Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!

Chương 565



Liên Mộ lùi lại vài bước, lùi đến trước mặt sư muội Thổ linh căn duy nhất trong đội, dùng thân mình che chắn cho cô ấy, sau đó nhìn về phía tòa Thổ tháp kia, lớn tiếng nói: "Còn trốn nữa à? Đến cũng đến rồi, cũng nên ra mặt gặp chúng ta một lần chứ."

Vừa dứt lời, chỉ thấy từ phía sau Thổ tháp bước ra vài người, mặc một thân bạch y, từ trên cao nhìn xuống, thần tình lạnh lùng ngạo nghễ.

Phía sau người đó cũng có vài đệ t.ử mặc bạch y.

Liên Mộ nhận ra khuôn mặt người nọ, có chút kinh ngạc: "Đây không phải là Giang lĩnh đội của chúng ta sao, với thực lực của cô, chỉ xứng đi cướp tháp ở vòng một thôi à?"

Đứng dưới Thổ tháp không phải ai khác, chính là lĩnh đội hiện tại của Thanh Huyền Tông - Giang Việt Thần.

Giang Việt Thần cũng mỉm cười với nàng: "Liên thứ tịch đều có thể đến, tại sao ta lại không thể đến?"

Liên Mộ chỉ vào viên minh châu trên tháp: "Nhưng cô cũng chưa thắp sáng tháp mà, đã đến sớm hơn chúng ta, hoàn toàn có thể chiếm trước tiên cơ. Hay là nói, Giang lĩnh đội đại công vô tư, đợi mọi người đến đông đủ rồi mới dựa vào thực lực để quyết định quyền sở hữu tòa tháp này?"

Giang Việt Thần: "Liên Mộ, cô và ta đều là người thông minh, lúc này không cần phải cố ý giả ngu nữa. Ta muốn cái gì, trong lòng cô rõ ràng."

"Về phần tòa Thổ tháp này, ta không cần, nhưng không có nghĩa là ta không thể lấy." Giang Việt Thần nói, "Nếu cô ngoan ngoãn giao bản đồ Kim Hạch Hoa ra đây, tòa tháp này có thể tặng cho cô."

Liên Mộ: "Giang lĩnh đội, trên tháp này đâu có viết tên Thanh Huyền Tông. Bản đồ Kim Hạch Hoa không ở trong tay ta, cho dù cô muốn, ta cũng không cách nào đưa cho cô được. Có điều nếu cô thật sự cố chấp, ta có thể vẽ ngay tại chỗ cho cô một tấm, trí nhớ của ta tốt lắm."

Giang Việt Thần liếc mắt liền nhìn thấu nàng: "Ta chỉ cần bản đồ gốc."

Bản đồ do Liên Mộ vẽ ra, nàng hoàn toàn có thể tùy tiện đ.á.n.h dấu lung tung, căn bản không đáng tin.

Liên Mộ: "Cô đây là cố ý làm khó ta, không ở trên người ta, ta làm sao đưa cho cô? Trên người chúng ta một tấm phù triện cũng không có, thậm chí không liên lạc được với các thủ tịch khác, muốn tìm người cũng không có đường. Chi bằng thế này, Giang lĩnh đội cô tặng ta vài tấm phù triện, ta đi liên lạc với người giữ bản đồ Kim Hạch Hoa, bảo bọn họ qua đây một chuyến."

Giang Việt Thần: "..."

Da mặt người này cũng quá dày rồi, đến lúc này rồi mà còn nghĩ cách vặt lông người khác!

"Nếu cô đã mạnh miệng, vậy thì đừng trách ta không khách khí." Giang Việt Thần lạnh giọng nói.

Liên Mộ cười: "Người trước đó nói câu này, đã bị loại rồi."

Giang Việt Thần nhướng mày: "Cung Như Mai là do cô loại bỏ?"

Dứt lời, Giang Việt Thần vô thức liếc nhìn Quan Hoài Lâm một cái.

Động tác nhỏ này bị Liên Mộ nhìn thấy, nàng nói: "Giang lĩnh đội, vị trí của Quan sư huynh chúng ta, chắc không phải là do cô tiết lộ cho Cung Như Mai đấy chứ? Sao lại trùng hợp thế, chân trước vừa tiễn hắn đi, chân sau liền gặp cô rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một kiếm tu muốn tay không tìm người trong cả huyễn cảnh rộng lớn cũng không dễ dàng, muốn khóa mục tiêu chính xác, thông thường cần sự giúp đỡ của phù tu, nhưng tìm người trên phạm vi lớn vô cùng khảo nghiệm cảnh giới của phù tu, chỉ dựa vào mấy đệ t.ử đại trận đội mà Cung Như Mai mang theo, căn bản không làm được.

Mà Giang Việt Thần lại có năng lực này, kết hợp với tình hình trước đó mà xem, cô ta hẳn là muốn mượn tay Cung Như Mai, trừ khử đội của Quan Hoài Lâm, bởi vì trong đội Quan Hoài Lâm cũng có một Thổ linh căn.

Giang Việt Thần: "Là thì thế nào?"

"Tốt. Ta còn đang sầu không tìm được người để đ.á.n.h đây." Liên Mộ rút kiếm ra, "Trước đó không đ.á.n.h được Cung Như Mai, trong lòng ta nghẹn không ít lửa, vừa hay lại tới một người có thể trút giận."

Liên Mộ cười nói: "Giang lĩnh đội, chúng ta so một trận, thế nào? Cô thắng, ta liền đưa bản đồ cho cô."

Giang Việt Thần: "Bản đồ quả nhiên ở trên tay cô. Có điều, cô thật sự cảm thấy cô là đối thủ của ta? Bách Lý Khuyết chẳng lẽ chưa từng nói với cô về ta sao?"

"Hắn có nói với ta về cô." Liên Mộ nói, "Nhưng nói thế nào đi nữa, ta cũng là người suýt chút nữa làm bảng thủ kiếm tu, cô đ.á.n.h với ta, sẽ không làm cô rớt đẳng cấp đâu."

Nàng vừa dứt lời, Giang Việt Thần liền biến sắc: "Chuyện của Thính Chu, Thanh Huyền Tông còn chưa tìm cô tính sổ đâu, một kẻ dựa vào nhìn trộm điểm yếu của người khác để may mắn thắng lợi, cũng không biết xấu hổ mà nói ra những lời này?"

"Ta nhìn rồi, thì sao nào?" Liên Mộ nói, "Bản thân Ứng Du cũng không trách ta, còn làm bạn tốt với ta nữa là. Giữa bạn bè chia sẻ chút bí mật, chuyện này cũng rất bình thường. Giang lĩnh đội, cái này cũng không thể trách ta được."

Giang Việt Thần: "Chuyện cô làm với người Thanh Huyền Tông, chẳng lẽ chỉ có mỗi chuyện này thôi sao?"

Chém Ứng Du chỉ là một trong số đó, cố ý dùng rắn dọa Cốc Thanh Vu, ngay trước mặt cô bắt nạt đệ t.ử Thanh Huyền Tông... Bất cứ chuyện nào lôi ra, đều là sự khiêu khích trắng trợn đối với người Thanh Huyền Tông.

Liên Mộ: "Giang lĩnh đội, chúng ta trực tiếp đ.á.n.h đi, kiếm tu chúng ta chỉ dùng kiếm nói chuyện, ai thắng mới có tư cách ra lệnh cho người khác. Cô là thủ tịch Thanh Huyền Tông, ta cũng không cảm thấy mình kém cỏi chỗ nào, liều mạng với cô một phen, dư dả."

Giang Việt Thần: "Khá cho câu dư dả, hôm nay ta liền xem thử thực lực chân chính của cô."

Liên Mộ lập tức quay đầu ra hiệu cho Quan Hoài Lâm một ánh mắt, Quan Hoài Lâm hiểu ý, dẫn theo sư muội Thổ linh căn duy nhất trong đội lùi lại phía sau.

Liên Mộ nhìn về phía Giang Việt Thần: "Giang lĩnh đội, ta cảm thấy mấy người các cô có thể cùng lên, nếu không chỉ một mình cô, ta đ.á.n.h không đã ghiền."

"Khẩu khí thật lớn." Giang Việt Thần cười lạnh, "Nếu cô đã một lòng muốn ăn đòn, vậy ta sẽ thành toàn cho cô."

Cô ta dứt lời, ba đệ t.ử Thanh Huyền Tông khác liền vây lên, bốn người bao vây lấy nàng.

Trong tay áo Giang Việt Thần trượt ra một tấm phù triện, phù văn bên trên đỏ tươi như m.á.u, vô cùng ch.ói mắt.

Cô ta thôi động linh lực, đốt cháy phù triện, trong chớp mắt, trên mặt đất nhô lên từng khối tròn, cuối cùng tạo hình thành người đất, tên nào tên nấy tay cầm trường thương, trợn mắt trừng trừng, uy phong lẫm liệt.