Nàng vừa ra khỏi động phủ, Tang Ly từ trong bóng tối hiện thân:
“Trường Ca, muộn thế này rồi muội định đi đâu?"
Phượng Trường Ca lúc này thực sự đã rất mệt mỏi, nhưng sáng mai Phượng Diệu Vũ sẽ bị đưa lên đại đường chịu xét xử, để giải quyết vấn đề nhanh ch.óng, nàng không nghỉ ngơi nữa:
“Phượng Diệu Vũ đã nói cho muội biết ai mua Miên Tiên Lộ, muội tìm cách cứu tỷ ấy ra khỏi Chấp Pháp Đường, giờ muội đi tìm sư tỷ, hy vọng sư tỷ lần này có thể giơ cao đ-ánh khẽ, tha cho Phượng Diệu Vũ một lần."
Tang Ly vốn dĩ lo lắng tâm tình Phượng Trường Ca không tốt nên mới không đi xa, giờ thấy nàng mệt mỏi rã rời, liền vươn tay muốn ôm vai nàng, không ngờ Phượng Trường Ca bước nhanh về phía trước, né tránh một cách khéo léo, hắn vội vàng đuổi theo bước chân Phượng Trường Ca:
“Ta đi cùng muội."
Tang Ly tự nguyện đi cùng, bị Phượng Trường Ca dứt khoát từ chối:
“Sư huynh, không cần đâu, muội đi một mình là được rồi, có một số lời huynh có mặt ở đó cũng không tiện nói."
Mấy ngày trước vừa mới cãi vã, giờ lại vì chuyện của Phượng Diệu Vũ mà cầu xin tới tận cửa, Phượng Trường Ca sợ Tang Ly không kiềm chế được tính khí, làm hỏng việc tốt.
“Vậy ta đợi muội ở bên ngoài."
Phượng Trường Ca bất đắc dĩ, chỉ có thể để hắn đi theo, đi tới bên ngoài khe núi, Tang Ly đứng đợi ở cách đó không xa, Phượng Trường Ca một mình đi tới, ngưng tụ một tia linh lực, gõ nhẹ vào trận pháp.
Ngư Thái Vi cảm ứng được trận pháp rung động, mở mắt nhìn ra ngoài, phát hiện là Phượng Trường Ca, lập tức lại nhắm mắt, không thèm để ý.
Phượng Trường Ca lại ngưng tụ một tia linh lực, gõ nhẹ trận pháp lần nữa, bên trong vẫn không có phản ứng.
Tang Ly đi tới:
“Trường Ca, không có phản ứng sao?"
“Sư tỷ có lẽ đang tu luyện."
Phượng Trường Ca thở dài.
“Ta đưa muội đi tìm Trương chấp sự, nhờ ông ấy truyền âm giúp."
Tang Ly định kéo Phượng Trường Ca đi, Phượng Trường Ca vội vàng ngăn cản:
“Cực chẳng đã, đây cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì, hà tất phải phiền động đến Trương chấp sự, sư huynh, đây là chuyện của Phượng gia, xin sư huynh giữ cho muội chút thể diện, sáng mai muội tự mình tới là được."
Phượng Trường Ca kiên trì, Tang Ly mới thôi.
Ngày hôm sau, sắc trời xanh biếc, mặt đất phương đông như được quyện lên một lớp màu hồng phấn, những giọt sương d.a.o động, hoa nở một nửa.
Phượng Trường Ca đạp lên những tia sáng sao cuối cùng, tới trước động phủ của Ngư Thái Vi, không gõ trận pháp, đứng đợi tĩnh lặng bên ngoài trận.
Ngọc Lân Thú thấy Phượng Trường Ca trước, nhắc nhở Ngư Thái Vi, Ngư Thái Vi gật đầu tỏ ý đã biết, ở trong động phủ làm những việc của mình theo đúng trình tự, mãi cho đến khi trời sáng rõ, hoa nở sương khô, mới ăn mặc chỉnh tề, mở đại trận, thong thả từ bên trong bước ra.
Phượng Trường Ca bước nhanh hai bước đón lấy:
“Sư tỷ, muội có chuyện muốn thương lượng với tỷ, không biết có thể vào động phủ của tỷ bàn bạc một chút không?"
Ngư Thái Vi bước chân không dừng, vượt qua nàng:
“Chuyện của Phượng Diệu Vũ, không có gì để thương lượng cả."
Phượng Trường Ca kinh ngạc khôn xiết, sao Ngư Thái Vi lại biết nàng tới để nói chuyện của Phượng Diệu Vũ.
Làm sao Ngư Thái Vi có thể không biết, trong sách đã viết rất rõ ràng, Phượng Trường Ca xuyên không tới đây, nợ nhân quả của Phượng gia, vì phần nhân quả này, nàng đối với Phượng phụ Phượng mẫu vô cùng nhân nhượng, tuy quan hệ hai chị em bọn họ rất tệ, nhưng Phượng phụ lại hy vọng hai người hòa thuận, Phượng Trường Ca nể mặt Phượng phụ, nhiều lần nhẫn nhịn Phượng Diệu Vũ, đây cũng là nguyên nhân chính khiến Phượng Diệu Vũ có thể nhảy nhót được lâu như vậy.
Lần này Thú Tình Phấn không rắc lên người Phượng Trường Ca, nàng ta cho dù biết chuyện này, cái đau không đ-ánh lên người mình, lại có Phượng phụ đứng giữa điều giải, nàng ta tới tìm mình không phải vì Phượng Diệu Vũ cầu tình, lẽ nào còn có thể cùng nàng yêu cầu Chấp Pháp Đường nghiêm trị sao?
Phượng Trường Ca đuổi theo, thấp giọng nói:
“Sư tỷ, đây vốn là mâu thuẫn giữa chị em muội, liên lụy tới sư tỷ, muội lấy làm áy náy vô cùng, muội nguyện ý bồi thường cho sư tỷ hai mươi vạn linh thạch, chỉ cầu sư tỷ lần này có thể tha cho Phượng Diệu Vũ, không làm Phượng gia mất mặt, sau này Phượng gia sẽ nghiêm khắc quản giáo tỷ ấy, tuyệt đối không quấy rầy sư tỷ nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngư Thái Vi không hề lay động, mục đích của nàng chính là muốn Phượng Diệu Vũ bị trục xuất khỏi tông môn, nếu không, nàng làm bao nhiêu chuyện như vậy làm gì:
“Ta đã nói rồi, chuyện của Phượng Diệu Vũ không có gì để bàn bạc, nàng ta định hại muội, nếu không phải có người đụng vào làm ta dừng lại một chút, Thú Tình Phấn đáng lẽ đã rắc lên người muội rồi, nếu như vậy, không biết muội có thể phất tay không để lại dấu vết, nhẹ nhàng bâng quơ mà tha cho nàng ta không."
Phượng Trường Ca nghiến răng, nói ra sự thật:
“Là Phượng Diệu Vũ biết ai đã mua Miên Tiên Lộ ở chỗ Đậu nương t.ử, muội chỉ giao dịch với tỷ ấy mà thôi, sư tỷ nếu cảm thấy hai mươi vạn linh thạch không đủ, sư muội nguyện ý xuất ra năm mươi vạn để kết thúc chuyện này."
Ngư Thái Vi giễu cợt nhìn nàng:
“Phượng sư muội quả nhiên tài đại khí thô, đáng tiếc ta không thiếu linh thạch."
Phượng Trường Ca chỉ coi Ngư Thái Vi đang ra vẻ để đàm phán điều kiện, vội vàng hỏi:
“Vậy sư tỷ cần cái gì?"
Cho dù là đan d.ư.ợ.c thất giai bát giai nàng cũng có thể lấy ra được.
Ngư Thái Vi cười lạnh:
“Trong tông môn có câu nói, nếu có thể tu luyện thiên giai công pháp của bảy đỉnh, ch-ết cũng không hối tiếc, ta muốn tu luyện thiên giai công pháp Hòa Quang Đồng Trần của đỉnh Dao Quang, Phượng sư muội nếu có thể làm được, ta sẽ tha cho Phượng Diệu Vũ."
“Sư tỷ căn bản là đang làm khó người khác."
Phượng Trường Ca lập tức đen mặt.
Ngư Thái Vi nhướn mày:
“Vậy sao?
Hóa ra muội cũng biết thế này là làm khó người khác à."
Phượng Trường Ca á khẩu không trả lời được, nhìn Ngư Thái Vi ngự hạc giấy rời đi.
Trên Chấp Pháp Đường, chứng cứ rành rành, Phượng Diệu Vũ chảy những giọt nước mắt sám hối, công khai xin lỗi Ngư Thái Vi, khẩn cầu nàng tha cho mình một lần.
Ngư Thái Vi vẻ mặt lãnh đạm, chắp tay nói:
“Xin Vu đường chủ y theo tông quy xử trí, Thái Vi vạn tạ."
Kết quả cuối cùng, Phượng Diệu Vũ bị quất ba mươi roi, trục xuất khỏi tông môn.
Khi Phượng Diệu Vũ bị áp giải ra ngoài, nàng ta lao về phía Phượng Trường Ca:
“Dựa vào cái gì mà ngươi g-iết người vẫn làm chân truyền đệ t.ử cao cao tại thượng, ta chỉ là xúi giục mà thôi, thế mà lại bị trục xuất khỏi tông môn, không công bằng, không công bằng."
Bên ngoài Chấp Pháp Đường, không cho phép nàng ta phóng tứ, đệ t.ử chấp pháp áp giải nàng ta, trực tiếp đưa tới bên ngoài tông môn.
Phượng Diệu Vũ nhảy dựng lên hét:
“Phượng Trường Ca, ngươi đừng quên, ngươi đã phát thề rồi, ngươi đã phát thề sẽ cứu ta, ngươi không thực hiện lời thề, sẽ bị báo ứng, sẽ bị báo ứng!"
Tang Ly trong lòng thắt lại:
“Sư muội, muội đã phát thề?"
“Không có gì to tát."
Phượng Trường Ca rủ mắt, nàng làm sao có thể bị Phượng Diệu Vũ uy h.i.ế.p, lời thề nàng phát là nhất định “tìm cách" cứu, chứ không phải nhất định cứu, lúc đó dùng chút thủ đoạn, không để Phượng Diệu Vũ nghe rõ hai chữ “tìm cách" mà thôi.
Nàng đã cố gắng hết sức rồi, Ngư Thái Vi không chịu bỏ qua, nàng cũng không còn cách nào, cho dù cha nàng có mặt ở đây, cũng không thể trách cứ nàng được.
Nói Ngư Thái Vi không nể tình, chẳng phải cũng là thành toàn cho tâm tư của nàng sao.