“Sư phụ, nếu đệ t.ử biết là ai hạ thủ, sớm đã đem người áp giải đến Thiết luật đường rồi.
Có điều, kẻ dám ra tay ắt sẽ để lại dấu vết, xin hãy để đệ t.ử biện minh cho sự việc trước mắt này đã.”
Trước đó ở trong bí cảnh, nàng lấy việc tìm bảo vật làm trọng, không đi sâu tìm hiểu.
Trên phi chu, nàng từng muốn tìm kiếm manh bối từ hình ảnh do Nguyệt Ảnh Điệp ghi lại, hiềm nỗi Nguyệt Ảnh Điệp rơi vào giấc ngủ sâu, tạm thời không xem được, chỉ có thể chờ nó tỉnh lại.
Đúng như nàng nói, hễ là việc đã làm thì không thể không để lại dấu vết, kẻ đó chạy không thoát đâu.
Lúc này, nàng bày bức họa trong tay ra cho mọi người xung quanh cùng xem:
“Đây là những gì Đậu nương t.ử nhìn thấy.
Trong tay sư phụ là đôi ủng của đệ t.ử, chỉ có duy nhất một đôi này.
Các vị, nhìn xem có giống nhau không?”
Đế ủng y hệt nhau, cùng là hoa Linh Hòe tinh xảo, nhưng hoa văn hoa Linh Hòe lại có điểm khác biệt lớn.
Hoa Linh Hòe trên họa đồ nở rộ hết mức, tô điểm ra vẻ rực rỡ của loài hoa.
Còn hoa Linh Hòe trên đôi ủng, có hoa có nụ, lung linh nhã nhặn.
Ngoài ra, còn có những sai biệt nhỏ nhặt:
nhụy hoa Linh Hòe trên họa đồ màu vàng, còn nhụy hoa trên đôi ủng lại màu tím.
“Rất dễ dàng nhận ra sự khác biệt đúng không?”
Ngư Thái Vi phất tay ném tờ họa đồ xuống đất, “Hoa Linh Hòe rất phổ biến, tinh xảo tú lệ, người thích dùng nó làm vật trang trí có rất nhiều, tuyệt đối không phải của riêng mình ta.
Nhưng những ai quen thuộc với ta đều biết, phàm là y phục trang sức của ta nếu có in hoa Linh Hòe, tuyệt đối không bao giờ có kiểu dáng thứ hai.”
Ngư Thái Vi đi tới trước mặt Tang Ly, nhìn thẳng vào mắt hắn bằng ánh mắt trống rỗng:
“Sư huynh, còn nhớ hoa văn chuỗi hoa Linh Hòe này là do ai vẽ không?”
Tang Ly mặc nhiên.
Hắn nhớ rõ, đó là khi Ngư Thái Vi mới tới tông môn, ban đêm khóc lóc nhớ mẫu thân, hắn đã vẽ để dỗ dành nàng.
Lúc đó, vì Ngư Thái Vi nói mẫu thân thích nhất màu tím, nên hắn đã cố ý tô nhụy hoa Linh Hòe thành màu tím để nàng vui lòng, trong khi hoa Linh Hòe tầm thường đều là nhụy vàng.
“Ta... là ta nhất thời nghĩ sai, không nên...”
“Không nên cái gì?
Không nên hoài nghi ta sao?
Dù có 'không nên' thế nào thì huynh cũng đã làm rồi.
Sư huynh, kể từ hôm nay, hoa văn chuỗi hoa Linh Hòe đó sẽ không bao giờ xuất hiện bên cạnh ta nữa.”
Ngư Thái Vi đạm mạc liếc hắn một cái, quay đầu gọi một tiếng về phía Vu Ứng Long đang thất thần không biết tâm trí đã bay đi phương nào:
“Vu đường chủ!”
Vu Ứng Long nâng mí mắt, có chút thưởng thức cô nương trước mặt này, không dây dưa lôi thôi, có oán báo oán, dứt khoát:
“Ngươi nói đi.”
“Vu đường chủ, vừa rồi ta coi như đã tự chứng minh được sự trong sạch của mình rồi chứ?”
Ngư Thái Vi hỏi.
“Tính!”
Vu Ứng Long nói lời chắc nịch.
“Vu đường chủ anh minh,” Ngư Thái Vi lại nở nụ cười, “Vừa rồi ta lấy ra Tấn Ảnh ủng, sư phụ đã xem qua, phía sau ủng có dính cực phẩm Thú Tình Phấn.
Việc này nhất định là có kẻ đã thừa dịp hỗn loạn lúc vào bí cảnh mà rắc lên.
Ta báo việc này cho Vu đường chủ, xin Thiết luật đường điều tra cho ra lẽ.”
Nếu việc này đã lộ ra, dù nàng có thể tự tra nhưng vẫn phải báo cho Thiết luật đường.
Ngư Thái Vi bấm tay niệm quyết tạo ra một tấm thủy kính, trong kính hiển thị hình ảnh của mấy người.
Đây là những người nàng nhớ rõ đã đứng ở phía sau mình, trong đó có một người còn va phải nàng:
“Đây vẫn chưa phải là toàn bộ, còn có những người khác đứng cách ta không xa.”
Vu Ứng Long sai người thác ấn lại hình ảnh của mấy người đó:
“Được, việc này Thiết luật đường tiếp nhận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đa tạ Vu đường chủ,” Ngư Thái Vi tạ ơn Vu Ứng Long, lại thi lễ với Hoa Thần chân quân, “Sư phụ, đệ t.ử từ bí cảnh trở về thân tâm mệt mỏi, không thể tiếp tục ở đây bồi thẩm, xin phép về động phủ trước.”
Sắc mặt Hoa Thần chân quân rất khó coi, nhưng ông quả thực không có lý do gì để trách mắng Ngư Thái Vi.
Người đáng mắng nhất là Tang Ly, xung động thiên lệch, hoàn toàn không có phong thái của đại sư huynh một ngọn núi.
“Được, ngươi về trước đi, nghỉ ngơi cho tốt.”
Nghe ngữ khí của Hoa Thần chân quân vẫn còn ôn hòa, Ngư Thái Vi mím môi, xoay người rời khỏi Thiết luật đường.
Những người vây quanh cửa đường tự động nhường ra một con đường nhỏ cho Ngư Thái Vi đi qua.
“Ngươi vẫn ổn chứ?
Không sao chứ?”
Diễn biến sự việc, Ngọc Lân Thú ở trong Linh thú giới đã nhìn thấy rõ màng màng.
Mặc dù Ngư Thái Vi mặt mày bình tĩnh, nhưng nó và Ngư Thái Vi có ràng buộc sâu sắc nhất, có thể cảm ứng được thần hồn nàng d.a.o động không bình thường.
Sự quyết tuyệt đó là điều nó chưa từng cảm nhận được ở nàng bao giờ.
Ngư Thái Vi vận chuyển linh lực lên mặt, tiêu trừ vết sưng đỏ, thản nhiên nói:
“Ta không sao, chỉ là đặc biệt muốn uống r-ượu.
Ta nhớ Tôn Khải từng nói, ở phường thị có một tiệm r-ượu Tam Tửu, bán r-ượu rất khá.”
“Vậy thì đi mua đi, tiểu gia trả linh thạch cho ngươi.”
Ngọc Lân Thú muốn an ủi Ngư Thái Vi.
Trước kia nghe mấy nam tu vào bí cảnh tán gẫu, nói chi linh thạch cho nữ tu có thể khiến họ vui lòng, nó liền rập khuôn làm theo.
Ngư Thái Vi bật cười, cảm thấy mặt trời dường như trở nên rạng rỡ hơn:
“Vậy quyết định thế nhé, ta mua linh t.ửu, ngươi trả tiền.”
“Dọn sạch cả tiệm cũng được, tiểu gia hào phóng như vậy đấy.”
Ngọc Lân Thú ôm đồm hết thảy, hoàn toàn quên mất rằng, linh thạch này cũng có phần của Ngư Thái Vi trong đó.
Nụ cười của Ngư Thái Vi cho đến khi tới tiệm r-ượu Tam Tửu vẫn không tắt.
Đúng lúc trong tiệm không có khách, nàng gọi chưởng quỹ tới:
“Trong tiệm có bao nhiêu r-ượu, ta lấy hết.”
Chưởng quỹ nhiệt tình tiếp đãi:
“Tiên t.ử có thể nhìn trúng r-ượu của tiệm nhỏ là vinh hạnh của chúng tôi.
Chỉ là có một số loại r-ượu đã được đặt trước, loại nào chưa đặt mới có thể bán cho tiên t.ử, xin tiên t.ử lượng thứ cho.”
Ngư Thái Vi cũng không phải kẻ ngang ngược, phất tay đồng ý:
“Cứ theo lời ông nói mà làm.”
Tổng cộng bày ra hơn hai trăm vò, Ngư Thái Vi thấy chỉ có Bách Quả t.ửu và Hương Mễ t.ửu, liền hỏi chuyện:
“Nghe nói quý tiệm có một loại r-ượu mạnh nhất, gọi là Quá Trường Thiêu.
Tôn Khải nói nếu mua thì cứ nhắc tên hắn là được.”
“Hóa ra là bạn của Tôn đạo hữu, vậy chính là bạn của tiệm nhỏ rồi,” Thái độ chưởng quỹ rõ ràng chân thành hơn hẳn, “Trong tiệm còn hai vò Quá Trường Thiêu, ta đi bê ra cho tiên t.ử ngay.”
Cộng thêm hai vò Quá Trường Thiêu, tổng cộng là ba vạn lẻ hai trăm viên hạ phẩm linh thạch.
Chưởng quỹ bớt đi số lẻ, chỉ cần trả ba vạn linh thạch là được.
Số linh thạch này đối với Ngọc Lân Thú chỉ là chuyện nhỏ, lập tức nhả ra ba trăm viên trung phẩm linh thạch cho Ngư Thái Vi.
Ngư Thái Vi không khách sáo, cầm lấy trung phẩm linh thạch trả tiền.
Đôi tay ngọc khẽ vẫy, hơn hai trăm vò r-ượu toàn bộ thu vào túi chứa đồ, giả vờ bỏ túi chứa đồ vào trong vạt áo, thực tế là ném vào Hư Không Thạch.
Ra khỏi tiệm r-ượu Tam Tửu, Ngư Thái Vi không đi đâu cả, đi thẳng về động phủ, thiết hạ huyết mạch cấm chế, che chắn truyền âm ngọc giản và truyền âm phù, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.
Khi nàng định lấy r-ượu ra, Ngọc Lân Thú nhất quyết đòi uống cùng, Ngư Thái Vi thả nó ra:
“Đây là động phủ của ta, sau này cũng là nhà của ngươi.”
“Động phủ này của ngươi cũng không nhỏ nhỉ.”
Ngọc Lân Thú chỗ này ngó một chút, chỗ kia nhìn một lát, cuối cùng nhảy lên cái ghế đối diện Ngư Thái Vi.