Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh

Chương 642



 

Trong mắt Tang Ly dấy lên phong bão, “Cho nên, các người đều muốn đi, đều muốn từ bỏ ta đúng không?”

 

“Không có ai từ bỏ huynh, là huynh đang tự từ bỏ chính mình!”

 

Ánh mắt Phượng Trường Ca u thâm, quay đầu nhìn thấy Nguyệt Ảnh Điệp ngự phong mà tới, “Linh thú Tiểu Điệp của sư tỷ tới rồi.”

 

Tang Ly đột ngột nhắm mắt, lúc mở ra lần nữa phong bão trong mắt đã yên diệt, giả vờ như một bộ dạng không có việc gì.

 

Nguyệt Ảnh Điệp phi thân hạ xuống, bày ra tư thái mời gọi, “Trường Ca chân tôn, chủ nhân nhà ta muốn gặp ngài, mời đi cho.”

 

“Sư tỷ vừa về đã muốn gặp ta, không biết có chuyện gì?”

 

Phượng Trường Ca mím môi hỏi.

 

Khóe miệng Nguyệt Ảnh Điệp khẽ nhếch, “Chân tôn gặp chủ nhân liền biết thôi.”

 

“Được rồi!”

 

Phượng Trường Ca rũ mi gật đầu, đi theo Nguyệt Ảnh Điệp.

 

Tang Ly lông mày khẽ ngưng muốn đi cùng Phượng Trường Ca.

 

Nguyệt Ảnh Điệp dừng bước, liếc xéo Tang Ly một cái, “Chủ nhân chỉ nói muốn gặp Trường Ca chân tôn, cũng không nói muốn gặp Tang chân nhân, Tang chân nhân dừng bước.”

 

Tang Ly nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, phong bão vừa mới yên diệt trong mắt lại muốn bùng lên, “Cái gì, Ngư Thái Vi hiện tại đã thành Hóa Thần chân tôn, đại sư huynh như ta ngay cả tư cách gặp nàng cũng không có sao?”

 

“Tang chân nhân muốn bái kiến chủ nhân, đợi ta thông báo sau, nếu chủ nhân đồng ý ta sẽ lại thông báo cho ngài,” Nguyệt Ảnh Điệp nhướng mày cười, “Còn nữa chủ nhân nhà ta hiện tại không phải Hóa Thần chân tôn, mà là Ngọc Vi đạo quân, Tang chân nhân lần sau đừng gọi sai.”

 

Nguyệt Ảnh Điệp ngó lơ Tang Ly thân hình lảo đảo sắc mặt sắt lại, lại đối với Phượng Trường Ca ra hiệu mời, Phượng Trường Ca cũng không để lại bất kỳ ánh mắt nào cho Tang Ly, hai người thuấn di mà động, trong chớp mắt đã tới trước động phủ.

 

Xuyên qua cấm chế, Phượng Trường Ca lập tức bị bóng người lặng lẽ ngồi phía trước thu hút.

 

Không khí xung quanh nàng dường như hóa thành đại dương thâm thúy, cho dù bên cạnh có ngũ giai Tửu Hầu và lục vĩ Băng Hồ cười đùa ầm ĩ, cũng không cách nào dấy lên được nửa điểm gợn sóng trong hơi thở trầm tĩnh của nàng.

 

Tâm tình vốn dĩ phiền nhiễu của Phượng Trường Ca trong khoảnh khắc này vậy mà kỳ tích nhận được sự an ủi.

 

Ngư Thái Vi khép lại cuốn sách, ngay lập tức phá vỡ sự yên tĩnh này, “Đến rồi?”

 

“Không biết sư tỷ tìm ta có chuyện gì?”

 

Phượng Trường Ca cúi đầu hỏi.

 

“Kết toán,” Ngư Thái Vi trực tiếp lấy ra một cái túi trữ vật, “Phần chia nửa viên long châu kia, ba trăm tám mươi vạn linh thạch nàng cầm đi.

 

Ngày đó cùng đối phó hắc long, ta muốn một nửa gân rồng, nếu không có thì dùng linh thạch để bù.”

 

Trong mắt Phượng Trường Ca xẹt qua lưu quang, đưa thần thức vào không gian ngọc bội, bảo Hồng Long lấy gân rồng ra.

 

Hồng Long tuy có không nguyện nhưng vẫn lấy ra, nàng ngay trước mặt Ngư Thái Vi chia làm hai nửa, Nguyệt Ảnh Điệp đón lấy một nửa gân rồng cho vào hộp ngọc, giao túi trữ vật cho nàng.

 

“Nợ nần kết xong rồi, Tiểu Điệp tiễn Trường Ca chân tôn ra ngoài đi.”

 

Ngư Thái Vi lại mở cuốn sách ra đọc tiếp.

 

Phượng Trường Ca theo bước chân của Nguyệt Ảnh Điệp đi ra ngoài, lúc đến gần cửa đột nhiên xoay người, ngước mắt hỏi:

 

“Sư tỷ, tỷ có quen biết một nữ tu tên là Lưu Huỳnh không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chương 299 Bản đồ

 

Nghe thấy cái tên Lưu Huỳnh này, trước mắt Ngư Thái Vi xẹt qua một vệt rực rỡ, đó là sắc thái cực hạn của hỏa lưu quang, nàng không hề ngước mắt, thản nhiên hỏi:

 

“Nàng ta làm sao?”

 

Mắt Phượng Trường Ca hơi mở ra có chút kinh ngạc, không ngờ Ngư Thái Vi lại trực tiếp thừa nhận nàng quen biết Lưu Huỳnh như vậy, lúc đó nàng rõ ràng đã cải trang rồi mà.

 

Ngư Thái Vi nhếch khóe miệng, “Cần gì phải kinh ngạc, nếu nàng không có vài phần chắc chắn thì sao lại hỏi ta?

 

Có chuyện gì cứ nói thẳng là được, không cần thiết phải vòng vo.”

 

“Hòa Phong thành là thành trì gần thế tục nhất, thời gian đó sư tỷ đang về thế tục, dùng lại là cái tên Ngọc Vi, quả thực không khó để nghĩ tới, huống hồ ta còn từng thấy linh ong của sư tỷ,” Phượng Trường Ca cúi đầu cười khẽ, “Lưu Huỳnh là từ Chân gia trốn ra, tình cờ được ta cứu mạng, nàng ta vì báo ơn cứu mạng mà đầu quân cho ta, còn hiến cho ta một tấm bản đồ tàn phá, nói bản đồ là do cụ ngoại nàng để lại, có liên quan tới động phủ của một tu sĩ cao giai.

 

Năm đó cụ ngoại Lưu Huỳnh vì tranh đoạt bản đồ hoàn chỉnh mà ra tay đ-ánh nh-au với hai người khác, kết quả lưỡng bại câu thương, bản đồ cũng bị ba người xé rách mỗi người giữ một phần.

 

Theo nàng ta nói, một trong hai người tranh đoạt bản đồ với cụ ngoại nàng chính là Tam Thông lão tổ người đã sáng lập Phù Kiếm phái ở ngoài Hòa Phong thành.

 

Nhưng Phù Kiếm phái bị hỏa cầu từ trên trời rơi xuống hủy diệt, lúc lửa dần tắt nàng ta từng tới di tích Phù Kiếm phái tìm kiếm mảnh bản đồ khác, kết quả tay trắng trở ra.

 

Lúc đó sư tỷ cũng ở trong đội ngũ, ta còn nhớ sư tỷ có một thanh linh kiếm màu đen, chính là kiếm thành danh của Tam Thông nhỉ, cho nên bản đồ trong tay Tam Thông thực ra sớm đã bị sư tỷ đoạt được, ta nói có đúng không?”

 

Ngư Thái Vi khẽ gật đầu, cũng không che giấu, “Nàng suy đoán không sai, mảnh bản đồ đó quả thực ở trong tay ta, rồi sao?”

 

Phượng Trường Ca lấy lại bình tĩnh, “Ta còn biết một mảnh bản đồ khác ở trong tay ai, ta muốn ba bên hội hợp, cùng nhau đi thám hiểm động phủ kia.”

 

Ngư Thái Vi suy nghĩ một lát liền nghĩ ra rồi, hèn chi lúc đó cảm thấy hai người đó dường như có mục đích khác, hóa ra là nhắm tới bản đồ, “Mảnh bản đồ đó ở trong tay Lãnh Thác Hàn?”

 

“Vốn dĩ là ở trong tay hắn, nhưng hắn cũng bị Chân gia truy sát, liền cầu cứu Lãnh Yến Khanh, hai người họ là người cùng tộc, cho nên hiện tại bản đồ ở trong tay Lãnh Yến Khanh.

 

Nếu đi thám hiểm động phủ, nàng ấy sẽ dẫn theo Lãnh Thác Hàn cùng đi.”

 

Phượng Trường Ca giải thích tình hình, lại hỏi:

 

“Không biết ý của sư tỷ thế nào?”

 

Ngư Thái Vi trầm ngâm giây lát, “Ta đồng ý, liên lạc với Lãnh Yến Khanh, hẹn nàng ấy tới Ương Tiên thành gặp mặt.”

 

“Được, đợi nàng ấy tới, ta lại tới mời sư tỷ.”

 

Phượng Trường Ca nở nụ cười rạng rỡ, khom mình một cái, theo Nguyệt Ảnh Điệp rời đi.

 

Nguyệt Ảnh Điệp tiễn Phượng Trường Ca đi, lúc quay lại phía sau dẫn theo hai chị em Cố Nghiên và Cố Minh, hai người tới bái kiến Ngư Thái Vi, thần sắc vô cùng kích động.

 

Ngư Thái Vi nói vài câu khích lệ bọn họ, lại giao cho hai người một nhiệm vụ, “Có một đệ t.ử Kim Đan tên là Quý T.ử Minh, hắn lúc ta rời tông môn năm đó cũng đang lịch luyện ở bên ngoài, tuy nhiên đã vẫn lạc rồi.

 

Thăm dò xem hắn có người nhà ở đây không?

 

Phẩm tính thế nào?”

 

“Rõ,” Cố Nghiên và Cố Minh nhận lệnh lui ra đi tìm hiểu tình hình.

 

Nguyệt Ảnh Điệp để Bạch Tuyết và Tửu Hầu ra ngoài động phủ chơi đùa, “Chủ nhân thật sự muốn cùng Phượng Trường Ca bọn họ đi thám hiểm động phủ?”

 

Ngư Thái Vi chống cằm, mắt không rời cuốn sách, “Không cùng đi thì chỉ dựa vào một phần ba bản đồ hiện có cũng không đi được, ngươi không nghe Phượng Trường Ca nói mảnh bản đồ kia đã rơi vào tay Lãnh Yến Khanh sao.

 

Bản đồ có thể khiến Phượng Trường Ca và Lãnh Yến Khanh đồng thời nhìn trúng thì động phủ đứng sau nó chắc chắn không tầm thường.”