Dao qua hồi lâu mới bình phục được tâm tình.

 

Ngư Học Tông là nam nhân, về mặt tình cảm có nhiều sự nhẫn nhịn, tự nhiên sẽ không giống Liễu Tịch Dao vừa khóc vừa cười.

 

Ngư Thái Vi lần trước đã âm thầm thấy qua, huống hồ nàng nay tâm cảnh viên mãn, đối với thân tình thản nhiên hơn nhiều.

 

“Đúng rồi Thái Vi, con có thể cảm ứng được Kim Hàm không?

 

Ta nhiều lần tìm Thập Phương thống soái hỏi thăm, ngài ấy đều kín miệng như bưng không chịu nói."

 

Ngư Học Tông nhíu mày nói.

 

Ngư Thái Vi cười cười, thần niệm khẽ động gọi ra Trần Nặc, Trần Nặc thi lễ một cái, “Di phu, di mẫu!"

 

Ngư Học Tông thần sắc đại biến, “Chuyện này, chuyện này là thế nào?"

 

“Cha, năm đó sau khi U Minh Độ đóng lại không lâu, Minh Vương điện hạ liền thả Kim Hàm trở về, không có chuyện gì."

 

Ngư Thái Vi giải thích ngắn gọn.

 

Liễu Tịch Dao tay trái dắt tay Ngư Thái Vi, tay phải dắt tay Trần Nặc, “Không sao là tốt rồi, nương cùng cha con lo lắng lắm, thực sợ xảy ra chuyện gì."

 

Ngư Học Tông nhìn vào mắt Ngư Thái Vi hỏi:

 

“Thái Vi, Minh Vương điện hạ vì sao độc lưu Kim Hàm?"

 

“Chuyện này quả thực có chút uyên nguyên," Ngư Thái Vi sớm đã có bản thảo, “Kim Hàm đã nói với nương rằng ta mang huyết mạch Nguyên gia, Minh Vương điện hạ cùng tiên tổ Nguyên gia có vài phần giao tình, mới để Kim Hàm lại nói chuyện một chút.

 

Lần này ta tới, nếu có thể, còn muốn bái kiến Minh Vương điện hạ một chuyến."

 

“Hóa ra là vì nguyên cớ này," Ngư Học Tông thấy Ngư Thái Vi giải thích hào phóng, liền tin tưởng lý do này, ngay lập tức chuẩn bị hạ xuống đèn l.ồ.ng đen, “Hôm nay chính là vì đến đón con, không định tiếp tục giao dịch, trở về U Minh Thành thôi."

 

Chương 372 Trở về

 

U Minh Độ mở ra mười lăm ngày, Ngư Thái Vi cùng Liễu Tịch Dao và Ngư Học Tông cũng chỉ có mười lăm ngày tụ họp ngắn ngủi, mỗi một thời mỗi một khắc đều vô cùng trân quý.

 

Ngư Thái Vi cùng Liễu Tịch Dao hồi tưởng lại những ngày tháng ở phủ An Quốc Hầu năm xưa, món điểm tâm nhỏ từng ăn qua, cuốn sách từng đọc, thậm chí là những lúc nghỉ ngơi dưới gốc hòe đều tràn ngập sự ấm áp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đã qua nhiều năm như vậy, chút ấm ức từ lâu đã theo thời gian trôi đi tan thành mây khói, thứ để lại chỉ có tình nghĩa mẹ con nồng đượm.

 

Mỗi khi mẹ con họ trò chuyện, Ngư Học Tông lại lặng lẽ ngồi bên nghe, khung cảnh trước mắt dường như quay trở lại ngôi nhà ở phủ An Quốc Hầu, tại Hương Minh Cư, ánh nắng xuyên qua tán hòe làm khuôn mặt sáng tối, loang lổ mặt đất, năm tháng tĩnh lặng biết bao, đều là quá khứ mà lão khát khao nhưng không được tham dự.

 

Liễu Tịch Dao vuốt ve mái tóc mai của Ngư Thái Vi, “Vốn tưởng một đời đã qua, duyên mẹ con ta đã tận, không ngờ ta có thể trọng sinh ở U Minh, con ta lại tu luyện hữu thành, nối lại duyên phận."

 

“Nương, sau này ngày tháng còn dài, chúng ta còn có duyên phận nghìn năm vạn năm."

 

Ngư Thái Vi cười đáp.

 

Liễu Tịch Dao vui vẻ cười, “Phải vậy, nương tu luyện chăm chỉ, mong năm tháng dài lâu, con có biết những năm nay cha con tu vi lại tiến giai, nay đã thăng lên tam phẩm, dưới tay quản ba nghìn quỷ binh, ngày thường bận rộn lắm, nửa tháng này đặc biệt xin Thập Phương thống soái nghỉ phép ở nhà."

 

“Nói cái này làm gì."

 

Ngư Học Tông cười hàm súc.

 

Liễu Tịch Dao lườm lão một cái, “Ai bảo mẹ con ta trò chuyện, ông cứ ngồi đó một tiếng không hử."

 

“Tôi nghe mẹ con bà nói chuyện là đủ rồi."

 

Ngư Học Tông nói lời này vừa vui mừng vừa chua xót.

 

Ngư Thái Vi và Liễu Tịch Dao bốn mắt nhìn nhau, đồng loạt mỉm cười.

 

Ngư Học Tông đứng dậy chỉnh trang y bào, “Ta đi tới phủ thống soái một chuyến, Thái Vi không phải nói muốn bái kiến Minh Vương điện hạ sao?

 

Minh Vương điện hạ đâu có dễ gặp như vậy, ta nhờ thống soái giúp thông báo một tiếng, tổng tốt hơn chờ đợi thế này."

 

“Phu quân, nhờ thống soái giúp đỡ sao có thể đi tay không, hoa U Hồn ta nuôi đã nở rồi, hái xuống đem tặng thống soái đi."

 

Liễu Tịch Dao lúc này định đi thu xếp, Ngư Thái Vi vội vàng đứng dậy, “Cha vì chuyện của con bôn ba sao có thể để nương lấy linh d.ư.ợ.c, chỗ con có..."

 

“Đi," Liễu Tịch Dao khẽ vỗ tay nàng, trách nhẹ, “Có cha nương ở đây, đâu cần con lo liệu, những thứ của con cứ giữ lại cho Kim Hàm dùng."

 

Bất kể Ngư Thái Vi bao nhiêu tuổi, tu vi cao đến đâu, những chuyện cha mẹ có thể lo liệu được đều sẽ không để nàng nhúng tay vào, “Đi, theo nương qua đó."

 

Ngư Thái Vi mím môi cười, ngoan ngoãn đi theo, lại một lần nữa nhìn thấy khoảnh linh điền như một khay cát kia.

 

Lần trước tới thời gian quá ngắn, nàng còn chưa kịp tham ngộ đã rời đi, những năm nay phản phục hồi tưởng những gì đã thấy lúc đó, đối với quy luật thu nhỏ không gian đã có chỗ lĩnh ngộ, lần này nàng phải nhìn kỹ hơn những chi tiết trong đó, nắm giữ các pháp trận bên trong, tự mình luyện thành một khoảnh linh điền.

 

Linh lực có sự khác biệt, bùa chú Ngư Thái Vi vẽ, nội giáp pháp y nàng luyện chế đều không thể dùng sức mạnh U Minh để thúc động, nàng hy vọng luyện chế một khoảnh linh điền tặng cha mẹ, để họ có thể trồng trọt nuôi dưỡng nhiều linh thực linh d.ư.ợ.c hơn, thúc đẩy tu luyện.

 

“Nương, thứ chôn dưới linh điền là gì vậy?"

 

Thần thức Ngư Thái Vi thâm nhập vào trong linh điền.

 

Liễu Tịch Dao chăm sóc linh d.ư.ợ.c, “Lớp dưới chôn là U Minh Tủy Thạch, lớp trên chôn là thi cốt của Minh thú, có hai thứ này linh điền mới có thể nuôi dưỡng được d.ư.ợ.c thảo tốt."

 

Ngoại trừ U Minh Tủy Thạch và thi cốt Minh thú, mặt đất chẳng qua là đất đai bình thường, Ngư Thái Vi đã xem qua trận pháp phòng hộ khắc bên cạnh, lại bắt đầu đi sâu tìm hiểu phương pháp luyện chế và pháp trận của linh điền, dần dần chìm đắm trong sự suy luận.

 

Liễu Tịch Dao thấy Ngư Thái Vi thủy chung nhìn chằm chằm linh điền không động đậy, liền ngồi bên cạnh nhìn nàng đầy sủng ái, nghe thấy động tĩnh truyền đến từ bên ngoài, khẽ đẩy cửa đi ra suỵt một tiếng, “Vi nhi xem linh điền đang say mê, ông đừng vào quấy rầy nó nữa, thống soái nói thế nào?"

 

Hóa ra là Ngư Học Tông từ phủ thống soái trở về, “Thống soái đáp ứng thay mặt bẩm báo, nhưng cũng nói Minh Vương điện hạ có gặp hay không, chỉ có thể xem tạo hóa."