Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!

Chương 568



Giang Việt Thần nheo mắt lại: "Sao cô biết?"

Đây là nội dung của cao giai phù thuật, đừng nói kiếm tu, ngay cả phù tu chính quy có tư chất hơi thấp bình thường cũng không tiếp xúc được.

Liên Mộ lại có thể nhớ rõ ràng như vậy.

Liên Mộ: "Thường xuyên chơi cùng thủ tịch phù tu tông môn chúng ta, tự nhiên có nghe thấy. Theo ta được biết, trận pháp này tuy có thể áp chế người cùng hệ linh căn trong phạm vi, nhưng cũng có thể bị trận pháp tương đồng của bàng hệ xung phá."

Giang Việt Thần: "Thì đã sao? Cho dù là Phong hệ trận của Bách Lý Khuyết, cũng không áp được ta, huống chi, hắn căn bản không ở đây."

"Hắn quả thực không ở đây." Liên Mộ vươn tay về phía phù tu Thổ linh căn duy nhất trong đội, "Có điều, Quy Tiên Tông chúng ta cũng không chỉ có một Thiên linh căn phù tu."

Phù tu kia lập tức móc ra một xấp giấy phù trống, Giang Việt Thần trong lòng kinh hãi: "Cô ta? Sao có thể..."

Người này rõ ràng là đại trận đội, chỉ là Tam linh căn bình thường mà thôi.

Giang Việt Thần nói còn chưa dứt lời, liền thấy Liên Mộ tự tay nhận lấy xấp giấy phù kia, sau đó c.ắ.n nát ngón tay.

"Không phải cô ấy, là ta."

Vừa dứt lời, chỉ thấy giấy phù kia bay lên, lơ lửng xếp thành hàng trước người Liên Mộ, đầu ngón tay nàng b.ắ.n ra giọt m.á.u, bay trúng giấy phù, huyết văn hòa lẫn một tia kim quang, lan tràn ra phù văn trên hoàng phù.

Mấy người Thanh Huyền Tông thất kinh, ngay cả biểu cảm của Giang Việt Thần cũng cứng đờ.

Không chỉ bọn họ, ngay cả người bên phía Quy Tiên Tông cũng đồng loạt ngẩn ra.

Giang Việt Thần đột nhiên nhíu mày: "Cô lại biết vẽ phù?!"

Giờ khắc này, tình huống đã vượt ra khỏi phạm vi dự liệu của Giang Việt Thần, cô ta vốn tưởng rằng phù trên người Liên Mộ đều là do Bách Lý Khuyết đưa, chỉ là đơn thuần biết dùng mà thôi, không ngờ nàng lại còn biết vẽ.

Nhất thời, cô ta lại không biết ứng phó thế nào.

Sau đó cô ta lập tức chú ý tới, thứ Liên Mộ rót vào trong phù không phải linh lực bình thường, mà là sức mạnh đặc thù huyễn cảnh ban cho tu sĩ Kim linh căn.

Sao nàng lại có Kim linh căn... Không đúng, nàng vẫn luôn là Tam linh căn.

Bởi vì Liên Mộ trước giờ chỉ dùng Hỏa linh lực, khiến Giang Việt Thần nhất thời không nhớ ra nàng còn có hai linh căn nữa.

Giang Việt Thần hồi thần, lập tức thôi động linh lực, chuẩn bị dùng trận pháp cưỡng ép áp chế nàng, nhưng khi giấy phù trước người Liên Mộ bốc cháy, Kiên Kim Chi Lực cường đại trong nháy mắt phá hủy Thổ hệ Áp Linh Trận.

Sức mạnh huyễn cảnh ban cho còn mạnh hơn cảm ứng Thổ tháp rất nhiều, nhưng thời gian duy trì lại không lâu.

Phù tu Thổ linh căn của Quy Tiên Tông chớp lấy thời cơ, lập tức đ.á.n.h ra một đạo tinh thổ linh lực, cộng hưởng với minh châu Thổ tháp.

"Thổ tháp vòng một đã bị chiếm lĩnh, các tông môn xin chú ý, Thổ tháp vòng một đã bị chiếm lĩnh..."

Linh Ngọc Lệnh vang lên chữ đầu tiên, cỗ Kiên Kim Chi Lực kia đồng thời cũng xuyên thủng tường đất của Địa Khôn Lao, linh lực d.a.o động khổng lồ đ.á.n.h vỡ tường tạo thành một cái lỗ lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lạc Thiên Tuyết quyết đoán, c.h.é.m vài kiếm qua, Thủy linh lực ngay khoảnh khắc chạm vào tường đất, ngưng kết một lớp băng dày ở rìa lỗ hổng, ngăn cản tường đất tự phục hồi.

Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, đợi đến khi Giang Việt Thần phản ứng lại, người Quy Tiên Tông đã bay ra khỏi Địa Khôn Lao.

Thổ tháp bị Quy Tiên Tông chiếm lĩnh, không còn vô điều kiện ban cho Giang Việt Thần sức mạnh, Địa Khôn Lao dần dần buông lỏng, cuối cùng "ầm" một tiếng sụp đổ.

Giang Việt Thần xách mấy kiếm tu bay lên trời, tránh né những tảng đá rơi xuống, đợi khi xông vào phạm vi an toàn, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng đi xa của người Quy Tiên Tông.

Lúc này lại đuổi theo, đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Giang Việt Thần nhìn Thổ tháp trên mặt đất, và giấy phù còn sót lại kia, rơi vào trầm tư.

Trong lúc bọn họ tránh né, Liên Mộ đã lấy đi kiếm của nàng từ trong đống đá vỡ ra, tốc độ nhanh đến mức ngay cả Giang Việt Thần cũng không phát giác được.

"Liên Mộ, cô ta... cô ta cũng là phù tu?" Một kiếm tu Thanh Huyền Tông hỏi.

Giang Việt Thần trầm mặc hồi lâu, mới nói: "Ai có thể ngờ được chứ..."

Là cô ta coi thường bản lĩnh của Liên Mộ rồi, kết quả trận chiến này, thật đúng là khiến người ta bất ngờ.

Nếu Liên Mộ thật sự là kiếm phù song tu, cục diện phía sau, sẽ vô cùng bất lợi đối với bọn họ.

"Tại chỗ chỉnh đốn, mau ch.óng truyền tin tức này cho các thủ tịch khác, để bọn họ đề phòng trước!"

Sau khi thoát khỏi Địa Khôn Lao của Giang Việt Thần, Liên Mộ và nhóm người Quan Hoài Lâm bay thẳng về phía nam, tránh né một đám ma vật cấp thấp tập kích trên cao, dừng lại trong một khu rừng màu băng lam.

Trời đã tối, buổi tối không thích hợp đi đường, bởi vì lá của khu rừng này sẽ phát ra huỳnh quang, nếu bay qua phía trên khu rừng, người trong bóng tối ở xa sẽ nhìn thấy rõ mồn một, mà bọn họ thì sẽ rơi vào điểm mù tầm nhìn.

Cộng thêm vừa ứng phó với một cường địch, mọi người cũng có chút mệt mỏi, muốn dừng lại nghỉ ngơi một lát.

Nhiệm vụ vòng một đã hoàn thành, hiện tại bọn họ cũng không vội.

Bọn họ chọn một nơi bằng phẳng thoáng đãng, cây cối xung quanh bao vây nơi này thành hình tròn, gần đó còn có một hồ nước nhỏ trong veo.

Liên Mộ ngồi bên hồ nghỉ ngơi, lau chùi bụi đất trên kiếm, Phát Tài bị chôn quá lâu, cả người bẩn thỉu.

Trong lúc nàng rửa kiếm, nàng cảm giác có vài ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm nàng.

"Sư huynh sư tỷ, ánh mắt này của mọi người là sao?" Liên Mộ có chút bất lực.

Lạc Thiên Tuyết đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới, nói: "Trước kia không nhìn ra, bản lĩnh của muội cũng nhiều thật đấy. Thảo nào rất ít khi gặp muội ở Hàn Lai Phong, bình thường đều chạy sang phong khác nghe giảng rồi hả? Bắt đầu tu phù từ khi nào vậy?"

"Chiêu này của sư muội, thật sự khiến người ta không ngờ tới đấy." Quan Hoài Lâm cười nói, "Giống như độ tuổi của chúng ta, chỉ riêng đơn tu một đạo, đã đủ để sau này bận rộn mấy trăm năm rồi, sư muội lại còn có thời gian học phù."

Muốn kiếm phù song tu, không chỉ cần tốn rất nhiều thời gian, mà còn cần ngộ tính cao hơn. Mỗi tu sĩ khi mới nhập tiên môn, sẽ chọn một đạo thích hợp với mình nhất, cũng là đạo phù hợp với ngộ tính bản thân nhất, trước tiên nâng cao cảnh giới lên, sau đó mới cân nhắc tu thêm cái khác.