Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!

Chương 741



"Ngươi..."

Đồng t.ử Ân Trùng Dương hơi co lại, nhưng khoảnh khắc tiếp theo lại bật cười: "Tên ranh con bản lĩnh không nhỏ. Nhưng ngươi rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, một thân long khí này cũng không giúp được ngươi đâu, nếu ngươi đã chủ động dâng tới cửa, bổn tông cũng không khách sáo nữa."

Nói xong, ông ta cuối cùng cũng để lộ một bàn tay, linh lực bộc phát ra: "Nhường ngươi ba chiêu, đỡ để người khác nói bổn tông bắt nạt ngươi."

Tuy nhiên lúc này ông ta vẫn chưa nhận ra, động tĩnh của kết giới vừa rồi chính là do Liên Mộ đ.á.n.h ra, thậm chí còn chuẩn bị chỉ dùng một tay để đối phó nàng.

Liên Mộ cũng không khách sáo, thấy ông ta yêu thương vãn bối như vậy, lập tức lướt người qua, một kiếm c.h.é.m về phía ông ta.

Ân Trùng Dương đứng yên không nhúc nhích, gần như cùng lúc Liên Mộ hành động, đã dự đoán được sự xuất hiện của nàng, hai ngón tay kẹp c.h.ặ.t mũi kiếm của nàng.

Chỉ là một chiêu nhẹ nhàng tưởng chừng như vô tình này, lại khiến nước biển trong vòng mười dặm cuộn trào, từng tầng từng tầng nổ tung.

Đây là nội lực của Ân Trùng Dương, thân là Tông chủ thể tu, ông ta vẫn tu luyện nội lực đến mức tận cùng.

Ân Trùng Dương dường như không định đ.á.n.h trả, mà dùng ngón tay phát lực, cố gắng trực tiếp bẻ gãy kiếm của nàng.

Đúng lúc này, mũi kiếm đột nhiên chuyển hướng, một luồng d.a.o động linh lực kỳ lạ lan tỏa, khoảnh khắc Ân Trùng Dương phát hiện ra điều bất thường, lục kiếm đã men theo m.á.u thịt của ông ta mà c.h.é.m xuống.

Ông ta biến sắc, lập tức lùi nhanh ra sau.

"Tí tách——"

Máu men theo ngón tay nhỏ xuống nước biển, lan rộng ra, bị sóng biển cuốn đi.

Ân Trùng Dương sững sờ một khoảnh khắc, sau đó trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Liên Mộ, ngươi quả nhiên đã nhập ma."

Nếu không sao đột nhiên lại có linh lực cường đại như vậy?

"... Vậy thì sao?"

Sự việc đã đến nước này, Liên Mộ không muốn giải thích linh lực của mình từ đâu mà có, nếu Ân Trùng Dương này nói lý lẽ một chút, nàng cũng không đến mức đ.á.n.h lên Ngũ Châu Đảo.

Cho dù nàng quen biết ma tộc, thì đã sao? Trong lòng nàng tự có chừng mực, không cần quy củ của người khác đến dạy dỗ nàng, cũng không cần bất kỳ ai đến công nhận nàng.

Lời này vừa thốt ra, các trưởng lão lùi vào trong kết giới cũng sững sờ, bọn họ cũng không ngờ, Liên Mộ lại cứ thế mà thừa nhận.

Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, luồng linh lực kỳ lạ quanh người Liên Mộ càng lúc càng mạnh, cưỡng ép đè bẹp một nhóm trưởng lão đang chuẩn bị giúp đỡ.

Gió nổi sóng cuộn, hơi nóng cuồn cuộn.

Ân Trùng Dương cũng cảm nhận được từng đợt uy áp, nhưng ông ta dù sao cũng là chủ một tông, cứng rắn chống đỡ lại.

"Dám giở trò uy áp trên địa bàn của bổn tông." Ân Trùng Dương thực sự nổi giận, hỏa linh lực trong tay ngưng tụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khoảnh khắc ông ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, toàn bộ vùng biển Huỳnh Huy lập tức nổi lên sóng to gió lớn, phong vân dị biến, trên Huỳnh Huy Đảo lóe lên ánh sáng kỳ lạ, một tia lửa từ tay ông ta rơi xuống, chớp mắt khiến một vùng biển bốc lên sương nóng hầm hập.

Trong làn sương nóng này mang theo sự áp chế linh lực của Ân Trùng Dương, thân là Tông chủ Xích Tiêu Tông, vốn có mối liên hệ mật thiết với Ngũ Châu Đảo, ông ta vừa ra tay, liền sẽ kéo theo sức mạnh đất trời của vùng biển này.

Rất rõ ràng, cho dù là Hỏa linh căn, sự khống chế của ông ta đối với biển cả cũng không thua kém bất kỳ ai.

Nơi bị sương nóng bao phủ, đều hóa thành biển lửa, diễm khí và dung nham cuộn trào, dường như trong chớp mắt đã đến một địa điểm khác.

Rắn lửa nóng rực quấn lên bắp chân Liên Mộ, nàng mặt không đổi sắc, thôi động hạt giống Hồng Liên Hỏa, đối với nàng mà nói đây chẳng qua chỉ là gãi ngứa nhẹ, không hề gây tổn thương.

Liên Mộ lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh, xác nhận đây chỉ là một vùng huyễn cảnh mà thôi, người ở trong sương nóng, trước mắt sẽ xuất hiện ảo ảnh này.

Lúc Liên Mộ ngước mắt lên, biển lửa lập tức ập tới, nàng vung kiếm c.h.é.m ra, sau đó đột nhiên cảm thấy một luồng sóng nhiệt trên đỉnh đầu, chỉ trong khoảnh khắc này, sự hội tụ linh lực tại điểm đó đã đạt đến cường độ chưa từng có trong không gian này.

"Đối phó với ngươi, một chiêu cũng coi là lãng phí."

Giọng nói của Ân Trùng Dương vang lên bên tai, ngay sau đó, sóng lửa dựng đứng tạo thành bốn bức tường, ép c.h.ặ.t về phía Liên Mộ.

Mà trong nắm đ.ấ.m của ông ta, là mười phần linh lực, muốn đ.á.n.h nàng đến mức tro bụi cũng không còn.

Cú đ.ấ.m này thực sự nện xuống, lập tức làm dấy lên những con sóng cao vạn trượng, trong chốc lát lại vượt qua cả đỉnh núi cao trên Huỳnh Huy Đảo, tựa như bức bình phong nối liền trời đất.

Liên Mộ tập trung tinh thần, kinh mạch trên tay cầm kiếm mở rộng, linh lực từ đan điền men theo kinh mạch chảy vào trong kiếm, thân kiếm hiện ra một mảng vân xanh, ánh sáng ch.ói lòa.

Nắm đ.ấ.m lửa như sao sa nện xuống, nơi đi qua dường như ngay cả không khí cũng bốc cháy, Liên Mộ ngưng thần, một kiếm c.h.é.m ra.

Trong chớp mắt, linh lực tinh thuần từ trong cơ thể nàng va chạm với nắm đ.ấ.m lửa, nổ tung vô số luồng dư âm, từng tầng từng tầng xung kích.

Mà kiếm khí của nàng thì sống sượng x.é to.ạc bức tường lửa dày đặc, mạnh mẽ phá vỡ kết giới, nhưng vẫn không có ý định dừng lại.

Các trưởng lão thấy vậy, vội vàng mở cấm chế dưới biển, khi cấm chế văn sáng lên, chưa tới một nhịp thở lại bị phá vỡ, căn bản không thể cản nổi.

Kiếm khí xé biển lao đi, chỉ trong chớp mắt, đã đ.â.m sầm vào Huỳnh Huy Đảo ở phía xa, kiếm khí sắc bén sống sượng chẻ đôi toàn bộ hòn đảo từ chính giữa, giữa khe nứt bùng cháy ngọn lửa đỏ thẫm.

Mọi người: "!?"

Ngay lúc Liên Mộ chuẩn bị xoay kiếm tấn công Ân Trùng Dương, ông ta lại chắp hai tay lại, lòng bàn tay hóa lửa, tu vi trên trăm năm khiến ông ta vẫn không hề rơi xuống thế hạ phong.

Hiện giờ hai tay ông ta hóa lửa, dựa vào linh lực của ông ta, có thể trực tiếp bóp nát Phát Tài.

Liên Mộ né tránh những con rắn lửa liên tục tấn công, Ân Trùng Dương lại đ.á.n.h xuống một chưởng, hổ lửa gầm thét, với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai lao thẳng về phía nàng.