"Nghe không hiểu sao? Ta bảo ngươi, từ vị trí Tông chủ Vô Niệm Tông, cút xuống đi."
Trong đầu Phong Vô Nhai lóe lên hình ảnh m.á.u chảy thành sông, ngón tay bất giác siết c.h.ặ.t nắp quan tài, l.ồ.ng n.g.ự.c đau thắt.
"Chỉ cần Thẩm Minh Lục ta còn sống trên cõi đời này một ngày, Vô Niệm Tông vĩnh viễn không ngóc đầu lên được. Ta muốn hai tên súc sinh các ngươi mở to mắt ra mà nhìn, tông môn này bị hủy hoại trong tay ta như thế nào."
Phong Vô Nhai phun mạnh ra một ngụm m.á.u, hoàn hồn lại, m.á.u tươi nhuộm đỏ dải lụa trắng trên quan tài. Lão nhìn bàn tay mình, đã nhăn nheo rãnh sâu, không còn như năm xưa.
Mệnh mạch của hai anh em Phong gia bọn họ từ lâu đã gắn liền với khí vận của Vô Niệm Tông. Bao nhiêu năm nay, Thẩm Minh Lục bào mòn khí vận của Vô Niệm Tông đến cạn kiệt, đồng nghĩa với việc đang từ từ lóc thịt trên người bọn họ. Nay Phong Cửu Châu vừa c.h.ế.t, nỗi đau này hoàn toàn đổ dồn lên một mình lão.
Nguồn cơn của tất cả chuyện này, đều là vì nhiều năm trước, bọn họ đã giăng bẫy ép c.h.ế.t Phong Thiên Triệt, khiến ông ta linh khí tản hết trước thời hạn, bạo bệnh mà c.h.ế.t.
Bởi vì thế gia đan tu họ Phong, có một người là đủ rồi. Phong Thiên Triệt không chịu đi cùng bọn họ, một thế hệ đại sư thực sự nổi danh lại ở lại Quy Tiên Tông, vậy thế gia đan tu do lão và đại ca sáng lập thì tính là cái gì?
Cho nên Phong Thiên Triệt phải c.h.ế.t.
Sau khi bọn họ ra tay, Thẩm Minh Lục đã tra ra chân tướng sự việc, luôn không chịu buông tha cho bọn họ.
Hắn biết thứ bọn họ quan tâm là Vô Niệm Tông và Phong gia, nên trước tiên phế bỏ Vô Niệm Tông, nay lại phối hợp với tên kiếm tu mang mầm mống Hồng Liên Hỏa kia, thiêu rụi Tàng Thư Các.
Nhưng may mà ông trời giúp lão, cuối cùng cũng để lão nắm được nhược điểm của bọn chúng.
Trong miệng Phong Vô Nhai ngậm đầy m.á.u, nhưng vẫn cười không ngừng: "Các ngươi... Các ngươi một đứa cũng đừng hòng trốn thoát."...
Quy Tiên Tông, đêm khuya thanh vắng.
Sau khi tiệc kết thúc kỳ thi khép lại, các đệ t.ử bắt đầu ai làm việc nấy. Những kiếm tu, phù tu và thể tu không cần tham gia thi đấu nữa đều đã thả lỏng, còn các khí sư và đan tu thì xốc lại tinh thần, chuẩn bị cho vòng thi cá nhân tiếp theo.
Gọi là thi cá nhân, tức là vòng thi xếp hạng cá nhân độc lập, không liên quan đến tông môn, đơn thuần chỉ để nâng cao danh tiếng của bản thân trong tiên môn.
Bởi vì trong vòng thi huyễn cảnh, không gian thể hiện của đan tu và khí sư không nhiều, nên mới đặc biệt thiết lập vòng thi chuyên môn, dùng để xác nhận thứ hạng cuối cùng của Bạch Mai Bảng và Dạ Đàm Bảng.
Thi cá nhân của đan tu chia làm ba trận, mỗi trận đều sẽ có tôn trưởng xác định loại đan d.ư.ợ.c cần luyện. Các đan tu mượn linh thực thu được trong vòng thi huyễn cảnh để luyện đan, giao cho các tôn trưởng kiểm tra phẩm cấp, phẩm cấp càng cao, thứ hạng càng xếp trên. Thi cá nhân của khí sư cũng tương tự.
Cơ Minh Nguyệt và Hứa Hàm Tinh đều đã đi chuẩn bị cho vòng thi cá nhân. Văn Quân theo lệ thường đi làm người thử t.h.u.ố.c cho Cơ Minh Nguyệt, còn Bách Lý Khuyết thì bị Giang Việt Thần hẹn đi, muốn chính thức giao lưu võ thuật ở ngoài sân, cũng coi như dập tắt mộng tưởng muốn làm đệ nhất phù tu của Bách Lý Khuyết.
Vốn dĩ chỉ có một mình Liên Mộ ở trong phòng, nhưng may mà Ứng Du ở phòng đối diện rất biết chọn thời điểm, lần này đến lượt hắn lặng lẽ lẻn vào chỗ ở của Liên Mộ.
Tất nhiên, kết cục là bị Liên Mộ bắt quả tang. Khi nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của hắn, Liên Mộ mới nhớ ra chuyện mình đã hứa với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế là thuận nước đẩy thuyền lừa người lên giường, kéo rèm trướng, cởi quần áo... vẽ khế ấn.
Liên Mộ đã hoàn toàn không bận tâm nữa rồi, dù sao quan hệ của hai người cũng đã bị Thanh Huyền Tông biết, chiếm chút tiện nghi cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng Ứng Du hình như đã được yêu nhân nào đó chỉ điểm, học được vài thứ không nên học. Khi đầu b.út của cô lướt trên người hắn, hắn luôn vô tình chạm chạm sờ sờ, dùng ánh mắt mờ ám nhìn chằm chằm cô.
Hắn học không tinh, trong ánh mắt còn mang theo vài phần ngây thơ. Hắn ra sức muốn lấy lòng cô, nhưng lại không bỏ xuống được sự xấu hổ, nên trông có vẻ hơi gượng gạo.
Lúc mặc quần áo thì là thủ tịch đại đệ t.ử Thanh Huyền Tông đứng đắn, ôn nhuận như ngọc, cởi quần áo ra lại hoàn toàn biến thành một bộ dạng khác, làm Liên Mộ hơi không dám tiếp tục nữa, sợ xảy ra sự cố.
Cô vẽ xong cho hắn một cành hải đường, nhéo nhéo gò má đã khôi phục như cũ của hắn, cảm giác vẫn vô cùng thoải mái: "Ai dạy ngươi ở trên giường nhìn người ta như vậy? Ngươi đúng là..."
Liên Mộ muốn mắng người, nhưng đối diện với khuôn mặt của hắn, lại không mắng ra miệng được.
"Nàng không thích sao?" Ứng Du rũ mắt xuống, "Ta tưởng nàng sẽ thích. Nàng ghét thì lần sau ta không làm vậy nữa."
"Không phải." Liên Mộ nói, "Ngươi nhìn ta, ta không tập trung được."
"Được rồi, ấn ký ngươi muốn đã vẽ xong rồi, có thể mặc quần áo vào được chưa?"
Ứng Du cầm lấy cây b.út trong tay cô: "Ta cũng muốn vẽ cho nàng."
"Ta không cần."
Ứng Du: "?"
Liên Mộ đổi giọng: "... Nhưng ta muốn."
Ứng Du mím môi cười, Liên Mộ hết cách từ chối hắn, đành ngoan ngoãn nằm xuống.
Cô biết sau này mình không thể thường xuyên ở bên cạnh hắn, bởi vì cô còn quá nhiều việc phải bận rộn. Cho nên trong khoảng thời gian hai người ở bên nhau, ở những chuyện nhỏ nhặt không quan trọng, Liên Mộ sẵn sàng nhường nhịn hắn nhiều hơn một chút.
Chỉ là vẽ một đạo khế ấn thôi mà, dù sao cũng là vẽ ở chỗ người ngoài không nhìn thấy. Điều duy nhất Liên Mộ lo lắng, chính là lại giống như lần trước, nhịn không được mà ra tay "độc ác" với hắn.
Rất rõ ràng, trình độ hội họa của Ứng Du tốt hơn cô. Một cành hải đường tuyệt đẹp nở rộ dưới ngòi b.út của hắn. Hắn chăm chú nhìn cành hải đường đó, đặt b.út xuống, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào tay cô.
"Cảm ơn nàng." Ứng Du khẽ hôn lên trán cô, hai người dán sát vào nhau, kề rất gần, "Cho ta biết, trong lòng nàng cũng có ta..."