Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh

Chương 169



 

“Đến bây giờ, Tang Ly vẫn còn nhớ rõ cái đau khi bị tát.

 

Hai bên mặt sưng vù lên, có thể thấy Ngư Thái Vi đã dùng lực lớn thế nào.

 

Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai đ-ánh vào mặt hắn, lúc đó hắn chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho xong.”

 

Ngư Thái Vi liếc xéo hắn một cái, vô cùng khinh miệt:

 

“Sư huynh định nói gì, và có thể nói được gì chứ?

 

Nếu không phải huynh vô lý đ-ánh ta trước, thì cái tát của ta sao có thể vỗ lên mặt huynh được.

 

Đây vốn là do huynh tự chuốc lấy.

 

Nói ra thật nực cười, người khác còn chưa làm gì, sư huynh lại là người đầu tiên nghi ngờ ta.

 

Hôm nay ba người đối mặt, sư muội, ta hỏi muội, những năm qua ngoài việc có chút khẩu chiến với muội, ta đã từng hại muội chưa?”

 

“Không có, chỉ là tỷ muội cãi vã thôi,” Phượng Trường Ca chân thành nói.

 

Cho nên, ở Thiết luật đường, khi nghe thấy ba chữ “hoa Linh Hòe", nàng căn bản không hề nghĩ tới Ngư Thái Vi, cũng vạn vạn không ngờ Tang Ly lại đột ngột ra tay đ-ánh Ngư Thái Vi.

 

“Sư huynh, huynh nói xem?

 

Ta đã hại sư muội chưa?”

 

Ngư Thái Vi nhìn chằm chằm Tang Ly.

 

Tang Ly chột dạ, ngược lại không dám nhìn thẳng vào mắt Ngư Thái Vi, hơi nghiêng người:

 

“Không có.”

 

Ngư Thái Vi đồng thời di chuyển bước chân, đối diện trực tiếp với Tang Ly, mắt đối mắt:

 

“Các người có thể nói thật lòng, cũng coi như không tệ.

 

Chuyện lần này, nếu sư huynh đã tới xin lỗi, ta chấp nhận.

 

Nhưng tình huống tương tự, ta không hy vọng nó lại xảy ra trên người mình.

 

Nếu có lần sau, ta tuyệt đối không bỏ qua dễ dàng đâu, nhất định phải quậy cho long trời lở đất mới thôi.

 

Đến lúc đó, sư huynh đừng có trách sư muội không nhắc nhở huynh trước.”

 

Ngọc Lân Thú giống như đang hưởng ứng, sủa lên ba tiếng “gâu gâu gâu".

 

Chẳng trách Ngư Thái Vi nói như vậy.

 

Thực sự trong nguyên tác, bất kể là ai nhắm vào Phượng Trường Ca thì đối tượng nghi ngờ đầu tiên trong lòng Tang Ly luôn là Ngư Thái Vi.

 

Thậm chí cuối cùng dù chứng minh được không phải Ngư Thái Vi, Tang Ly vẫn thấy nàng tự làm tự chịu, ai bảo ngươi cứ luôn ức h.i.ế.p Trường Ca, có tiền án rồi.

 

Trong khoảng thời gian này ba người chung đụng hòa hợp, Ngư Thái Vi cứ ngỡ những trải nghiệm trong sách sẽ không xảy ra với mình nữa.

 

Cái tát đó của Tang Ly đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc cho nàng.

 

Đúng như lời Ngọc Lân Thú, bất kể nàng thay đổi thế nào, e rằng trong lòng Tang Ly, nàng mãi mãi là hình ảnh con nhóc quấy nhiễu quấn lấy hắn và chèn ép Phượng Trường Ca.

 

Ngày thường chung đụng trông có vẻ ổn, nhưng đến lúc mấu chốt, đặc biệt là khi Phượng Trường Ca bị tổn thương, tình cảm của Tang Ly sẽ hoàn toàn nghiêng về phía Phượng Trường Ca.

 

Ngư Thái Vi nàng là cái thá gì chứ, lập tức bị đ-ánh trở lại nguyên hình, biến thành con nhóc vô lý gây sự đó.

 

Lòng người như vậy v-ĩnh vi-ễn không lay chuyển nổi.

 

Hắn đem những suy nghĩ tự cho là đúng khắc sâu vào tận tâm khảm, chỉ cần có chút manh mối là sẽ lên men, là có thể khơi gợi dậy được.

 

Tiên lộ thênh thang, việc cần làm còn rất nhiều, Ngư Thái Vi thực sự không muốn trong những năm tháng sau này cứ lún sâu vào những cuộc tranh chấp vô nghĩa này.

 

Chút tình nghĩa thuở nhỏ, từ nay đoạn tuyệt.

 

Sau này Tang Ly đối với nàng cũng chỉ là một đồng môn bình thường mà thôi.

 

Bây giờ, chỉ là bày tỏ thái độ của mình.

 

Nếu có một lần nữa, nàng sẽ cho Tang Ly biết hậu quả của việc oan uổng nàng là như thế nào.

 

Sự cảnh cáo rõ ràng này đã kích động tính thiếu gia của Tang Ly.

 

Hắn đã bị Ngư Thái Vi đ-ánh, còn hạ mình tới xin lỗi như vậy mà Ngư Thái Vi còn định không chịu bỏ qua, chuyện sau này ai mà bảo đảm được.

 

Sắc mặt Tang Ly vừa biến đổi, Phượng Trường Ca liền chú ý thấy.

 

Sợ Tang Ly nói ra lời khó vãn hồi, nàng vội vàng nói mình mệt rồi, muốn về nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sự chú ý của Tang Ly lập tức bị Phượng Trường Ca thu hút, định đưa nàng rời đi.

 

“Chậm đã,” Ngư Thái Vi gọi hai người lại, “Lời ta vẫn chưa nói hết đâu.”

 

Tang Ly quay đầu lại, cứng nhắc hỏi:

 

“Ngươi còn muốn nói gì nữa?”

 

Vẻ mặt Ngư Thái Vi lạnh lùng, từ trong túi chứa đồ lấy ra Thông Linh Ngọc Quyết, b.úng về phía Phượng Trường Ca:

 

“Phượng sư muội, Thông Linh Ngọc Quyết này ta nhận không nổi, trả lại cho muội.”

 

Phượng Trường Ca đón lấy ngọc quyết, răng trắng c.ắ.n môi:

 

“Sư tỷ, chỉ là một lần hiểu lầm thôi, hà tất phải như vậy?”

 

“Ngư Thái Vi, ngươi quá đáng rồi.”

 

Trong mắt Tang Ly chứa đầy nộ khí.

 

Ngư Thái Vi nhếch môi, lấy truyền âm ngọc giản ra, ngay trước mặt hai người họ mà xóa sạch ấn ký của chúng:

 

“Hà tất?

 

Quá đáng?

 

Tình phi ngư, an tri ngư sở cảm.

 

Ta thấy rất đáng, ta thấy chẳng quá đáng chút nào.

 

Đạo bất đồng bất tương vi mưu.

 

Sau này, trời cao đất rộng, đều không cần đi chung đường.”

 

“Ngư Thái Vi, ngươi đừng có hối hận!”

 

Sắc mặt Tang Ly trầm như nước, dẫn Phượng Trường Ca ngự kiếm rời đi.

 

Trong lòng hắn nhất quyết không tin Ngư Thái Vi sẽ tuyệt tình như vậy, chỉ nghĩ nàng đang giở tính khí, thầm nghĩ lần này nhất định không dễ dàng tha thứ cho nàng, cho dù sau này nàng có khổ khổ cầu xin thì cũng tuyệt đối không dễ dàng nể mặt nàng.

 

“Nhổ vào, nhìn cái bản mặt thối hoắc của sư huynh ngươi lúc đi kìa.”

 

Ngọc Lân Thú ch-ết cũng không ưa nổi Tang Ly.

 

“Nói rõ ràng rồi, hà tất phải bận tâm sắc mặt của hắn.”

 

Ngư Thái Vi xoay người vào động phủ, khựng lại một chút, mở tủ quần áo ra bắt đầu lục tung y phục giày tất, cả túi thơm khăn thêu cũng bày ra hết.

 

Phàm là món nào có mang hoa văn hoa Linh Hòe đều bị nàng ném ra hết, bị một hỏa cầu thuật của nàng đốt thành tro bụi.

 

Từ nay về sau, trên y phục của nàng sẽ không bao giờ xuất hiện hoa Linh Hòe nữa.

 

Mọi thứ đã kết thúc rồi.

 

Dọn dẹp lại mấy vò r-ượu rỗng, Ngư Thái Vi dẫn Ngọc Lân Thú vào trong Hư Không Thạch, đem số r-ượu còn lại chôn xuống.

 

Thời gian càng lâu, r-ượu càng nồng thơm.

 

Nàng còn đặc biệt mở vò r-ượu Hương Mễ ra, bỏ cánh hoa đào vào rồi phong kín lại, chờ hai tháng sau là có thể biến thành r-ượu hoa đào thanh liệt ngọt lành rồi.

 

Hắc Tinh Ong bận rộn trong biển hoa, vẫn chưa có ong chúa mới xuất hiện, nhưng nhìn những con ong thợ làm việc có nề nếp lấy mật luyện mật thì ước chừng đã có mầm mống ong chúa rồi.

 

Đế Nữ Tang thong dong đung đưa những chiếc lá xanh biếc, con Hổ Phách Thiên Tằm nhị giai kia b-éo tròn lên thấy rõ.

 

Ngay cả những linh d.ư.ợ.c được di dời vào đây cũng tràn đầy sức sống.

 

Ngư Thái Vi ở cạnh cây Đế Nữ Tang trồng hạt giống T.ử Kim Tang xuống, mong chờ nó có thể nhanh ch.óng nảy mầm trưởng thành.

 

Nàng còn xây một gian phòng nuôi tằm đơn sơ bên cạnh, đem những kén tằm Hổ Phách Thiên Tằm đã kết xong bỏ vào, chờ thêm ít ngày nữa tằm ngài ra là có thể thu hoạch trứng tằm rồi.

 

“Đây chính là thế ngoại đào nguyên của ta.”

 

Ngư Thái Vi nhắm mắt hít hà hương hoa thoang thoảng, lập tức mọi phiền não đều tan biến.

 

Tính toán thời gian, chắc cũng đã gần trưa rồi.

 

Trở lại động phủ, Ngư Thái Vi lần nữa chỉnh đốn diện mạo, chuyển Ngọc Lân Thú vào linh thú giới, lên núi tham kiến sư phụ.

 

Nếu không bế quan, vào lúc sáng sớm mặt trời mọc, Hoa Thần chân quân đều ở trên đỉnh Cảnh Nguyên nhờ vào t.ử khí mà cảm ngộ T.ử Dương kiếm pháp.

 

Lúc này chắc đã kết thúc và trở về đại điện rồi.