Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!

Chương 668



Vô Niệm Tông đã không còn tu sĩ thiên linh căn nào phù hợp, chỉ còn lại một mình Thẩm Vô Tà.

Nhưng xuất phát từ bóng ma tâm lý để lại ở huyễn cảnh trước, Đường Vô Tầm quả quyết từ chối để Thẩm Vô Tà quay lại vị trí thủ tịch.

Huyễn cảnh trước, toàn nhờ phúc của Thẩm Vô Tà, hại Phong Hoán Âm và Đường Vô Tầm bị chính người nhà ám toán. Lần đó, Đường Vô Tầm hoàn toàn không nhịn nổi nữa, vừa ra khỏi huyễn cảnh liền tức giận c.h.ử.i ầm lên, căn bản chẳng màng đến lễ nghi mà thế gia công t.ử nên có, ngay trước mặt tất cả đệ t.ử Vô Niệm Tông, bắt Thẩm Vô Tà cút khỏi đội ngũ Tiên Môn Đại Tỷ.

Tuy nói Thẩm gia quyền thế ngập trời, ai ai cũng phải nể mặt vị trưởng t.ử Thẩm gia là Thẩm Vô Tà này ba phần, nhưng Đường Vô Tầm dẫu sao cũng là người dẫn đội do đích thân tông chủ chỉ định, hắn đã làm thật, khăng khăng bắt Thẩm Vô Tà cút, Thẩm Vô Tà có thể ở lại hay không còn chưa biết chừng.

Nhưng Thẩm Vô Tà không chịu từ bỏ, bởi vì đây là con đường duy nhất để hắn chứng minh bản thân, chỉ có vượt qua Tiên Môn Đại Tỷ, đè đầu cưỡi cổ đệ đệ Thẩm Vô Tang của hắn, hắn mới có thể trở thành thiếu chủ Thẩm gia thực sự.

Thế là hắn đổ hết tội lỗi lên đầu người của Quy Tiên Tông: "Đều do Quy Tiên Tông hại, con ả Cơ Minh Nguyệt đó, toàn giở trò bẩn thỉu. Trước đây cũng có không ít người cướp đồ của tông môn khác, nhưng ai mà ngờ được lại hạ cổ độc vào đan d.ư.ợ.c, đều tại Cơ Minh Nguyệt mở đầu, lần này loạn hết rồi, nếu để người khác học theo, sau này ai còn dám đi cướp đan d.ư.ợ.c của người khác nữa."

"Tự ngươi mắc mưu, còn không biết xấu hổ mà nói?" Đường Vô Tầm nói, "Không cần ngụy biện, vị trí thủ tịch phù tu này không đến lượt ngươi đâu, không chỉ vậy, vị trí thứ tịch ngươi cũng phải nhường ra. Đã thích làm việc tùy hứng, thì cút về nhà làm đại thiếu gia của ngươi đi."

Thẩm Vô Tà tức giận nói: "Ngươi dám!"

"Ta đã bẩm báo chuyện này với tông chủ, ý của tông chủ cũng vô cùng rõ ràng, bảo ngươi về nhà tĩnh dưỡng." Đường Vô Tầm nói, "Cút về nghỉ ngơi đi, Thẩm đại thiếu gia."

Thẩm Vô Tà không dám tin: "Sao có thể..."

Phong Hoán Âm lạnh lùng nói: "Ngươi đáng bị kết cục này."

Trong lúc tức giận, Thẩm Vô Tà không nhịn được c.h.ử.i cô: "Chút chuyện rách nát nhà ngươi tự giải quyết xong chưa, đến lượt ngươi quản ta? Nếu ngươi đã là thiếu chủ Phong gia, bây giờ nên về chịu tang mấy trăm năm cho cái lão tổ mất mạng nhà ngươi đi, thân là thế gia đan tu, mà còn bị người ta hạ độc, đúng là mất mặt."

Lời này chọc giận Phong Hoán Âm, cô giơ tay chuẩn bị cho hắn một cái tát, mặc dù cô không biết Thẩm Vô Tà lấy đâu ra tin tức chuyện hạ độc, nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa dứt lời, cô không chút do dự tát qua.

Đường Vô Tầm thấy tình hình không ổn, lập tức kéo hai người ra: "Thẩm Vô Tà, ngươi còn không mau cút."

Thẩm Vô Tà tức điên lên, bắt đầu tấn công vô tội vạ: "Các ngươi từng người một đều coi thường ta, cái Tiên Môn Đại Tỷ này ta rút lui, không thi nữa cũng được. Ngươi tưởng không có ta, Vô Niệm Tông có thể thắng lại sao? Đám người ngoài các ngươi căn bản không hiểu, Vô Niệm Tông từ căn cơ đã thối nát hết rồi, cho dù các ngươi có liều mạng bò cũng không bò lên nổi đâu. Nếu không phải có thúc phụ ta ở đây, ta mới thèm đến cái tông môn rách nát này."

Đường Vô Tầm nhíu mày: "Ngươi có ý gì?"

Hắn vẫn tự lảm nhảm: "Đợi sau này các ngươi sẽ rõ. Ta biết từ lúc ta vào tông môn, các ngươi đã chướng mắt ta, nếu đã vậy, ta sẽ rút khỏi tông môn, dù sao Thẩm gia chúng ta gia đại nghiệp đại, cho dù không ở Vô Niệm Tông, ta cũng sống tốt hơn các ngươi, huống hồ, thúc phụ ta vốn dĩ cũng không muốn cho ta vào Vô Niệm Tông."

"Đám không có mắt các ngươi, ta chúc các ngươi toàn bộ bị Liên Mộ và Cơ Minh Nguyệt độc c.h.ế.t, bị Liên Mộ băm vằn cho con bọ cạp mắt xanh gớm ghiếc kia ăn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Vô Tà xả một tràng xong, thấy mọi người nhíu mày nhìn mình, trong lòng hắn cuối cùng cũng trút được một ngụm ác khí, quay người bỏ đi.

Trong mắt hắn, Liên Mộ đã trở thành biểu tượng của cái ác, người của Vô Niệm Tông rơi vào tay cô, sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Nhưng hắn đâu biết, thực ra trong mắt những người khác, chỉ có hắn mới là kẻ thực sự vừa ngu vừa độc. Ít nhất đứng ở góc độ của Liên Mộ, cô đang thực sự dọn dẹp đối thủ cho tông môn, còn Thẩm Vô Tà ngoại trừ hố người nhà, những việc khác chẳng làm được tích sự gì.

Đường Vô Tầm trợn tròn hai mắt, vốn định c.h.ử.i người, nhưng nghĩ kỹ lại, tâm trạng lại vui vẻ hẳn lên.

Dù sao đi nữa, cuối cùng cũng tống cổ được tên ngu ngốc này đi rồi.

Đường Vô Tầm thở phào nhẹ nhõm, thấy sắc mặt Phong Hoán Âm khó coi, liền thể hiện phong độ của thế gia công t.ử, lên tiếng an ủi cô: "Thôi bỏ đi, đừng chấp nhặt với kẻ ngốc."

Nhưng Phong Hoán Âm lại quay sang hỏi hắn: "Liên Mộ có một con bọ cạp sao?"

Đường Vô Tầm sửng sốt, không ngờ cô lại hỏi chuyện này, hắn suy nghĩ một chút: "Hình như là có."

Thực ra hắn cũng không chắc chắn, sở dĩ nói "có thể có", là bởi vì lúc Tiên Môn Đại Tỷ mới bắt đầu, Thẩm Vô Tà được xếp chung một gian trúc xá với hắn, đối phương không hài lòng liền chạy ra ngoài, lúc về ôm cổ than thở với hắn, nói mình bị một con bọ cạp do một kiếm tu nuôi chích.

Kết hợp với sự thù địch khó hiểu của Thẩm Vô Tà đối với Liên Mộ sau này, Đường Vô Tầm suy đoán người thả bọ cạp đó chính là Liên Mộ.

Nhưng Liên Mộ có nuôi bọ cạp hay không, chuyện này chẳng liên quan gì đến Tiên Môn Đại Tỷ, bình thường Đường Vô Tầm cũng không mấy để ý.

"Có phải là một con bọ cạp đen không?" Phong Hoán Âm lại hỏi.

Đường Vô Tầm lắc đầu: "Không rõ, có lẽ ngươi có thể đi hỏi cô ta thử xem. Ta thấy cô ta ở ngoài huyễn cảnh quan hệ với Ứng Du khá tốt, gác lại ân oán trong huyễn cảnh, trước đây ngươi chưa từng đắc tội cô ta, có lẽ cũng có thể thử tiếp xúc với cô ta, đích thân hỏi cô ta."

Phong Hoán Âm trầm mặc một lát, không trả lời, mà ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Thanh Huyền Tông, lúc này, trong mắt cô chỉ phản chiếu hình bóng của Phong Vân Dịch.

Bọn họ cách nhau rất xa, Phong Vân Dịch dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, quay đầu lại.

Hai người chạm mắt nhau.