Ngay cả gia chủ Nguyên gia đương nhiệm, cũng chỉ gặp Nguyên lão tổ một lần vào ngày sinh ra, còn về phần Nguyên Hồi, vậy thì càng không cần phải nói. Nhiều năm như vậy, hắn còn không biết thái tổ của mình trông như thế nào, mặc dù trước kia hắn làm rất nhiều linh khí đến bái phỏng ông, nhưng không ngoại lệ đều bị từ chối.
Lần này, trên đường trở về hắn nảy sinh ý tưởng đột xuất, lâm thời tạo ra một kiện linh khí, hy vọng có thể lọt vào mắt lão tổ, như vậy, hắn mới thực sự được coi là người xuất sắc trong đám khí sư trẻ tuổi.
Trong lúc Nguyên Hồi đang đợi, lại thấy đằng xa có một bóng người bay tới, có chút quen mắt.
Nguyên Hồi: “?”
Bóng người kia vững vàng đáp xuống trước sơn trang, Nguyên Hồi bỗng nhiên trừng lớn hai mắt: “Ngươi! Liên Mộ, sao ngươi biết chỗ này...!”
Liên Mộ cũng không ngờ sẽ gặp hắn ở đây, có điều nghĩ lại cũng đúng, dù sao đều họ Nguyên.
Liên Mộ chủ động chào hỏi: “Trùng hợp thật, ngươi cũng ở đây.”
Nguyên Hồi: “...”
Đây là chuyện trùng hợp hay không sao? Liên Mộ căn bản không nên xuất hiện ở đây a!
Nguyên Hồi: “Ngươi theo dõi ta?”
Trước kia cũng có rất nhiều kiếm tu không biết trời cao đất dày, luôn tưởng mình là thiên tuyển chi t.ử, chỉ cần cầu xin ngu ngốc trước cửa đại sư mấy canh giờ, là có thể được nhìn với con mắt khác, nhận được linh khí cực phẩm đại sư ban tặng.
Liên Mộ không phải là đang đ.á.n.h cái chủ ý này, lén lút đi theo hắn tìm đến đây chứ?
Nghĩ vậy, Nguyên Hồi hừ lạnh một tiếng: “Liên Mộ, ngươi tưởng ngươi đi đến đâu cũng là cục cưng sao? Ở tứ đại tông môn, ngươi còn có một chỗ đứng, nhưng trước mặt cao nhân chân chính, ngươi chẳng qua chỉ là...”
Hắn còn chưa nói hết lời, liền bị Liên Mộ ấn đầu: “Nguyên thủ tịch, tuyết lớn như vậy, nói ít thôi, đừng để mình bị lạnh.”
Nguyên Hồi lập tức trợn mắt há hốc mồm, trừng cô một cái, nhưng bộ dạng này của hắn thật sự không có bất kỳ lực uy h.i.ế.p nào, ngược lại giống như một con thỏ bị túm tai, muốn dùng chân đạp người, lại chỉ có thể vô năng cuồng nộ.
Liên Mộ hơi buồn cười, thấy hắn nỗ lực tức giận như vậy, bèn buông hắn ra: “Nguyên thủ tịch, ta muốn gặp lão tổ các ngươi một chút, hay là ngươi vào trong giúp ta chuyển lời?”
Nguyên Hồi vỗ vỗ mái tóc bị cô ấn loạn, vừa nghe lời này, thầm nghĩ quả nhiên, bị hắn đoán trúng rồi.
“Ngươi đừng nằm mơ nữa, bình thường ta còn không gặp được ông ấy, huống hồ là ngươi?” Nguyên Hồi nói, “Gặp lão tổ chúng ta là có ngưỡng cửa đấy, bao nhiêu khí sư lợi hại đều không bước qua nổi, ngươi một kiếm tu dựa vào cái gì?”
Liên Mộ: “Cần điều kiện gì?”
Nguyên Hồi: “Cút, ta sẽ không nói cho ngươi biết.”
Liên Mộ mỉm cười, nói: “Nguyên thủ tịch, dáng vẻ tức giận của ngươi cũng khá đáng yêu đấy. Tiên Môn Đại Tỷ trận sau, ta sẽ cố gắng để ngươi tức giận nhiều hơn một chút.”
Nguyên Hồi bỗng nhiên cảnh giác: “Ngươi muốn làm gì?”
Liên Mộ: “Muốn giao lưu hữu hảo với ngươi một phen.”
Nguyên Hồi bị ánh mắt của cô dọa sợ, trước mắt không có người khác, chỉ có hai người bọn họ, hắn một khí sư chắc chắn bẻ không lại cô, mà đám khôi lỗi giữ cửa kia căn bản không quản chuyện bên ngoài sơn trang.
“Nói cho ngươi biết cũng không phải không được.” Nguyên Hồi hơi hoảng, “Dù sao ngươi cũng không làm được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Liên Mộ: “Nói nghe thử xem nào.”
Nguyên Hồi chỉ chỉ một hàng thần cơ khôi lỗi trước cửa sơn trang: “Lấy một kiện linh khí tự tạo, để chúng chuyển giao cho lão tổ chúng ta, lão tổ chúng ta gật đầu, ngươi có thể vào rồi.”
Có điều, Liên Mộ một kiếm tu, sao có thể có linh khí tự tạo? Cô căn bản là đang nằm mơ.
Liên Mộ như có điều suy nghĩ gật đầu: “Thì ra là thế.”
Cô suy tư chốc lát, sau đó giao kiếm Phát Tài cho một con khôi lỗi, lén lút nhét một tấm truyền âm phù vào trong kiếm, nhưng con khôi lỗi kia liếc mắt một cái đã nhìn thấu, rút lá bùa đi mất.
Liên Mộ: “...”
Được rồi, xem ra đám khôi lỗi này không nói tình cảm, cô cũng không có cách nào nói với chúng là Phong Thiên Triệt bảo cô đến, đoán chừng chúng căn bản không biết Phong Thiên Triệt là ai.
Vậy thì chỉ có thể lấy kiếm của cô, đi thử cái ngưỡng cửa này xem sao.
Cô giao kiếm xong, con khôi lỗi kia rút một luồng linh lực từ trên người cô, làm bằng chứng xác minh người đúc kiếm này, sau đó liền lạch bạch đi vào sơn trang.
Nguyên Hồi nhìn động tác của cô, không khỏi nhíu mày: Cô ta thế mà lại giao kiếm của mình?
Hừ, đây không phải là trắng trợn muốn lừa gạt lão tổ bọn họ sao? Chỉ cần nghiệm linh lực một cái, liền có thể biết cô có phải là người đúc thanh kiếm này hay không.
Cô thật sự là ngây thơ a, chút mánh khóe này, sao có thể qua mắt được thiên hạ đệ nhất khí sư.
Nguyên Hồi bĩu môi, im lặng không lên tiếng, đợi xem cô chọc giận Nguyên lão tổ, bị thần cơ khôi lỗi đuổi khỏi ngọn núi này.
Thần cơ khôi lỗi đi đưa linh khí của hai người đều chưa trở lại, Nguyên Hồi tuy rằng không muốn ở cùng một chỗ với Liên Mộ, nhưng đồ đều đưa đi rồi, bây giờ đi cũng không kịp nữa.
Thân là thiếu chủ Nguyên gia, hắn ở đây lại không có bất kỳ đặc quyền nào, thậm chí chỉ có thể tùy tiện tìm một chỗ ngồi đợi.
Liên Mộ liền dựa vào một cái cây đợi, cách Nguyên Hồi không xa cũng không gần.
Tuyết lớn bay lả tả, dần dần che lấp dấu chân lúc đến của hai người, qua một lúc, Nguyên Hồi liền bị lạnh đến mức toàn thân run rẩy, hai má và ch.óp tai đỏ bừng.
Hắn vốn không thích ứng với cái lạnh của Huyền Vũ Bắc, lại là nảy sinh ý định bất chợt đến đây, căn bản không mang theo bất kỳ đan d.ư.ợ.c và linh khí giữ ấm nào, chỉ có thể cứng rắn chịu đựng.
Thấy Liên Mộ đứng thẳng tắp trong gió tuyết, Nguyên Hồi hỏi: “Rốt cuộc ngươi tìm được chỗ này bằng cách nào?”
Liên Mộ liếc hắn một cái, cố ý trêu hắn: “Là lão tổ các ngươi báo mộng, bảo ta đến nơi này tìm ông ấy.”
“Xì.” Nguyên Hồi nói, “Ai tin lời quỷ của ngươi.”
Liên Mộ thấy hắn lại tự mình nhíu mày, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười: Người Thanh Huyền Tông quả nhiên ăn chay nhiều quá rồi, sao ai nấy đều giống như con thỏ thế nhỉ?
Đặc biệt là đội thủ tịch Thanh Huyền Tông, nhìn qua đều là thiên chi kiêu t.ử cao cao tại thượng, lén lút bên dưới người này còn dễ nắm thóp hơn người kia.