Bách Lý Khuyết và Khúc Nhược Thiên giật giật dây thừng, xác nhận buộc c.h.ặ.t rồi, hai người đồng loạt móc ra một tấm bùa, thôi động phù chỉ, phù văn hiện ra hồng quang.
"Ngự Phong Thuật, hóa!"
Ngay sau đó, Quan Thời Trạch cả người trực tiếp bay ra ngoài...
Phía nam Lục Vụ Chi Sâm, đội thủ tịch của một tông môn khác cũng ở đây.
Dưới bóng cây, Bách Lý Du và Thẩm Vô Tà đối diện, trừng mắt nhìn đối phương.
Thẩm Vô Tà: "Thật xui xẻo, sao lại là ngươi?"
Bách Lý Du hừ lạnh: "Hừ, ngươi tưởng ta muốn gặp ngươi? Ngươi tốt nhất nhận rõ vị trí của mình cho ta, hiện tại ta mới là thủ tịch, muốn ghét bỏ cũng là ta có tư cách này."
Thẩm Vô Tà: "Ai không biết vị trí thủ tịch của ngươi là trộm từ trên tay ta? Kẻ bắt chước lấy đâu ra mặt mũi sủa trước mặt ta?"
Hai người từ sau khi vào huyễn cảnh bắt đầu cãi nhau, đã cãi rất lâu, Phong Hoán Âm bên cạnh đều xem chán rồi, cô nói: "Hai người các ngươi cãi đủ chưa? Còn tiếp tục nữa, tông môn chúng ta đừng lấy thứ hạng nữa."
Thẩm Vô Tà: "Có đám phế vật các ngươi, muốn lấy cũng không lấy được."
Phong Hoán Âm sắc mặt biến đổi: "Ngươi muốn c.h.ế.t?"
Thẩm Vô Tà: "Người Phong gia cũng không có tư cách kêu gào trước mặt ta, Vô Niệm Tông đã sớm không họ Phong rồi, ta mắng ngươi thì thế nào chứ?"
Phong Hoán Âm trầm mặc một lát, sau đó giọng điệu lạnh lẽo: "Bách Lý Du, chúng ta cũng nên đi rồi chứ? Không cần thiết lãng phí thời gian với một thứ tịch thất bại."
Người Vô Niệm Tông vào huyễn cảnh sớm nhất, ba người bọn họ tịnh không phải được truyền tống cùng một chỗ, mà là vô tình gặp được, Bách Lý Du trên đường đụng phải Phong Hoán Âm, hai người liền cùng đi, sau khi tiến vào Lục Vụ Chi Sâm, mới gặp được Thẩm Vô Tà cũng đang dẫn đội.
Oan gia ngõ hẹp gặp nhau, tự nhiên không thiếu được một phen tranh chấp.
"Thời gian không còn nhiều, nhiệm vụ của chúng ta không ở vòng một." Phong Hoán Âm nói.
Nhưng Bách Lý Du lại từ chối cô: "Ta xác thực nên đi rồi, bất quá không phải với ngươi, ta muốn đi tìm một người."
Nghe hắn đột nhiên đổi ý, Phong Hoán Âm nhíu mày: "Ngươi lại muốn đi gây chuyện gì? Để ngươi làm thủ tịch, không phải cho ngươi chơi đùa lung tung."
"Cái này cũng không tính là chơi đùa." Bách Lý Du đứng dưới tàng cây, ánh mắt lạnh lẽo, "Ta chỉ là, muốn đi thay tông môn cướp một tấm bản đồ Kim Hạch Hoa mà thôi."
Nghe vậy, Phong Hoán Âm lập tức hiểu hắn muốn làm gì, cô nói: "Ngươi hiện tại muốn đi tìm Liên Mộ? Trước khi vào ngươi nói thế nào, tự mình quên rồi sao?"
Bách Lý Du: "Ta không quên, tất cả những gì ta làm, cũng là vì tông môn mà suy nghĩ. Chúng ta không thể cứ đi theo sau người khác nhặt đồ thừa, không chủ động xuất kích, vĩnh viễn chỉ có thể làm cỏ dại dưới chân người khác."
"Ngươi sẽ không thật sự cảm thấy, kế hoạch của Đường Vô Tầm rất có mặt mũi chứ?" Bách Lý Du nói, "Nhặt linh tháp người khác còn thừa, đợi Quy Tiên Tông hái hoa xong lại đi tìm vị trí, mọi người đều là Thiên linh căn, dựa vào cái gì để bọn họ đi trước một bước? Không đ.á.n.h mà lui, mới là mất mặt nhất."
Phong Hoán Âm: "Nếu không có loại đồng đội không nghe sắp xếp như các ngươi, Vô Niệm Tông sao có thể là đếm ngược?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bách Lý Du: "Ta sẽ không nghe các ngươi, trừ phi các ngươi đưa ra kế hoạch ra hồn một chút."
Hắn nói xong, xoay người định rời đi.
Phong Hoán Âm siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Bách Lý Du, ngươi đừng tự lừa mình dối người nữa. Ta đã sớm nghe nói về ngươi, thật ra ngươi ngay từ đầu không muốn tới Vô Niệm Tông, mà là muốn đi theo đường ca ngươi cùng đi Quy Tiên Tông."
Bước chân Bách Lý Du khựng lại.
"Quy Tiên Tông thiếu Thiên linh căn nhất, nhưng tại sao ngươi không đi được chứ?" Phong Hoán Âm chậm rãi tới gần hắn, "Trong nhiều người Quy Tiên Tông như vậy, ngươi duy độc nhắm vào Liên Mộ. Lúc đầu là cô ta loại ngươi, đúng không? Thân là Thiên linh căn, lại thua một tam linh căn, điều này khiến ngươi không ngẩng đầu lên được trước mặt người khác. Ngươi căn bản không phải muốn đi tìm bản đồ Kim Hạch Hoa, mà là đi tìm chút lòng tự trọng rách nát kia của ngươi đi?"
Bách Lý Du nghiến răng, ánh mắt ngưng trọng: "Ngày nay khác ngày xưa, lúc đầu là ta nhất thời sơ suất, lỡ tay."
"Hừ, lỡ tay?" Phong Hoán Âm cười lạnh, "Vì một lần lỡ tay, gấp gáp chứng minh bản thân như vậy?"
Bách Lý Du mặt không cảm xúc: "Ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng."
Phong Hoán Âm: "Quay lại đây."
Bách Lý Du chần chừ một thoáng, cuối cùng vẫn xoay người lại, khi mặt hắn vừa quay lại, một sợi Mộc Linh Đằng bỗng nhiên tập kích về phía hắn, "Bốp" một tiếng đ.á.n.h trúng mặt hắn.
Hắn nhất thời không phòng bị, bị đ.á.n.h bay ra ngoài, đụng vào một cái cây, theo một tiếng vang lớn, cái cây đó trực tiếp gãy đôi từ giữa, đổ xuống mặt đất.
Phong Hoán Âm thu hồi Mộc Linh Đằng, nói: "Hiện tại ngươi có thể đi rồi."
Bách Lý Du khóe miệng giật một cái, nhưng cũng không còn cách nào, là hắn vi phạm ước định trước, đòn này coi như là trả lại cho bọn họ. Hắn nếu động thủ với người tông môn mình, ra ngoài khẳng định phải chịu người ta nghị luận.
Hắn mặt không cảm xúc đứng dậy, phù chỉ trong tay bùng cháy, ngay sau đó, bóng dáng liền biến mất trước mặt mấy người.
Lần này đến lượt Thẩm Vô Tà vui vẻ: "Không ngờ ngươi còn có hai chiêu. Chi bằng chúng ta cùng đi?"
Phong Hoán Âm: "Ngươi cũng cút cho ta."
Thẩm Vô Tà: "Không biết điều. Thực lực của ta không kém hắn, hơn nữa trên người ta còn có một đòn sát thủ, chẳng lẽ không tốt hơn Bách Lý Du hắn?"
Phong Hoán Âm: "Trên người ngươi có cái gì?"
Thẩm Vô Tà: "Dựa vào cái gì nói cho ngươi? Vừa vặn chỗ ta còn thiếu một đan tu, chỉ cần ngươi nguyện ý gia nhập đội ngũ của ta, ta liền nói cho ngươi."
Đây chính là đồ tốt hắn cướp được từ trên người Liên Mộ mấy trận trước, tự nhiên không chịu dễ dàng lấy ra.
Bất quá Phong Hoán Âm thân là đan tu bảng hạng nhất, cô tự nhiên chướng mắt Thẩm Vô Tà, đang chuẩn bị bảo hắn cút xa một chút, trong đầu bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng.
Khoan nói Thẩm Vô Tà đáng ghét bao nhiêu, chỉ riêng Thẩm gia sau lưng hắn, mấy trăm năm trước chính là kẻ thù trong mắt Phong gia, bởi vì Thẩm Minh Lục chiếm vị trí tông chủ Vô Niệm Tông, mới khiến Phong gia từng bước đi về phía suy tàn.