Thác nước bị phù phong ấn, tạm thời vẫn chưa có ma vật bò ra từ đó.
"Những người này đều là người bị hiến tế cho ma thú trước khi chúng ta đến. Trấn dân cho rằng chỉ cần mỗi năm chọn vài người cho ma thú ăn no là có thể giúp cả trấn thoát nạn." Vi Sinh Minh nói, "Lúc đầu quả thực như vậy, nhưng về sau cách này cũng không còn tác dụng nữa."
Phong Vân Dịch lần đầu tiên nhìn thấy đầu người c.h.ế.t, biểu cảm có chút khó coi. Ứng Du trầm mặc không nói. Liên Mộ tới gần mép nước m.á.u, muốn đưa tay thăm dò.
"Cô nương, nước này và nước Dục Ma Hà không có gì khác biệt, đừng..."
Hắn còn chưa nói xong, một cái xúc tu ngọ nguậy đã vươn ra từ mặt nước, tóm lấy tay Liên Mộ. Trên xúc tu nứt ra cái miệng đầy răng nhọn, há mồm c.ắ.n xuống.
Tuy nhiên nó không c.ắ.n được, gãy mất mấy cái răng, ngược lại bị Liên Mộ lôi từ trong nước ra.
Dưới xúc tu kia là một con Quỷ Anh đầu to, chỉ có một con mắt độc nhất khổng lồ. Nhìn thấy nàng xong, nó òa khóc, tiếng kêu ch.ói tai sắc nhọn khiến cả khu rừng rung chuyển.
Trên bụng Quỷ Anh có dây rốn, dây rốn dường như liên kết với thứ gì đó để lấy chất dinh dưỡng sinh trưởng.
Trong tay Liên Mộ bùng lên ngọn lửa, thiêu rụi con Quỷ Anh kia thành tro bụi. Trong hồ m.á.u bỗng nhiên dấy lên sóng to gió lớn, một con bạch tuộc dài tám chân nhảy ra khỏi mặt nước, múa may xúc tu.
Liên Mộ mặt không đổi sắc, rút kiếm c.h.é.m một nhát.
Nàng nhìn tay mình, một kiếm vừa rồi dùng chính là sức mạnh kiếp trước của nàng, tiếc là chỉ đến thế này thôi.
Thấy nàng một kiếm c.h.é.m rơi Ma tiêu, Vi Sinh Minh trợn mắt há hốc mồm, Phong Vân Dịch cũng khiếp sợ không thôi.
Đây chính là ma thú năm trăm năm tu vi...
"Vị cô nương này lợi hại hơn ta tưởng tượng nhiều." Vi Sinh Minh lập tức cảm thấy lần này ổn rồi.
Phong Vân Dịch: "..."
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, sự tiến bộ của Liên Mộ cũng quá nhanh rồi, chuyện này quả thực không hợp lẽ thường.
Ứng Du sắc mặt bình tĩnh: "Chúng ta đi nơi tiếp theo chứ?"
Liên Mộ thu kiếm vào vỏ: "Trong vòng một ngày, giải quyết hết tất cả ma quật ở đây."...
Tại một ngọn núi nào đó ở rìa Thanh Trấn, bốn bề tĩnh lặng, chim thú tuyệt tích, trong rừng núi bị sương mù bao phủ, không nhìn rõ đường đi.
Một đôi hắc ủng đạp qua con đường nhỏ lầy lội, dừng lại, bên người phù hỏa nhảy nhót.
Thành Lăng cười híp mắt nhìn khu rừng phía trước, lẩm bẩm một mình: "Thật khiến ta dễ tìm a."
Chiếc quạt xếp trong tay hắn mở ra, một luồng linh lực tản ra xung quanh, trong nháy mắt quạt tan sương mù của cả khu rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi sương mù tan đi, lộ ra bộ dáng chân thật của khu rừng này: Máu thịt đầy đất, cây khô đất đỏ, sâu trong rừng tụ tập một khối đồ vật mơ hồ không rõ, cắm rễ vào trong đất, đập thình thịch như trái tim.
Trong m.á.u thịt của nó phảng phất có ngàn vạn tiếng kêu gào và khóc than, truyền cảm xúc ác niệm đến tất cả sinh vật sống xung quanh.
"Ta sẽ không g.i.ế.c ngươi." Thành Lăng nói với khối m.á.u thịt đang ngọ nguậy kia, "Ta muốn nhờ ngươi giúp một việc. Nếu ngươi đồng ý, ta có thể chia cho ngươi một nửa linh lực, để ngươi hoàn toàn tự do."
Hắn đi đến trước khối m.á.u thịt kia, đầu ngón tay tản ra linh lực màu xanh nhạt. Nó dường như ngửi thấy thứ gì đó ngon lành, ngọ nguậy tiến về phía trước, hấp thu lấy.
Khối m.á.u thịt phình to ra một vòng, đập càng thêm mãnh liệt.
"Chỉ cần ngươi nguyện ý giao Ma Quật Chi Chủng cho ta, ta liền thả ngươi ra." Thành Lăng nói, "Dù sao đối với ngươi mà nói, Ma Quật Chi Chủng chẳng qua chỉ là gánh nặng hút chất dinh dưỡng của ngươi mà thôi."
Nghe thấy lời hắn, khối m.á.u thịt kia do dự hồi lâu, cuối cùng từ từ vươn ra một cái xúc tu. Đầu ngón tay Thành Lăng điểm lên xúc tu, linh lực màu xanh nhạt theo xúc tu chảy vào trong khối m.á.u thịt, cùng lúc đó, trong cái miệng đầy m.á.u của nó nhả ra một luồng hắc khí.
Thành Lăng dẫn luồng hắc khí đó vào trong bình lưu ly, cẩn thận quan sát.
Khối m.á.u thịt kia nhận được lượng lớn linh lực, thứ đang ngọ nguậy bên trong thuận theo miệng m.á.u chui ra, là đầu của một con ma thú dị hình, nó ăn linh lực, phát d.ụ.c hoàn toàn, sắp sửa chui ra từ trong bọc thai.
Khoảnh khắc tiếp theo, chiếc quạt xếp liền xuyên thủng đầu lâu của nó, linh lực vừa ăn vào lại chảy ngược ra.
Hắn giũ sạch giọt m.á.u trên quạt, thu bình lưu ly vào tay áo, xoay người rời đi...
Cùng lúc đó, trong hang động tối đen như mực, mấy sợi dây đỏ bỗng nhiên đứt đoạn, trong mắt đồng của tượng thần treo ngược chảy ra m.á.u đen bẩn thỉu, Bạch Bào Nhân ngồi dưới tượng thần bỗng nhiên phun ra một ngụm m.á.u.
Bàn tay đầy vết sẹo bỏng của hắn siết c.h.ặ.t, ngẩng đầu nhìn lên, mấy sợi dây đỏ nối liền Lan Thành và Thanh Trấn đã đứt hơn một nửa.
"Người của tiên môn đến rồi."
Trên vách trong hang động treo một thiếu nữ đầu người thân nhện, lơ đễnh nói.
"Ây da, vẫn bị bọn họ phát hiện rồi. Vốn dĩ đang trốn rất kỹ, ai ngờ đám không có mắt kia lại làm bị thương con cái của một đại thế gia tiên môn, lần này xong rồi, kế hoạch còn chưa hoàn thành đã bị Tứ đại tông môn để mắt tới." Chu Nữ đột nhiên tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối nói.
Bạch Bào Nhân điều chỉnh khí tức, lau đi huyết lệ trên tượng thần: "Không sao. Lần này, cho dù là người của tiên môn cũng không thoát được. Chọn ngày không bằng gặp ngày, thời cơ đã đến, nên thu lưới rồi."
Chu Nữ lập tức đổi sang vẻ mặt cười cợt, nhìn về phía các lưu ảnh của từng thành, cuối cùng khóa c.h.ặ.t vào một trong số đó: "Mai Thành Ngọc, lại để ta gặp ngươi rồi. Lần trước ngươi không g.i.ế.c c.h.ế.t ta, lần này, đến lượt ngươi c.h.ế.t."
Dứt lời, ả lại chuyển ánh mắt sang ba người trẻ tuổi đi theo bên cạnh Mai Thành Ngọc, chính là Cơ Minh Nguyệt, Trưởng Tôn Ly và Cốc Thanh Vu.
Ả cười hi hi, xoay người bò ra khỏi hang. Bạch Bào Nhân đứng trước tượng thần, nhắm mắt trầm tư, cuối cùng vê lên mấy sợi dây đỏ bị đứt.
Trong lưu ảnh hiện lên gương mặt quen thuộc, hắn nhớ nàng, là kiếm tu năm đó thay thế Huyền Triệt lên Thiên Hồi Cung.