Tu Tiên Nữ Phụ Mưu Trường Sinh

Chương 1201



 

“Trong mắt Chu Vân Cảnh b-ắn ra hàn quang, thân hình độn loé chắn trước người Ân Thục, giơ tay chặn đứng chưởng phong của Phong Dục Kình, cứu mạng Ân Thục.”

 

Ân Thục không màng tới m-áu đen tràn ra nơi khóe miệng, hổn hển gọi to:

 

“Đế quân, năm đó chính là Kình Đế, là hắn uy h.i.ế.p dụ dỗ Tào Quận hạ độc lên chiến giáp của ngài, khiến ngài phải dung thân binh giải.”

 

“Để ngươi nói bậy!”

 

Phong Dục Kình hai mắt đỏ ngầu, vận chuyển tiên lực đột nhiên lại hạ sát thủ, ánh mắt quét qua, Lạc Vô Ưu cùng với bốn vương Lạc Vô Trần đột nhiên ra tay, đồng loạt công kích về phía Ân Thục sau lưng Chu Vân Cảnh.

 

Chu Vân Cảnh khí trầm đan điền, kiếm ý mênh m-ông nảy sinh ngăn chặn sát cơ của Phong Dục Kình, T.ử Kim Long Vương, Kỳ Lân Vương, Phượng Vương và Hổ Vương dốc sức hành động, gạt ra công kích của năm người Lạc Vô Ưu, giữ lại tính mạng cho Ân Thục.

 

“Kình Đế, dám làm dám chịu, ngươi còn muốn g-iết Ân Thục diệt khẩu ngay trước mặt ta sao?”

 

Ánh mắt Chu Vân Cảnh sắc lạnh.

 

Phong Dục Kình ha ha đại cười, trạng thái có chút điên cuồng, “Ta có làm thì đã sao, thuận là phàm, nghịch là tiên, người cầu đạo, tranh mệnh với trời, tranh khí vận cơ duyên với người, kẻ nào tay không dính m-áu người, ngươi ch-ết rồi, liền không còn ai đè trên đầu ta nữa, Lục Xuyên, Phượng Đàm, cứ ép sát tranh đoạt thiên địa khí vận, cơ duyên thành thần với ta, vì sao ta không thể trừ khử các ngươi, Tiên giới sẽ không còn ai tranh phong với ta nữa.”

 

Chu Vân Cảnh hừ lạnh:

 

“Ngươi tranh khí vận đoạt cơ duyên cũng là lẽ thường, thành bại chẳng qua là ân oán cá nhân, nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên giở tâm cơ trên chiến trường Tiên Ma, không màng tới an nguy của Tiên giới, hành vi như vậy, làm sao có thể được thiên địa tán đồng ban cho thần vị.”

 

“Nếu ta không mượn sự tiện lợi của chiến trường Tiên Ma, muốn trừ bỏ các ngươi lại càng khó thêm khó,” Phong Dục Kình nhếch khóe môi, “Ta đã sớm lên kế hoạch xong rồi, chỉ cần các ngươi đều ch-ết hết, ta sẽ để Tiên Ma đại chiến kết thúc, tuyệt đối không ảnh hưởng đến đại cục Tiên giới, ta nói được làm được, kết quả cũng đúng như ta mưu tính, nói cho cùng cũng chỉ là ân oán cá nhân giữa ta và các ngươi, không liên quan đến an nguy Tiên giới, vì sao không thể nhận được sự tán đồng của thiên địa để được ban thần vị?”

 

“Đúng thật là vô liêm sỉ,” Chu Vân Cảnh giận dữ nói, “Thế mà còn dám nói kết quả như ngươi mưu tính, chỉ cần trận chiến cuối cùng ta và Ông Xa giao thủ mà hắn thắng, thì sẽ không còn sự an ổn của Tiên giới, thiên địa sẽ không ban thần vị cho ngươi, mọi chuyện hôm nay đều đã gieo mầm họa từ hơn ba mươi vạn năm trước, ngươi, Phong Dục Kình, muốn thành thần, đừng có mơ!”

 

“A...”

 

Phong Dục Kình gào thét một tiếng, tóc rối bay loạn, đôi mắt đỏ đến đáng sợ, từng luồng khí tức đen ngòm từ trên người hắn bộc phát ra, “Ta là minh chủ Tiên giới, còn chưa tới lượt ngươi ở trước mặt ta chỉ tay năm ngón!”

 

“Không xong rồi,” Phượng Vương sắc mặt kinh biến, “Hắn bị tâm ma phản phệ, sắp nhập ma rồi.”

 

“Đế quân!

 

Đừng mà!”

 

Lạc Vô Ưu bi thiết gọi to, bốn người Lạc Vô Trần chấn động vô cùng:

 

“Đế quân, không thể!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sắc mặt Phong Dục Kình cực kỳ đau đớn, hắn muốn áp chế tâm ma, muốn khôi phục thần trí, nhưng tâm ma đã thành khí hậu, muốn khống chế thân xác của hắn, sự giằng co và tranh đoạt giữa hai bên trong c-ơ th-ể hắn diễn ra kịch liệt, kích thích thần trí của hắn, không còn áp chế nổi sát ý trong l.ồ.ng ng-ực, toàn thân hắc khí bốc lên, dường như có thứ gì đó sắp từ đỉnh đầu vọt ra.

 

Chu Vân Cảnh vẻ mặt nghiêm nghị, vung tay áo thu Ân Thục đi, giơ Thanh Vân kiếm sát hướng Phong Dục Kình, bốn người T.ử Kim Long Vương theo sát phía sau, cùng công kích Phong Dục Kình, năm người Lạc Vô Ưu xoay người ngăn cản.

 

Cứ như vậy, Chu Vân Cảnh và Phong Dục Kình di chuyển tức thời trên cao không đ-ánh nh-au kịch liệt, bốn người T.ử Kim Long Vương đối chiến với năm người Lạc Vô Ưu cũng đ-ánh đến khó phân thắng bại, trên cao không phong vân cuộn trào, g-iết ch.óc kinh thiên, tu sĩ trong Thái Cực thành sợ đến gan mật muốn nứt, nhao nhao vận công đến cực hạn tản ra chạy trốn thoát mạng.

 

Mà lúc này, Ngư Thái Vi truy kích Kình Thiên đã tới vạn dặm xa, hắn bị ép tới mức bay ra ngoài chín tầng trời, xuyên qua kết giới Tiên giới độn nhập vào hư không, Ngư Thái Vi băng qua đuổi sát phía sau, tay trái vung lên cắt đứt không gian chặn đứng đường lui của Kình Thiên, tay phải lại vung thần trượng, dẫn hư không loạn lưu cách đó ngàn dặm tức thời tới trước mặt, cuồn cuộn quét về phía Kình Thiên.

 

Thần sắc Kình Thiên run rẩy, tế ra Ngự Ma cương tiên đen ngòm rung cổ tay, thân hình di chuyển nhanh ch.óng, dập tắt một luồng loạn lưu, khi đột nhiên xoay người, phát hiện vô số luồng hư không loạn lưu thanh thế to lớn từ tứ phương tám hướng vây phủ tới, mắt thấy sắp bị hư không loạn lưu nhấn chìm, tức khắc hóa thành làn khói đen dài dằng dặc len lỏi giữa khe hở không gian loạn lưu, áp sát Ngư Thái Vi.

 

Ngư Thái Vi độn không gian di chuyển tức thời, thao túng loạn lưu đan xen, đem làn khói đen cắt đứt ngang xương, ép Kình Thiên phải hiện thân, hắn gào thét một tiếng, giơ Ngự Ma cương tiên điều động quả cầu ma lực bóng tối đối kháng với loạn lưu.

 

Nổ tung ầm ầm dẫn động hư không vạn dặm chấn động, những tảng đ-á lớn, quặng núi bị liên lụy từng mảng lớn rụng xuống, hóa thành lưu tinh đ-ập vỡ kết giới Tiên giới, rơi vào Vô Cực vực, khiến đông đảo tu sĩ bôn tẩu thăm dò.

 

“Ta nhớ ra ngươi là ai rồi, Hi Nguyệt Thần Quân, năm đó khi Thần Ma đại chiến để bảo vệ Tiên giới, đã bị Lưu Nhược Ma Thần đ-ánh nát thần ấn, sống sờ sờ mài mòn chân linh, thế mà không ngờ vẫn còn giữ lại một hơi để có thể phục sinh.”

 

“Nhìn tình huống của ngươi cũng là khôi phục thân thể thần minh không lâu, so với ta tình huống không khác biệt lắm, muốn g-iết ta cũng không dễ dàng đâu.”

 

“Chi bằng ngươi và ta mỗi người lùi một bước, ngươi thả ta rời đi, ta thề lập tức trở về Ma giới, từ nay về sau không bước vào Tiên giới nữa.”

 

“Ngươi chớ quên, đạo cao một thước ma cao một trượng, ta nếu liều mạng với ngươi, đến cuối cùng chỉ có thể là đồng quy vu tận!”

 

“Ngươi chắc hẳn không muốn vừa mới khôi phục thân thể thần minh, còn chưa kịp hưởng thụ vinh quang và tuổi thọ vô hạn đã phải tiếc nuối ch-ết đi chứ?

 

Thả ta đi, vẫn còn kịp!”

 

Kình Thiên vừa ra tay đã biết muốn từ trong tay Ngư Thái Vi đào thoát không dễ dàng, lải nhải không ngừng ý đồ khuyên phục nàng thả mình rời đi, đáp lại hắn chỉ có một tiếng “ồn ào” nhẹ tênh của Ngư Thái Vi.

 

Trong lòng nàng hiểu rõ, thả hổ về rừng, tất có hậu hoạn, Ma tộc chưa bao giờ là kẻ giữ chữ tín, nếu có, năm đó đã không vi phạm minh thề đột kích Tứ Phạm Thiên, nghĩ đến đây, Ngư Thái Vi vung vẩy thần trượng càng thêm lăng lệ.

 

“Tốt tốt tốt, ngươi lại ngoan cố như vậy, nhất định phải xé xác ngươi ch-ết ta sống, vậy thì đừng trách ta không khách khí.”

 

Kình Thiên cao giọng kêu gào, thần sắc nghiêm nghị, thân躯 nháy mắt bành trướng, trở nên cao lớn vô cùng, đủ mười mét có thừa, áp bách lực mười phần.

 

Hắn vung tròn cương tiên đ-ánh bay hư không loạn lưu, cùng Ngư Thái Vi thần lực đối kháng, uy thế ngập trời, hướng lên cao dâng trào phát tiết, đ-ánh xuyên hư không mười vạn dặm, đ-ánh nát vô số loạn thạch rơi vào Tiên giới, ngay trước mặt nàng hình thành bình chướng đ-á rơi, Kình Thiên nhân cơ hội muốn độn quang rời đi, Ngư Thái Vi trong tay thi quyết không gian đấu chuyển lại chặn trước mặt hắn.

 

Ánh mắt Ngư Thái Vi lóe lên hàn quang, thần niệm khẽ động, ba cái Nguyên Anh từ trong c-ơ th-ể nàng tách ra, độn loé ra ngoài, giữa mày của bọn họ cũng lóe lên thần ấn, Thổ thuộc tính Nguyên Anh nâng Sơn Hà ấn, Không Gian Nguyên Anh cầm Khôn Ngô kiếm, Hồn Lực Nguyên Anh vung Càn Tâm tiên, bọn họ hiện ra thế chân vạc, chặn đứng con đường sinh cơ của Kình Thiên, bản thể thần của Ngư Thái Vi đứng ở nơi cao xa, ôm lấy thần trượng, lạnh nhạt nhìn xuống.