Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!

Chương 492



Ma vật đang gặm nhấm đột ngột quay đầu lại.

Chỗ vốn dĩ trói thức ăn, trống không.

Trong đôi mắt đen của nó lộ ra sự phẫn nộ, một ngụm c.ắ.n đứt đầu ma thú, tứ chi chạm đất, ngửi mùi đuổi theo.

Mặt khác, Liên Mộ thoát khỏi lưới cây vắt chân lên cổ mà chạy, chạy về hướng ngược lại với lưới cây.

Lúc này cô đã không còn tâm trí đâu mà xem bản đồ nữa, trên vai cõng một người, tay căn bản không rảnh rỗi. Cô mang người của Xích Tiêu Tông này đi, ma vật kia chắc chắn sẽ nhận ra. Áo choàng cáo chỉ có thể che giấu khí tức của cô, nhưng không che giấu được của hai người, huống hồ người này còn bị ma khí ô nhiễm, ma vật kia muốn khóa c.h.ặ.t các cô, quả thực dễ như trở bàn tay.

Liên Mộ chọn cách mạo hiểm đưa cô ta đi, không vì điều gì khác, bởi vì cô đã hứa với Mai Thành Ngọc, gặp người của Xích Tiêu Tông thì mang về. Người này vẫn còn một hơi thở, chưa c.h.ế.t hẳn, cho nên cũng tính trong giao ước.

Mang theo một người không khó, điều thực sự nan giải là ma khí ô nhiễm trên người cô ta.

Chỉ cõng cô ta thôi, Liên Mộ đã có thể cảm nhận được nhãn cầu trên cổ cô ta dán sát vào mình chuyển động, cảm giác nhớp nháp này thật sự không dễ chịu chút nào.

Quả nhiên, mặc dù cô cố gắng chạy thục mạng, con ma vật kia vẫn dễ dàng đuổi kịp.

Chân Liên Mộ dính đầy bùn, loại bùn này dường như có tác dụng đặc biệt, cô không có cách nào dùng linh lực để tăng tốc.

Hai chân so với bốn chân, huống hồ chân của thứ kia còn dài hơn cả người cô, thực sự chênh lệch quá xa.

Liên Mộ không rõ mình đang ở đâu, chỉ có thể chạy loạn khắp nơi, cố gắng tìm góc khuất để tạm thời cắt đuôi nó.

Đang lúc cô suy nghĩ xem làm sao tìm một khúc cua để làm một cú drift, cái đầu trên vai nhúc nhích, hơi thở yếu ớt nói: “Đi sang phải... có một cái hang... Nó, không tìm được.”

Liên Mộ không kịp suy nghĩ, rẽ sang phải, quả nhiên nhìn thấy một chỗ lõm ở đây.

Trong lúc nguy cấp, tốc độ dưới chân cô càng nhanh hơn, ngay khi ma vật kia sắp đến gần, cô đột nhiên ngã xuống đất, trượt thẳng vào trong cái hang đó.

Cánh tay lưỡi hái sắc bén c.h.é.m hụt, ma vật kia dừng lại, nghiêng đầu nhìn vào trong hang, nước dãi nhỏ giọt xuống dưới.

Liên Mộ nhích vào trong một chút, ngửi thấy một mùi hương đặc biệt, tỏa ra từ trong bùn.

Sau khi mùi hương dính lên người hai người, mũi ma vật kia khẽ động, chẳng bao lâu sau liền bỏ đi.

Liên Mộ hiện tại vẫn chưa dám ra ngoài, lùi sâu vào trong hang. Miệng hang này lúc mới vào thì chật hẹp, sau khi bò qua một đoạn, đột nhiên trở nên rộng rãi, tựa như một căn hầm.

Có không gian hoạt động, Liên Mộ mới buông lỏng tay chân, đặt người trên vai xuống.

Cô quan sát xung quanh, mới phát hiện đây thực chất là một cái hang được chống đỡ bởi một bộ xương khổng lồ. Bởi vì c.h.ế.t đã quá lâu, bộ xương đã trở thành xà nhà của căn hầm tự nhiên này, mùi hương trong đất rất dễ ngửi, đây hẳn là xác của một con linh thú.

Sau khi thoát khỏi môi trường căng thẳng, Liên Mộ lúc này mới cảm thấy mệt mỏi, trán đổ mồ hôi ròng ròng, vịn vào bức tường bùn thở dốc: “...”

Lần sau không bao giờ chơi trò mạo hiểm nữa.

Cơ thể này của cô vốn đã tàn tạ, lại còn mang trọng thương, chơi thêm vài lần nữa, cô có thể mở lại một cuộc đời mới luôn rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Liên Mộ sờ sờ trong n.g.ự.c, vừa lấy lại tinh thần vừa nói: “Ngươi có muốn uống t.h.u.ố.c không? Bổ sung chút linh khí.”

Thể tu kia nằm trên mặt đất, nhãn cầu ma ấn trên người vẫn luôn hút linh lực của cô ta. Trước đó khi tựa vào vai cô, nó thậm chí còn muốn hút luôn cả cô, nhưng bị linh huyết dọa lùi.

Thể tu kia yếu ớt gật đầu, sau khi bị nhét một viên Bổ Linh Đan, sắc mặt mới khá hơn một chút.

“Ta nhớ ngươi.” Cô ta nói, “Ngươi là người của Quy Tiên Tông.”

Kẻ thích gây chuyện nhất của Quy Tiên Tông, không ai là không biết.

“Tại sao ngươi lại cứu ta?”

Liên Mộ: “Trả món nợ ân tình cho tôn trưởng tông môn các ngươi, bà ấy trước đây từng giúp bọn ta, nhờ bọn ta tiện tay vớt người của Xích Tiêu Tông.”

“Thì ra là vậy...” Cô ta ho sặc sụa vài tiếng, trong miệng tràn ra hắc khí, “Nhưng mà, ngươi vẫn nên mau đi đi, đừng quản ta nữa, quá muộn rồi, ta đã... không kịp nữa rồi.”

Nhãn cầu trên cổ cô ta lại mọc thêm vài con, còn đáng sợ hơn trước.

“Như ngươi thấy đấy, ta bị ma khí ô nhiễm rồi.” Mặt cô ta xám như tro tàn, trên khuôn mặt vốn dĩ nhỏ nhắn đáng yêu chỉ còn lại sự tuyệt vọng, “Quay về cũng là chờ c.h.ế.t.”

Liên Mộ bước đến ngồi xổm bên cạnh cô ta, hỏi: “Ngươi làm sao đến được đây?”

“Ta và Lục tỷ tỷ... đội trưởng của bọn ta cùng đến.” Cô ta nói, “Trên đường gặp hắc triều, bị phân tán. Ta dùng... bùa truyền tống để chạy trốn, vận khí không tốt, truyền đến khu vực này. Ta trốn trong cái hang này rất lâu, nhưng lúc ra ngoài tìm đường vẫn bị phát hiện...”

Liên Mộ: “Ta cũng gần giống ngươi, nhưng bàn về vận khí, ta chắc tệ hơn ngươi một chút. Ngươi tên là gì?”

Cô bị truyền tống thẳng đến Nội Nguyên Quyển, e là tứ đại tông môn chẳng có ai như vậy.

Nghe thấy cô hỏi, thể tu kia lại phun ra một ngụm hắc khí, đứt quãng nói: “Ta... ta tên là Nam Tuyết Điệp, là thứ thứ... thứ tịch thể tu của Xích Tiêu Tông.”

“Ngươi... ngươi đi đi, ta... ta không muốn quay về, để bọn họ nhìn thấy ta thế này...” Nam Tuyết Điệp nói.

Chỉ cần là người hiểu biết về ma vật đều biết, hiện tại bị ma khí ô nhiễm căn bản là vô phương cứu chữa, cho dù bây giờ không c.h.ế.t, quay về cũng là đau đớn chờ c.h.ế.t.

Một số người tu vi thâm hậu còn có thể c.ắ.n răng chịu đựng mười mấy năm, nhưng loại người trẻ tuổi mới bước chân vào con đường tu tiên như cô ta, thậm chí còn chẳng trụ được bao lâu.

Thay vì dùng bộ dạng xấu xí t.h.ả.m hại này c.h.ế.t trước mặt đồng môn, chi bằng c.h.ế.t quách ở đây cho xong.

Liên Mộ: “Ta nhất thời còn chưa đi được đâu.”

Người đã vớt được rồi, nói vứt là vứt, sẽ khiến cô có cảm giác thất bại vì bỏ cuộc giữa chừng.

Nhưng nhìn cô ta thế này, quả thực cũng sắp không trụ nổi nữa rồi, nhãn cầu ma ấn đã sắp mọc lên mặt cô ta rồi, thật sự đợi đến bước đó, e là hoàn toàn không cứu vãn được nữa.

Liên Mộ: “Đổi lại là người khác thì hết cứu, nhưng ngươi gặp ta rồi, vẫn còn một chút hy vọng.”