“Màn đêm càng lúc càng đậm, ánh trăng rắc đầy thôn xóm, từng ngọn đèn vàng vọt tắt lịm, thôn làng dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió bên tai, không nghe thấy tiếng ếch kêu côn trùng gáy, càng không nghe thấy tiếng mê sảng của dân làng.”
Ngư Thái Vi ẩn thân trên ngọn cây to sum suê phía đông đầu thôn, thần thức rải ra, tĩnh lặng chờ đợi.
Tám ngày trước, nàng tới thôn Đại Lương vào buổi chập tối, chứng kiến chính là cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.
Ngư Thái Vi không đường đột xuất hiện, mà dán ẩn hình phù, đi lại tỉ mỉ khắp thôn một lượt, tất cả dân làng chỉ là người phàm, trong thôn ngoài xóm cũng không phát hiện dấu vết của trận pháp, càng không có dấu tích của yêu nghiệt tác quái.
Đêm xuống, sau khi dân làng đã ngủ say, Ngư Thái Vi lặng lẽ đáp xuống sân nhà dân, phóng thần thức quan sát tình hình của họ.
Hơi thở bình thường, nhịp tim bình thường, c-ơ th-ể không thoải mái sẽ tự điều chỉnh tư thế, nhưng có lay động thế nào cũng không tỉnh, ngay cả âm thanh sắc nhọn cũng không thể khiến người ta mở mắt, chẳng khác nào người sống thực vật.
Sáng sớm hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, dân làng lần lượt tỉnh dậy, ai nấy đều tinh thần sảng khoái, dung quang rạng rỡ, có thể thấy đêm qua đã có một giấc ngủ ngon.
Một ngày một đêm chính là một vòng luân hồi, bất kể ban ngày dân làng lao động mệt nhọc thế nào, căm phẫn lo âu ra sao, hễ đến tối là đều chìm vào giấc ngủ sâu, không hay không biết gì nữa.
Chỉ xét riêng về hiệu quả của giấc ngủ thì quả thực rất tốt, nghỉ ngơi đầy đủ nên sức khỏe của dân làng đều không tệ, nhưng buổi tối ngủ không tỉnh, ngộ nhỡ có kẻ đến hành ác thì ai có thể chống đỡ, khó trách hằng ngày họ đều phải sống trong lo sợ.
Ngư Thái Vi lượn lờ mấy ngày không tìm ra nguyên nhân, nhất thời cũng bó tay, chỉ đành lục tung từng ngõ ngách trong thôn, nhưng vẫn không tìm thấy manh mối.
Mãi tới sáng nay, nghe thấy mấy đứa trẻ chừng mười tuổi đang bàn luận xôn xao về những chuyện mà chúng cùng trải qua, ban đầu Ngư Thái Vi thấy khá thú vị nên lắng nghe, nào ngờ nghe xong liền phát hiện ra manh mối.
Hóa ra những chuyện chúng bàn luận không phải chuyện ngoài đời thực, mà là tình cảnh trong giấc mơ mà chúng cùng trải qua.
Thường nói ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, dù có suy nghĩ giống nhau thì giấc mơ chưa chắc đã đồng nhất, có lẽ trong mơ của bạn có tôi, trong mơ của tôi có bạn, nhưng tuyệt đối không thể có chuyện mấy đứa trẻ cùng làm một giấc mơ y hệt nhau, có những người giống hệt nhau, cứ như thể đã trải qua chuyện đó vào ban ngày vậy.
Lại liên tưởng tới trạng thái của dân làng vào ban đêm, Ngư Thái Vi lập tức nghĩ ngay tới Mộng Ẩn Thú.
Mộng Ẩn Thú, hình dáng giống bọ rùa, con trưởng thành có thể lớn bằng quả dưa hấu, trước trán có đôi râu, râu dài hai thốn, khi chạm vào nhau sẽ phát ra âm thanh không tiếng động, tạo ra giấc mộng vô hình, khiến người ta chìm sâu vào giấc ngủ không tỉnh lại được.
Người ta nói rằng đôi râu của Mộng Ẩn Thú va chạm sẽ phát ra một loại âm thanh mà con người không nghe thấy được, nhưng lại có thể khiến người ta ngủ say như ch-ết, còn có thể tạo ra mộng cảnh, khiến người ta lún sâu vào đó không thể tự thoát ra, giống như rơi vào ảo cảnh vậy, nếu không thoát ra được sẽ lặng lẽ ch-ết đi, thực sự là g-iết người không thấy huyết.
Có được suy đoán này, mọi tình trạng của dân làng đều có lời giải hợp lý.
Tuy nhiên, Ngư Thái Vi lại có mối nghi ngờ sâu sắc hơn.
Mộng Ẩn Thú đến thôn này có thể khiến phàm nhân chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng lại không ảnh hưởng tới nàng, chứng tỏ Mộng Ẩn Thú này không vượt quá cấp ba.
Phẩm cấp không cao, khả năng mở ra linh trí không lớn, vậy sao có thể mỗi ngày khống chế tốt như vậy, chỉ để dân làng ngủ say ban đêm, còn ban ngày lại tỉnh táo?
Mộng Ẩn Thú vốn không phải linh thú lương thiện gì, ảnh hưởng của nó không chỉ vào ban đêm, hiệu quả ban ngày cũng tương tự, và tuyệt đối không chỉ tạo ra mộng đẹp, không bị ác mộng xâm chiếm.
Nếu sự thật đúng như nàng đoán, mọi chuyện trong thôn đều do Mộng Ẩn Thú gây ra, thì chỉ có một lời giải thích duy nhất:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mộng Ẩn Thú này đã có chủ, chủ nhân của nó đã thiết lập điều kiện để nó hoàn thành.”
Nhưng để làm gì?
Tổng không phải là để dân làng được ngủ ngon chứ.
Mục đích của chủ nhân Mộng Ẩn Thú giống như cố tình khiến người ta chú ý tới sự dị thường của dân làng, từ đó đi sâu vào điều tra, mà người thực sự có khả năng điều tra xác suất lớn đều là tu sĩ, sau đó dẫn dụ tu sĩ đến nơi hắn muốn, là để cầu cứu hay là muốn hành ác?
Trong lòng Ngư Thái Vi thiên về hướng cầu cứu hơn, nhưng đây cũng chỉ là suy đoán của nàng, vẫn phải thực sự tìm thấy Mộng Ẩn Thú, bám theo nó mới tìm ra căn nguyên.
Vì vậy, khi màn đêm buông xuống, Ngư Thái Vi liên tục thay đổi vị trí, thần thức quét qua từng góc nhỏ trong thôn, quả nhiên đã tìm thấy.
Một con Mộng Ẩn Thú màu vàng nhạt to bằng quả óc ch.ó, thò đầu thò cổ bò ra từ ruộng ngô, bò đến dưới bậu cửa sổ của ngôi nhà chính giữa thôn, đôi râu va chạm, bắt đầu kiệt tác của nó.
Suốt cả đêm, Mộng Ẩn Thú không hề ngơi nghỉ, mãi tới khi chân trời hiện ra màu bụng cá trắng mới thu công, vỗ cánh bay ra ngoài thôn.
Ngư Thái Vi đợi trên cây cả đêm, thấy Mộng Ẩn Thú bay đi liền bám theo không xa không gần.
Đi qua ruộng lúa, băng qua rừng gai, Mộng Ẩn Thú tiếp tục bay, tiến vào trong núi.
Ngọn núi này chính là núi Bôn Hổ, thôn Đại Lương nằm ở rìa ngoài cùng của dãy núi Bôn Hổ, thuộc trấn Nguyệt Đồng.
Núi Bôn Hổ linh thiêng tú lệ, hùng vĩ hiểm trở, các đỉnh núi trùng điệp kéo dài hơn sáu ngàn dặm, vách đ-á dựng đứng đ-âm thẳng lên trời, những đỉnh núi chênh vênh tựa như những thanh lợi kiếm sừng sững giữa biển mây.
Sau khi vòng qua sáu đỉnh núi, tới bên một vách đ-á, Mộng Ẩn Thú từ trên cao chậm rãi hạ xuống.
Dưới vách đ-á sương mù chướng khí lượn lờ, thần thức không dò tới đáy, Ngư Thái Vi nuốt một viên Tị Chướng Đan, mở Động Minh Hoàn, bám sát theo sau.
Ước chừng ba ngàn trượng sau, chân chạm đất thực, chớp mắt một cái, Mộng Ẩn Thú không biết đã chui vào đâu, biến mất không thấy nữa.
Chắc chắn không thoát khỏi mảnh đất dưới vách đ-á này.
Diện tích dưới vách đ-á không lớn, cây bụi cỏ độc mọc um tùm, mấy con độc xà vằn trắng cấp một dưới uy áp của nàng thi nhau bỏ chạy, Ngư Thái Vi phóng thần thức ra, phát hiện dấu vết của trận pháp sau một tảng đ-á không mấy bắt mắt.
Tay phải cầm Hiên Long Kiếm, tay trái kẹp Bạo Liệt Phù, Ngư Thái Vi bất ngờ nhảy vọt ra sau tảng đ-á.
Lại nhìn thấy một nữ tu Luyện Khí hậu kỳ đang tựa lưng vào vách đ-á, ngồi xếp bằng, đầu hơi cúi không nhìn rõ mặt, pháp y rách nát tả tơi, loang lổ vết m-áu, cánh tay phải đặt trên đùi một cách không tự nhiên, tay trái bắt quyết, vẫn đang gắng gượng tu luyện.
Trên vai trái của nàng, chính là con Mộng Ẩn Thú màu vàng nhạt kia đang nằm phủ phục.
Lúc này, giữa Ngư Thái Vi và nữ tu bị ngăn cách bởi một tầng trận pháp, trận pháp này chỉ là trận phòng hộ cấp thấp nhất, có thể ngăn cách khí tức, ngăn chặn độc xà cấp một bên ngoài quấy nhiễu, căn bản không ngăn được Ngư Thái Vi, chỉ cần một kiếm là có thể phá trận.