Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!

Chương 527



Hỏa linh lực tinh thuần tốt hơn hỏa phù rất nhiều, cánh tay hắn rất nhanh bắt đầu hồi ấm.

Ma khí chủng chịu sự kích thích từ linh lực của nàng, không qua một lát liền đình chỉ tản mát ra hàn khí, lần nữa ẩn nấp.

Nửa canh giờ sau, ngón tay Hứa Hàm Tinh khẽ nhúc nhích, trong cổ họng phát ra một tiếng rên nhẹ.

Liên Mộ sờ sờ trán hắn, đã khôi phục nhiệt độ cơ thể bình thường.

Hứa Hàm Tinh chậm rãi mở mắt, trong mắt phảng phất phủ lên một tầng hơi nước, trước mắt hắn nhìn không rõ người, liền bị Liên Mộ vỗ vỗ mặt.

“Tỉnh?” Liên Mộ nói, “Ta thiếu chút nữa là muốn phóng hỏa nướng ngươi rồi.”

Hứa Hàm Tinh ý thức vừa thanh tỉnh, liền nghe được một câu như vậy, hắn mím môi, yếu ớt nói: “... Cho thêm chút hành.”

Liên Mộ có trong nháy mắt cạn lời: “Lúc này rồi còn nghĩ đến ăn.”

Hứa Hàm Tinh cười cười: “Ngươi... đã trở lại. Ta còn tưởng rằng rốt cuộc... không gặp được ngươi nữa.”

“Ta không dễ c.h.ế.t như vậy.” Liên Mộ nói.

Hứa Hàm Tinh: “Ta nói chính là ta.”

Liên Mộ nhét tay hắn trở lại trong chăn: “Ta sẽ không để ngươi c.h.ế.t.”

“Hiện tại xác thực c.h.ế.t không được.” Hứa Hàm Tinh ho khan vài tiếng, “Chờ năm năm tiếp theo, thì khó nói rồi.”

Liên Mộ: “Ngươi vẫn là nghĩ nhiều chút về đồ ăn đi.”

Liên Mộ rót cho hắn ly nước, nàng có thể dò xét được Hứa Hàm Tinh vừa uống t.h.u.ố.c, hiện tại còn không quá thuận tiện nuốt Tẩy Ma Đan, không có vội vã đưa cho hắn.

“Có cái tin tức xấu muốn nói cho ngươi, áo lông hồ ly của ngươi, hình như báo hỏng rồi.” Liên Mộ nói, “Ta đi nhầm vào địa phương nguy hiểm, không cẩn thận xảy ra một chút ngoài ý muốn.”

Hứa Hàm Tinh: “Nếu nó có thể bảo vệ ngươi sống sót trở về, đây là tin tức tốt. Ngươi không bị thương chứ?”

“Ngươi vẫn là lo lắng cho chính mình trước đi.” Hắn muốn ngồi dậy, bị Liên Mộ cưỡng chế ấn trở về, “Thân thể thế nào, còn lạnh không?”

Hứa Hàm Tinh lắc đầu: “Khôi phục đến trạng thái bình thường rồi, chỉ là trong cơ thể lạnh, nhưng tay chân đều có thể cử động.”

Liên Mộ: “Nằm trước đi, ta đi tìm tôn trưởng.”

Nàng vừa muốn đi, Hứa Hàm Tinh giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Liên Mộ... ta đây có phải là... chuyện đó, ngươi cũng biết. Những năm gần đây, ta vẫn luôn không dám xác định...”

Thực hiển nhiên, hắn cũng đoán trắc mình là bị thứ bẩn thỉu dính vào, nhưng không có chứng cứ xác thực, hắn trường kỳ đều ở trong sự hoài nghi.

Liên Mộ mỉm cười: “Không phải. Dịch T.ử Phi tôn trưởng đã xác định, ngươi chỉ là bị ma thú đáy hồ ảnh hưởng mà thôi, năm đó ngươi còn nhỏ, thân thể chịu không nổi, cho nên mới rơi xuống mầm bệnh. Chữa trị cho tốt, sẽ không sao.”

Trong đáy mắt Hứa Hàm Tinh rốt cuộc có một tia hy vọng: “Thật sự? Trước đó ta không nói cho các ngươi, là sợ các ngươi chê cười ta... Đây cũng coi như là ta tuổi trẻ không hiểu chuyện, đi khắp nơi gây họa gặp báo ứng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta hỏi qua tôn trưởng rồi, phong ấn đáy hồ năm năm trước là do người ma tộc phá, không liên quan đến ngươi. Linh khí ngươi dùng lúc đó, căn bản không động đậy được phong ấn kia. Người ma tộc cố ý lên Quy Tiên Tông gây sự, cho dù ngươi không đi, bọn chúng vẫn cứ sẽ đi, ngươi chỉ là vận khí không tốt mà thôi.”

Liên Mộ: “Ngươi yên tâm dưỡng thân thể, các tôn trưởng sẽ xử lý tốt chuyện thân thể ngươi. Ngươi chỉ cần ăn nhiều chút đồ ăn, khôi phục tinh lực, chuẩn bị ảo cảnh trận sau. Ngươi còn chưa bày ra cho chúng ta xem tác dụng chân chính của khí sư đâu.”

Ngữ khí nàng nhẹ nhàng, giống như đây thật sự chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, Hứa Hàm Tinh cũng không khỏi thả lỏng lại: “Được, ta nghe ngươi.”

Liên Mộ đi ra ngoài tìm Dịch T.ử Phi, hắn đang nói chuyện với Cơ Minh Nguyệt, vừa thấy nàng tới, liền đình chỉ đề tài, sợ nàng nghe được.

“Hắn tỉnh rồi.” Liên Mộ nói, “Dịch tôn trưởng, ngài cho hắn uống Giải Hàn Đan đi?”

Dịch T.ử Phi nghe vậy, gật gật đầu: “Không tồi, coi như có tiến bộ, có thể tra ra được. Ngươi biết là Giải Hàn Đan dùng loại nguyên liệu chính nào không?”

Liên Mộ nghĩ nghĩ, nói: “Hỏa phù tục nhiệt, ngoài thân kết sương, hẳn là Cỏ Lửa Cháy Mông.”

Dịch T.ử Phi mỉm cười: “Khảo hạch quá quan, trở về không cáo trạng ngươi nữa.”

Liên Mộ: “Ngài tự mình chạy tới, không chỉ vì khám bệnh cho Hứa Hàm Tinh, còn thuận tiện khảo tra bài tập của ta, thật là vất vả cho ngài, Dịch sư huynh.”

“Không vất vả, ai bảo ngươi là sư muội duy nhất của ta.” Dịch T.ử Phi từ trong tay áo lấy ra một tờ đơn t.h.u.ố.c, “Hắn vừa tỉnh không lâu, thân thể vẫn cần tĩnh dưỡng thật tốt, ngươi chiếu theo đơn t.h.u.ố.c này luyện đan cho hắn, một ngày bốn viên, ăn liền mười ngày.”

Liên Mộ nhận lấy đơn t.h.u.ố.c, quét mắt một cái, không có thành phần xung khắc với d.ư.ợ.c tính của Tẩy Ma Đan, vì thế nói: “Được.”

Nói xong chuyện của Hứa Hàm Tinh, Dịch T.ử Phi hỏi nàng: “Đan điền của ngươi tu phục chưa?”

Liên Mộ: “Chưa đâu, bất quá hẳn là cũng nhanh thôi, ta đã bắt đầu chuẩn bị.”

“Vậy là tốt rồi. Hắn vẫn luôn rất lo lắng chuyện đan điền ngươi bị tổn hại, trước khi ta đi, đặc biệt bảo ta tới hỏi ngươi.” Dịch T.ử Phi nói, “Trong lúc ngươi chuẩn bị, có cái gì không hiểu, đi hỏi Minh Nguyệt, nàng sẽ dạy ngươi làm như thế nào.”

Liên Mộ nhìn nhìn Cơ Minh Nguyệt, chỉ thấy biểu tình nàng thập phần xấu hổ, không nói gì.

Dịch T.ử Phi: “Ta còn có chút việc, các ngươi cầm tờ đơn t.h.u.ố.c này đi thử tay nghề, ta đi trước.”

Dịch T.ử Phi nói xong, thân thể hóa thành cánh hoa phiêu tán, gió thổi qua liền biến mất không thấy.

Chờ hắn đi rồi, Liên Mộ hỏi Cơ Minh Nguyệt: “Hắn đều nói với ngươi cái gì?”

Cơ Minh Nguyệt bất đắc dĩ nói: “Một ít thủ đoạn không nhập lưu, dạy chúng ta đi Phong gia trộm bí tịch như thế nào. Nói đi cũng phải nói lại, ngươi thật sự có biện pháp có thể nắm thóp Phong Vân Dịch?”

“Đương nhiên. Ta đã tìm được phương pháp tẩy sạch ma khí.” Liên Mộ nói, “Quan Thời Trạch truyền tin tức ra ngoài, hắn nhất định sẽ mắc câu.”

Cơ Minh Nguyệt kinh ngạc: “Ngươi ở khu vực thăm dò đều làm cái gì?”

Liên Mộ không quá thuận tiện nói cho nàng, nàng một đệ t.ử mới, một mình leo lên Thiên Hồi Cung, đối với những người khác mà nói vẫn là quá siêu việt.