“Đại điện cùng bức tượng trong tích tắc biến thành đống đổ nát vụn vặt, Ngư Thái Vi và Ngọc Lân nhìn nhau ngơ ngác.”
Độc Không Thú lại tức thì vui mừng trợn to hai mắt, “vèo" một cái bay vọt tới, cũng không quản bụi bặm sặc mũi, ngoạm lấy một viên tinh thạch hình vuông nhỏ xíu nuốt vào trong bụng.
“Tiên tinh?!"
Ngọc Lân hai mắt sáng rực, di chuyển tức thời tới bên cạnh Độc Không Thú, nhìn thấy một vùng tinh thạch rơi rải r-ác trong đống đổ nát, cười ha hả:
“Chủ nhân, hóa ra bảo vật giấu trong vách tường, là tiên tinh, thật nhiều tiên tinh!"
Ngư Thái Vi đã nhìn thấy rồi, hóa ra tiên tinh là hình dáng như thế này, giống như pha lê tinh khiết nhất, màu sắc rực rỡ, trong suốt long lanh, bên trong ẩn chứa tiên khí lưu chuyển, tăng thêm vẻ thần bí vô hạn cho pha lê:
“Lần này thì tốt rồi, có nhiều tiên tinh như vậy, Đế Nữ Tang và Đế Hưu Thụ có phúc rồi."
Không chỉ Đế Nữ Tang và Đế Hưu Thụ, thấy Độc Không Thú cũng thích tiên tinh, chỉ trong chốc lát đã nuốt xuống năm viên, thỏa mãn ợ một cái, nhảy lên vai Ngư Thái Vi bắt đầu từ từ tiêu hóa.
“Bức tượng rốt cuộc là người phương nào, là tu sĩ hạ giới hay tu sĩ thượng giới?
Nếu là tu sĩ hạ giới thì đào đâu ra nhiều tiên tinh thế này, nếu là tu sĩ thượng giới, nhiều tiên tinh như vậy không dùng để tu luyện hay trao đổi tài nguyên mà lại dùng để xây tường, thế thì quá xa xỉ rồi."
Ngọc Lân thực sự nghĩ không thông.
Hàng mi Ngư Thái Vi rủ xuống:
“Nếu ông ta là tu sĩ từ thượng giới xuống thì sao?
Chẳng hạn như hai vị lão tổ nhà họ Nguyên."
Ngọc Lân lập tức đại ngộ:
“Ta sao lại quên mất hai vị lão tổ nhà họ Nguyên chứ, đúng là có khả năng này.
Từ thượng giới mang theo lượng lớn tiên tinh xuống hạ giới, vì xảy ra biến cố nên không còn cách nào dùng tiên tinh tu luyện, lại không muốn đưa cho người khác, chẳng phải là xây tường xây cung điện cho mình sao."
“Lời đều để ngươi nói hết rồi," Ngư Thái Vi bảo Ngọc Lân lùi ra, tay cầm Quảng Hàn Kính thúc giục thanh quang bao phủ lên đống đổ nát.
Thần thức khẽ động, đống đổ nát trên mặt đất liền biến mất không thấy tăm hơi, tích tụ trong không gian Quảng Hàn Kính, “Tiên tinh sau này hãy chỉnh lý, chúng ta tiếp tục."
Ngư Thái Vi đi tới cuối hành lang, vận chuyển Hoang Minh Quyết thúc giục không gian linh lực cảm ứng chỗ giao thoa của không gian trên dưới, xé rách ba tờ cửu giai Phá Giới Phù hình thành mũi khoan mở ra một lối đi, cùng Ngọc Lân đồng thời nhảy xuống.
Nhưng đúng lúc lối đi ở chỗ giao thoa không gian khép lại, hành lang bạch ngọc dài dằng dặc bắt đầu sụp đổ phân rã, hóa thành sương mù trắng dày đặc rồi biến mất.
Cả tầng cao nhất không còn tồn tại nữa, hình chiếu tầng cao nhất rơi xuống thâm cốc dường như bị cục tẩy xóa sạch đi vậy.
Ngư Thái Vi và Ngọc Lân không biết sự biến đổi ở trên, đáp xuống nóc một tòa cung điện ở tầng dưới.
Độc Không Thú kêu lên đúng lúc, nhảy xuống vai Ngư Thái Vi chạy vội về phía rìa.
Đi không bao xa liền dừng lại, quay đầu nhìn Ngư Thái Vi đầy tha thiết, giống như đang chào mời nàng đi theo.
Ngư Thái Vi mỉm cười, cùng Ngọc Lân đi theo sau Độc Không Thú, đi thẳng tới một tòa cung điện ở rìa ngoài.
Độc Không Thú tiên phong chui vào sương phòng.
Lúc Ngư Thái Vi bước vào liền thấy nó đang nhàn nhã nằm trong cái ổ cỏ vàng óng rộng rãi, đôi mắt nhỏ lim dim tận hưởng vô cùng, giống như đây vốn dĩ là ổ của nó, là nhà của nó.
Ngư Thái Vi trong lòng khẽ động, ngồi xuống bên ổ vuốt ve lưng Độc Không Thú, kiên nhẫn giao tiếp với nó.
Qua những phản ứng m-ông muội của Độc Không Thú, nàng đã xác định được chân tướng.
Nơi này chính là nơi Độc Không Thú phá vỏ chui ra.
Nó đã trải qua năm tháng dài dằng dặc trong vỏ mới tích lũy đủ sức mạnh để phá vỡ lớp vỏ ngoài.
Nhưng nó vừa mới sinh ra không lâu đã bị hất văng khỏi lầu các trên không, rơi xuống thâm cốc nơi có Bạch Diện Độc Viên.
Độc Không Thú tủi thân bày tỏ nỗi niềm của mình, không ngừng giậm chân “bình bịch" vào ổ cỏ, nhắc nhở Ngư Thái Vi đừng quên mang nó đi cùng.
Ngư Thái Vi thần thức quét qua đưa Độc Không Thú và ổ cỏ vào Thiền Cốc, mở một sơn động đối diện cách xa Băng Phách Châu, an trí Độc Không Thú ổn thỏa.
“Độc vụ ở Lệ Sơn xảy ra sớm thực sự có khả năng là do Độc Không Thú."
Ngư Thái Vi đoán như vậy không phải là không có căn cứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian Độc Không Thú sinh ra cơ bản là khớp, quan trọng là lúc Độc Không Thú sinh ra đã hấp thụ lượng lớn không gian linh khí, rất dễ gây ra chấn động không gian, từ đó dẫn đến một loạt phản ứng dây chuyền.
“Là nó thì là nó thôi," Ngọc Lân đi dạo một vòng quanh cung điện rồi quay lại, nhún vai, “Dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, bên ngoài chẳng có gì cả.
Hay là chúng ta xô đổ hết những cung điện này đi, xem trong tường có giấu tiên tinh không?"
Ngư Thái Vi lắc đầu:
“Xô đổ thì phí quá, trước tiên khoan lỗ trên tường xem thử.
Nếu có thì di dời nguyên tòa cung điện đi."
“Nói đi cũng phải nói lại, những cung điện này xây dựng đúng là không tệ, giữ lại tự dùng cũng tốt.
Chủ nhân đã có ý định di dời thì hà tất phải quản nó có tiên tinh hay không, cứ thu hết đi là được."
Ngọc Lân nói năng đầy lý lẽ.
Ngư Thái Vi chợt thấy có lý vô cùng, đem những cung điện này đặt vào Hư Không Thạch thì còn gì bằng.
Ngay lập tức nàng lắc mình ra khỏi sương phòng bay lên không trung.
Thần thức quét qua xác định không có người ngoài, Quảng Hàn Kính tỏa ra thanh quang, đem dãy bảy tòa cung điện này cùng với nền móng thu nạp trọn vẹn vào không gian Quảng Hàn Kính.
Linh lực vận chưởng đẩy qua san phẳng mặt đất, hình chiếu rơi xuống thâm cốc lại mất đi một phần lầu đài và mái hiên ở trên cao.
Đã quyết định thu nguyên tòa cung điện, Ngư Thái Vi cũng đỡ phải đi xem từng tòa một.
Xuống thêm một tầng nữa, mười hai tòa cung điện cũng trở thành vật trong túi của nàng.
Hình chiếu thâm cốc lại thu nhỏ thêm một phần.
Đợi đến khi nàng xuống thêm một tầng nữa thì không còn may mắn như vậy.
Vừa mới giơ Quảng Hàn Kính lên, thần thức liền cảm ứng được một chỗ không gian có biến động.
Ngay lập tức nàng thu Quảng Hàn Kính dẫn Ngọc Lân lắc mình tiến vào trong điện.
Rất nhanh thần thức truyền lại hình ảnh, chỗ không gian biến động kia nứt ra một kẽ hở, Phượng Trường Ca từ bên trong bước ra.
Đúng là thiên địa sủng nhi được khí vận ưu ái, bình chướng khó đến mấy cũng hiếm khi ngăn được bước chân của nàng.
Đã Phượng Trường Ca tới rồi, Ngư Thái Vi tự nhiên sẽ không ra tay thu cung điện nữa, cứ ở trong điện tỉ mỉ thăm dò.
Cảm ứng được thần thức của Phượng Trường Ca quét tới, lập tức ngưng thần thức đ-ánh bật trở về.
Thần thức bị chặn lại, Phượng Trường Ca không hề kinh ngạc, chắp tay hỏi:
“Không biết là sư tỷ hay là Quảng Thành đạo quân?"
“Là ta, đừng tới quấy rầy."
Ngư Thái Vi ngưng âm đưa ra câu trả lời.
“Hóa ra là sư tỷ."
Phượng Trường Ca rủ mắt, tránh né cung điện nơi Ngư Thái Vi đang đứng, đi tới tòa bên cạnh.
Ngư Thái Vi tĩnh tâm tìm kiếm trong điện.
Trong tình huống không thu hoạch được gì liền thiết lập cấm chế.
Ngọc Lân ngự linh trên vách tường liên tiếp khoan mấy cái lỗ:
“Chủ nhân, đây chỉ là đ-á núi bình thường xây thành thôi."
Ngọc Lân vung tay lấp đầy các lỗ khoan, sau khi xử lý xong thì khôi phục lại như cũ, nhìn không ra chút sai biệt nào với vách tường xung quanh.
Quả nhiên tiên tinh không phải là cải trắng, sao có thể cung điện nào cũng giấu được.
Nhưng Ngọc Lân cũng không dễ dàng bỏ cuộc, những cung điện từng vào đều bị nàng khoan lỗ.
Đáng tiếc không những không tìm thấy tiên tinh mà linh vật khác cũng không có.