Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh

Chương 473



 

“Ta không biết," thấy lưỡi đao sắp cắt vào người, linh hồn Quỷ Tam cuộn trào kêu thét, “Ta thật sự không biết, ta theo Thuyên Long đại nhân hơn ba nghìn năm, hắn vẫn luôn ngồi tu luyện giữa đài tròn, chưa từng thấy hắn rời đi."

 

Là thật sự không biết hay là không muốn nói?

 

Nếu Thuyên Long ch-ết, Quỷ Tam cũng không thể sống độc lập.

 

Ngư Thái Vi nheo mắt, đã đến cửa khí nhãn đ-ánh Thuyên Long rồi, Quỷ Tam thực sự không cần thiết phải giữ lại nữa.

 

Một ý niệm buông bỏ vách ngăn giữa l.ồ.ng giam, “Trần Nặc, xử lý hắn đi, cẩn thận ấn ký nô bộc trên thần hồn hắn, đừng để chuyển sang người ngươi."

 

Trần Nặc phiêu nhiên đến trước mặt Quỷ Tam, phớt lờ lời van nài của hắn, lòng bàn tay hướng về phía linh hồn, miệng lẩm bẩm, rút trích ký ức của hắn.

 

Chẳng bao lâu linh hồn sụp đổ, chân linh của Quỷ Tam nhập vào luân hồi, ấn ký nô bộc biến mất, hồn lực nồng đậm tràn ngập trong Nhiếp Hồn Châu, “Thái Vi tỷ, hắn quả thật không biết Thuyên Long trốn ở đâu."

 

“Ừm, không biết thì thôi vậy, bộ quỷ tu công pháp hóa thân thành dế mèn của hắn rất tốt, ngươi hãy chăm chỉ lĩnh ngộ."

 

Trần Nặc có được ký ức của Quỷ Tam, Ngư Thái Vi cũng đồng thời cảm ứng được, dặn dò một tiếng, thu hồi thần thức, bắt đầu cùng mọi người tìm kiếm nơi Thuyên Long có thể ẩn thân.

 

Nghĩ đến lời của Quỷ Tam, Thuyên Long luôn tu luyện ở trung tâm đài tròn, mấy nghìn năm không nhúc nhích, Ngư Thái Vi thong thả bước đến trung tâm đài tròn, tỏa ra thần thức mạnh nhất chạm vào trung tâm.

 

Trước mắt như có từng đạo linh quang lướt qua, trong linh quang, xoáy vặn những vòng xoáy cực nhỏ.

 

“Có điểm lạ!"

 

Lúc Ngư Thái Vi lên tiếng, giọng nói của Phượng Trường Ca cũng đồng thời vang lên, “Tìm thấy rồi!"

 

“Trường Ca, muội tìm thấy cách mở đài tròn rồi sao?"

 

Tang Ly vui mừng hỏi, vẻ mặt đầy tự hào.

 

Phượng Trường Ca nhìn Ngư Thái Vi một cái, mới dưới sự chú ý của mọi người mỉm cười nói:

 

“Ngay tại trung tâm đài tròn, có một vòng xoáy truyền tống kích hoạt bằng linh lực."

 

Đây là Khung lão nói rõ ràng cho nàng biết, không sai được.

 

Chu Vân Cảnh nghiêng người hỏi Ngư Thái Vi, “Ngư sư muội phát hiện ra điểm lạ gì?"

 

Ngư Thái Vi bặm môi, “Muội cũng phát hiện ra vòng xoáy ở trung tâm đài tròn, vẫn chưa xác định là thứ gì."

 

“Ngư đạo hữu cùng Phượng đạo hữu không hổ là tỷ muội cùng sư môn, trước đó đều có thể nhìn thấy khí nhãn này, hiện tại lại đồng thời phát hiện ra vòng xoáy trên đài tròn!"

 

Hồng Vân Vãn ánh mắt trong trẻo, ngôn ngữ khẩn thiết, ra vẻ chân thành tán thán.

 

Nhưng mọi người ở bên nhau lâu như vậy, trong lòng ai mà không rõ.

 

Ngư Thái Vi và Phượng Trường Ca đến cả quan hệ của người bình thường cũng không bằng, cùng ở trong doanh trại mà chưa từng thấy hai người tương tác với nhau.

 

Hồng Vân Vãn nói như vậy rõ ràng là không có ý tốt.

 

Phượng Trường Ca trong lòng hiểu rõ Hồng Vân Vãn là vì chuyện luyện đan mà sinh lòng bất mãn, cố ý nói ra những lời này khiến nàng khó xử.

 

Ngư Thái Vi ánh mắt ngưng lại, nàng và Hồng Vân Vãn vốn không có giao thiệp, lúc này lại bị ả cố ý nhắc đến để gây hấn với Phượng Trường Ca, thật khiến người ta chán ghét, không nhịn được nhếch môi, “Hồng đạo hữu cũng không hổ là cao đồ của Uẩn Đan Môn, kỹ nghệ luyện đan thật sự cao siêu, khiến người ta khâm phục!"

 

Móng tay dài của Hồng Vân Vãn bỗng chốc đ-âm sâu vào lòng bàn tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ả kỹ thuật không bằng Phượng Trường Ca, đến giờ vẫn chưa tìm được cách dùng linh d.ư.ợ.c ở đây luyện chế đan d.ư.ợ.c bình thường, Ngư Thái Vi rõ ràng là đang mỉa mai ả, nhưng lời là do ả khơi mào, chỉ đành nghiến răng nhận lấy, “Ngư đạo hữu quá khen rồi, Vân Vãn thật sự không dám nhận."

 

Chu Vân Cảnh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lẹm quét qua, “Đã biết không dám nhận thì hãy làm nhiều việc nói ít lời đi, không ai coi ngươi là kẻ câm đâu."

 

“Phải đó, ở đâu cũng có những kẻ không biết điều, uổng công mọc một đôi mắt mà không nhìn rõ tình hình hiện tại."

 

Tô Mục Nhiên là nhìn Chu Vân Cảnh mà nói, đến một ánh mắt cũng không thèm cho Hồng Vân Vãn.

 

Lôi Cuồng tùy ý xoay xoay lang nha bổng trong tay, “Chu đạo hữu, Tô đạo hữu, mau ch.óng kích hoạt vòng xoáy truyền tống đi, tiểu gia ta đang vội đi trảm long, phí lời với hạng người không liên quan làm gì."

 

Lúc này Hồng Vân Vãn thẹn quá hóa giận, nước mắt chực trào trong mắt, cúi đầu lùi lại phía sau đám người.

 

Không ai để ý đến tâm trạng của ả, mọi người lần lượt ngưng tụ một đạo linh quang đ-ánh vào vòng xoáy trung tâm đài tròn, linh lực chèn ép, đài tròn trong chớp mắt hào quang vạn trượng, chiếu rọi lên người mọi người.

 

Bóng dáng mọi người ngày càng mờ ảo, dần dần biến mất khỏi đài tròn, khi hiện hình trở lại, đã đứng trên một mảnh phế tích, khắp nơi là những bức tường đổ nát bị vùi lấp trong cỏ dại, ch-ết ch.óc âm u, tràn ngập vẻ mục nát suy tàn.

 

“Các ngươi có phát hiện ra không, phong cách kiến trúc và bố cục ở đây rất giống với những gì chúng ta thấy ở tộc Văn Lân."

 

Hô Diên Minh Trạm chỉ tay về phía xa.

 

Rất giống, hay nói cách khác, những gì thấy ở tộc Văn Lân chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của nơi này mà thôi.

 

“Nơi này hẳn là nơi tộc Văn Lân sinh sống ban đầu, sau khi bị hủy hoại mới dời đến dưới Lôi Vực, quần thể kiến trúc lớn như vậy, tộc Văn Lân đã từng huy hoàng."

 

Tô Mục Nhiên có chút cảm thán, thế sự xoay vần bãi bể nương dâu, có bao nhiêu người và việc đều bị vùi lấp trong năm tháng.

 

“Vốn dĩ còn tưởng có thể đến sào huyệt của chân long, lại chỉ là một mảnh đất hoang, thật đáng giận!"

 

Tào Mãng nặng nề chống chiếc b.úa lớn xuống đất.

 

Ai mà chẳng muốn gặp chân long, từng người một xoa tay chuẩn bị sẵn sàng, kết quả chỉ thấy đài tròn, truyền tống rồi cũng chỉ là từ một nơi này chuyển đến một mảnh đất hoang khác lớn hơn, thật khiến người ta có chút nản lòng.

 

Chu Vân Cảnh nhấc chân tiến về phía trước, “Bất luận là trận tâm hay chân long, đều không thoát khỏi mảnh phế tích này, tìm!"

 

Phế tích rất lớn, muốn đi hết phải tốn rất nhiều thời gian, nhưng chân long ẩn trong bóng tối, tự nhiên vẫn nên cùng nhau hành động thì tốt hơn.

 

Sợ bỏ lỡ manh mối nên không ngự kiếm bay qua, mà dẫm lên cỏ hoang từng bước tiến lên.

 

Đột nhiên Hà Đông Bình đang đi nhận ra có gì đó không đúng, quay đầu nhìn ra phía sau một chút, lại nhìn quanh một lượt từng người, sắc mặt đột nhiên xanh mét, hoảng loạn chạy vài bước đến giữa đám người, “Biến mất rồi, Ngụy Nam biến mất rồi, hắn vừa nãy còn ở ngay sau lưng ta."

 

Lúc này rất nhiều người vội vàng nhìn ra sau lưng mình, đặc biệt là một số người đi ở phía cuối.

 

“A, vị Triệu đạo hữu đi sau lưng ta không còn nữa."

 

“Sau lưng ta vốn dĩ cũng có người, hiện tại cũng không thấy đâu."

 

“Trương đạo hữu và Miêu đạo hữu đi sau lưng ta, lúc này cũng biến mất rồi."

 

Không chú ý, trong đội ngũ đã thiếu mất sáu người, đều là đi ở cuối cùng, lặng lẽ không một tiếng động liền biến mất.

 

“Chắc chắn là chân long, chân long đã lén lút bắt người đi rồi."

 

Đám người vốn có chút tản mát, một lần nữa tụ tập c.h.ặ.t chẽ lại với nhau, mọi người quay lưng vào nhau, hướng mặt ra ngoài từ từ di chuyển, nhưng ngay lúc quay đầu cúi đầu, lại có người biến mất.

 

Không giống như trước kia có thể nhìn thấy cự thủ hay long trảo, lần này cái gì cũng không thấy, người cứ thế biến mất một cách kỳ lạ.