“Ngư Thái Vi vội vàng ném những đan d.ư.ợ.c bổ sung linh lực và dưỡng thương trên người cho Nguyệt Ảnh Điệp, hy vọng có thể giúp nó vượt qua kiếp nạn này.”
Nguyệt Ảnh Điệp lúc này trong lòng hoảng hốt, dẫn động hóa hình lôi kiếp không phải là ý định của nó, thực sự là linh khí quán thể, nó không thể khống chế được sức mạnh trong c-ơ th-ể nên đành phải làm vậy.
Lúc này, Ngư Thái Vi ném đan d.ư.ợ.c tới, khiến Nguyệt Ảnh Điệp nhất thời trấn tĩnh hơn nhiều, bất luận thế nào, nó cũng có thể liều một phen.
Ầm ầm, đạo kiếp lôi đầu tiên từ trên trời giáng xuống, Nguyệt Ảnh Điệp tung cánh né tránh, kiếp lôi không đ-ánh trúng người Nguyệt Ảnh Điệp.
Kiếp lôi lại giáng xuống, hết đạo này đến đạo khác, linh lực trong c-ơ th-ể Nguyệt Ảnh Điệp tiêu hao, né tránh không kịp, luôn bị kiếp lôi quét trúng, tia sét lướt qua c-ơ th-ể để lại những vệt đen cháy.
“Tiểu Điệp, nhanh, nhanh nuốt đan d.ư.ợ.c vào," Ngư Thái Vi căng thẳng nhìn chằm chằm vào thiên lôi đang ngưng tụ trên trời.
Nghe thấy tiếng gọi của Ngư Thái Vi, Nguyệt Ảnh Điệp cho hết đan d.ư.ợ.c vào miệng cùng một lúc, linh lực khổng lồ mà ôn hòa từ họng tràn vào c-ơ th-ể, xông tới các phía thân thể, linh lực đi tới đâu nơi đó tràn đầy sức mạnh, đau đớn cũng giảm bớt phần lớn, nó đứng thẳng thân hình, tung cánh bay lên lần nữa.
Thiên lôi như cột trụ khổng lồ nện xuống, sau đó từng đạo từng đạo nối tiếp nhau, tám đạo thiên lôi không có kẽ hở, giữa đất trời chỉ nghe thấy tiếng sấm, chỉ thấy ánh điện, nào còn thấy bóng dáng Nguyệt Ảnh Điệp đâu.
Thông qua khế ước, Ngư Thái Vi có thể cảm ứng được Nguyệt Ảnh Điệp vẫn còn sống, tuy nhiên tình hình vô cùng tồi tệ.
Ánh lôi tan đi, cuối cùng cũng hiện ra thân hình Nguyệt Ảnh Điệp, toàn thân đen cháy, một bên cánh bị gãy, rủ xuống, còn có kích thước của nó, vốn dĩ cao hơn Ngư Thái Vi, giờ đứng lên còn chưa tới vai Ngư Thái Vi.
Nguyệt Ảnh Điệp lúc này, m-áu trong c-ơ th-ể cuộn sóng sôi trào, linh cốt di hình hoán vị tái tổ chức, cơn đau thấu tận toàn thân không thể giải tỏa, hình người của nó ẩn hiện không rõ.
Bổ trời xẻ đất, một đạo thiên lôi khổng lồ mãnh liệt đ-ánh trúng người Nguyệt Ảnh Điệp, lập tức, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Nguyệt Ảnh Điệp xông thẳng tới tầng mây, phủ phục trên mặt đất, không nhúc nhích.
“Còn đạo cuối cùng."
Ngọc Lân Thú ngẩng đầu nhìn trời.
Đám người vây xem cũng căng thẳng nhìn vô thượng lôi kiếp không trung.
Ngư Thái Vi nhìn thiên lôi một cái, lại nhìn Nguyệt Ảnh Điệp chỉ còn hơi thở yếu ớt một cái, đột nhiên vận động linh lực kích hoạt Động Minh Hoàn, vận khởi Phi Tiên Bộ, trong khoảnh khắc lôi kiếp giáng xuống, đi tới bên cạnh Nguyệt Ảnh Điệp, mạnh tay đẩy nó ra.
Chính lúc này, khí thế lôi kiếp tăng vọt, chia làm hai bó, mang theo ý hủy diệt, một bó đ-ánh về phía Nguyệt Ảnh Điệp, một bó đ-ánh về phía Ngư Thái Vi.
Ngư Thái Vi can thiệp vào lôi kiếp, chắc chắn sẽ bị lôi kiếp trừng phạt, gánh chịu thay cho Nguyệt Ảnh Điệp.
Tiếng kêu t.h.ả.m khốc lại vang lên, Nguyệt Ảnh Điệp ầm ầm ngã xuống đất.
Tiếng rắc rắc giòn giã vang lên bên tai Ngư Thái Vi, Động Minh Hoàn vỡ tan, lôi điện bao phủ, pháp y trên người nàng rung động ra một lớp phòng ngự, chặn lại một phần kiếp lôi, vẫn có những dòng điện như tia lửa chui vào c-ơ th-ể nàng, va chạm lung tung.
Ngư Thái Vi không màng đến sự đau đớn khi lôi điện lướt qua c-ơ th-ể, vội vàng đi tìm Nguyệt Ảnh Điệp đang cận kề c-ái ch-ết.
Nguyệt Ảnh Điệp hóa hình rất hoàn mỹ, không khác gì dáng vẻ nó huyễn hóa ra, trên người không có miếng da nào lành lặn không nói, nội tạng bên trong c-ơ th-ể đều bị tổn thương, thương thế trầm trọng.
Ngư Thái Vi cho nó uống đan d.ư.ợ.c trị thương mới bế nó lên, băng qua những đệ t.ử vây xem, nhanh ch.óng quay về động phủ.
Tiết 84:
Thích nghi
Ngư Thái Vi vừa mới rời đi, Tang Ly và Phượng Trường Ca đã đi lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian qua, việc Miên Tiên Lộ làm sao lọt vào tay Yến Hạo vẫn còn là một ẩn số.
Nhưng có vài t.ử đệ của gia tộc phụ thuộc tới đây, họ đã từng gặp Yến Hạo trong bí cảnh, có người làm chứng Yến Hạo từng xuất hiện trạng thái hai mắt đỏ hoe, trên mặt nổi lên hắc khí, đúng là có dấu hiệu nhập ma, có người từng tận mắt thấy Yến Hạo dùng Miên Tiên Lộ để hỗ trợ g-iết yêu thú.
“Cái đó chỉ có thể chứng minh ca ca ta có Miên Tiên Lộ, là để dùng g-iết yêu thú, không chứng minh được ca ca ta đã dùng cho Trường Ca tiên t.ử, tại sao không phải Trường Ca tiên t.ử sau khi g-iết ca ca ta, cố ý dùng Miên Tiên Lộ để hãm hại ca ca ta vào chỗ bất nghĩa."
Lời tuy là vậy, Yến Thư Hàm lại không đưa ra được chứng cứ chứng minh Yến Hạo vô tội, ngược lại vì sự miêu tả của những đệ t.ử kia, tình cảnh đối với Yến Hạo ngày càng bất lợi.
Thậm chí có một số người ái mộ Phượng Trường Ca, cố ý hoặc vô ý quấy nhiễu việc tu luyện và cuộc sống của Yến Thư Hàm, khiến nàng ta khổ không thấu nổi, tiên đồ khó tiếp tục.
Trải qua bao đau khổ giằng xé, giữa ca ca và tiên đồ, Yến Thư Hàm đã chọn tiên đồ của mình, chỉ nói Phượng Trường Ca trả lại túi trữ vật của Yến Hạo cho nàng, chuyện này coi như xong.
Phượng Trường Ca cũng muốn sớm thoát khỏi sự quấy nhiễu của chuyện này, nhanh ch.óng trả lại túi trữ vật của Yến Hạo, chuyện này coi như kết thúc rồi.
Có người tuyên dương sự đại lượng của Phượng Trường Ca, có người lại âm thầm suy tính, Phượng Trường Ca liệu có phải cũng có trách nhiệm hay không, nếu không tại sao không kiên trì đến cùng.
Tóm lại, ý kiến trái chiều, sau bữa trà dư t.ửu hậu, dần dần các đệ t.ử từ bí cảnh trở về lục tục Trúc Cơ, trong tông môn nảy sinh ra nhiều chủ đề mới, cả sự việc dần dần nhạt nhòa đi.
Việc Tang Ly bế quan đã không thể trì hoãn thêm nữa, hắn vẫn còn chút không nỡ, sáng sớm hôm nay hẹn Phượng Trường Ca tới thành Ương Tiên giải khuây.
Vốn dĩ bầu không khí cực tốt, Phượng Trường Ca đã mua được vài món linh vật ưng ý trong Trân Bảo Lâu, có tâm trạng đi dạo tiếp, nửa đường bị Phượng Diệu Vũ chặn lại, tranh luận về việc bị trục xuất khỏi tông môn, khiển trách Phượng Trường Ca không tận tâm lừa gạt nàng ta, làm náo động khiến rất nhiều người đứng xem.
Phượng phụ theo yêu cầu của Phượng gia chủ, ở lại để gặp mặt các đệ t.ử Phượng gia, lại phải liên lạc tình cảm với những tu sĩ giao hảo, còn phải mua sắm đan d.ư.ợ.c vật tư vân vân, bận rộn mãi chưa về, Phượng Diệu Vũ phải về gia tộc cùng ông ấy, không thể ở lại tông môn, chỉ có thể chờ đợi ở thành Ương Tiên.
Phượng Trường Ca lập tức mất hứng, sa sầm mặt cùng Tang Ly ngự kiếm trở về, quyết định trước khi Phượng Diệu Vũ rời đi sẽ không tới thành Ương Tiên nữa.
Hai người vừa mới tới lưng chừng núi thì nghe nói linh thú của Ngư Thái Vi đang độ hóa hình kiếp, tới núi sau thì hóa hình kiếp đã kết thúc rồi, ngay cả cái đuôi cũng không đuổi kịp.
“Vị sư đệ này, vừa rồi là linh thú gì hóa hình?"
Tiên t.ử trong lòng ngưỡng mộ hỏi mình, tên đệ t.ử này kích động khôn xiết:
“Phượng sư tỷ, là một con bướm khổng lồ."
“Bướm?"
Phượng Trường Ca trong lòng nảy sinh chán ghét, trong đầu hiện lên dáng vẻ hung dữ của Thực Nhân Điệp.
Tang Ly quan tâm hỏi:
“Sao vậy?"
Phượng Trường Ca lắc đầu:
“Không có gì, lại nhớ tới Thực Nhân Điệp thôi."
“Đừng nghĩ nữa, đều qua cả rồi."
Tang Ly khuyên bảo.
Phượng Trường Ca mỉm cười, được Tang Ly hộ tống đi về phía động phủ.