Cảm giác bỏng rát đau đớn khiến nó hoàn toàn bị kích động, ma khí toàn thân bùng nổ.
Tuy nhiên nó lại vừa vặn bước vào bẫy, ngay khoảnh khắc động dụng linh lực, thứ đó bắt đầu hút linh lực của nó. Chẳng bao lâu sau, cơ thể Biển Địa Ngư dần chuyển từ đen sang vàng cháy, da dẻ khô héo, toàn bộ cơ thể đều bị hút cạn.
Biển Địa Ngư ngã gục xuống đất, không khí vô cùng yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng lách cách trong bụng nó, giống như có thứ gì đó đang lắp ráp.
Một lát sau, phần bụng của nó bị rạch một đường, một con bọ cạp đen từ bên trong bò ra, trên lớp vỏ mới sinh vẫn còn dính m.á.u.
Nó chớp chớp đôi mắt hạt đậu, nhìn quanh bốn phía, bò xuống từ xác của Biển Địa Ngư.
Nó quay đầu lại, bò nhanh trên nền đất đen, so với những ma vật khác, nó trông quá đỗi nhỏ bé.
Nó phớt lờ những ma vật đang nhìn chằm chằm vào nó xung quanh, một đường bò thẳng về phía trước.
Cuối cùng, một vài ma vật không nhịn được nữa, chậm rãi tiến lại gần nó.
Khi đối phương sắp chạm vào mình, bọ cạp đen dừng lại, ngây ngốc nhìn con quái vật dị dạng to hơn nó không biết bao nhiêu lần trước mặt.
Bọ cạp đen phát ra một tiếng "chít", dựng đứng đuôi móc lên như để cảnh cáo.
Lời cảnh cáo không chút sức uy h.i.ế.p, thậm chí có phần nực cười này ngược lại khiến càng nhiều ma vật buông lỏng cảnh giác, xúm lại gần.
Hắc triều ập đến đã lâu, những thứ ăn được quanh đây đều bị ăn sạch rồi, mà hắc nguyệt không chỉ tăng cường thực lực của ma vật, còn khiến khẩu vị của chúng trở nên vô tận. Chỉ cần xuất hiện một con mồi yếu ớt hơn mình, chúng sẽ tranh giành cướp đoạt.
Rõ ràng, nó quá nhỏ, căn bản không đủ cho đám ma vật này chia chác.
Trong đó con ma vật cường tráng nhất nhích tới, toàn thân nó dính đầy bùn, lờ mờ có thể nhìn ra hình người, nhưng dưới lớp bề mặt mỏng manh, lại không thấy da, mà là một bầy giòi bọ lúc nhúc.
Nó vươn cánh tay thon dài tạo thành từ giòi bọ ra, những con giòi trên đầu ngón tay dường như nhận được cảm ứng, ngừng ngọ nguậy, để lộ ra phần miệng nhai.
“Chít!”
Lục Đậu lại kêu lên một tiếng, nhưng không hề lùi bước.
Nó mặc cho bàn tay giòi bọ kia chạm vào lưng mình, đám giòi bọ cố gắng gặm nhấm lớp vỏ của nó, nhưng lại bị hắc vụ tỏa ra từ trong cơ thể nó c.ắ.n nuốt ngược lại.
Linh lực của đám giòi bọ bị hút cạn trong nháy mắt, vô số xác sâu bọ rụng lả tả, người bùn phát ra một tiếng hét ch.ói tai, một con rết từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c người bùn bò ra, vứt bỏ cơ thể này.
Bùn đen nhơ nhuốc tan chảy, ngay cả một tia linh lực cuối cùng để duy trì hình thái cũng không còn lại.
Đám ma vật xung quanh thấy vậy, nhận ra sự quỷ dị của nó, điều kỳ lạ hơn là, hắc vụ mà nó vừa tỏa ra, bên trong lại cũng có ma khí giống như chúng.
Những ma vật cấp cao hình thù kỳ quái muốn rời đi, nhưng đã không kịp nữa rồi, bọ cạp đen lại hấp thụ linh lực một lần nữa, cơ thể bắt đầu trở nên khổng lồ.
Từ trong vỏ của nó tràn ra càng nhiều hắc vụ, sương mù bay ra xung quanh, nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t bầy ma vật đang vây công nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắc vụ bao trùm, hình thành bốn bức tường sương mù, nhốt bầy ma vật vào trong.
Những con ma vật độn thổ thông minh thi nhau chui xuống đất bỏ trốn, chỉ còn lại những loại ma vật khác bị nhốt đến mức không thể nhúc nhích.
Hắc vụ không cho chúng bất kỳ cơ hội phản kháng nào, bốn bức tường đột ngột co rút tụ lại, với thế áp đảo, trong chớp mắt ép bầy ma vật thành một cái bánh thịt.
Đủ loại m.á.u thịt và tay chân kỳ quái dính c.h.ặ.t vào nhau, hắc vụ lại hấp thụ một lần nữa, cho đến khi cái bánh thịt vụn khô quắt lại.
Hắc vụ tụ tập, hình thành một khối lớn, lần hóa hình thứ hai, nó trực tiếp lớn đến ba trượng, thân bọ cạp khổng lồ chạm đất, mặt đất xung quanh cũng vì thế mà rung chuyển.
Lục Đậu đảo mắt, lúc này, cả ba đôi mắt đều mở ra, một đôi nhìn về phía trước, một đôi nhìn lên bầu trời, đôi mắt dưới bụng đề phòng mặt đất.
Sức mạnh cơ thể hoàn toàn hồi phục, toàn thân nó giải phóng ra uy áp cường đại, khiến ma vật trong vòng vài trăm dặm đều cảm nhận được mối đe dọa, nơi nó đi qua, không có thứ gì dám lại gần nữa.
Lục Đậu lăn lộn trên mặt đất hai vòng, cọ sạch vết bẩn trên vỏ, sáng bóng như mới.
Nó nhặt một cục đất lên, nhét vào miệng nếm thử, sau khi xác nhận vị trí hiện tại của mình, muốn động dụng linh lực liên kết để đi tìm người.
Nhưng khế ước giữa nó và Liên Mộ đã giải trừ, không thể cảm nhận được sự tồn tại của cô nữa.
Lục Đậu ngẩn ngơ hồi lâu, với cái não to bằng hạt đậu của nó, nhất thời không nghĩ ra cách nào tìm cô nhanh hơn. Nó chỉ biết dùng những cách người khác đã dạy, bản thân không thể tự suy nghĩ ra chiêu mới, điều này đã vượt quá phạm vi năng lực của nó.
Chỉ còn lại cách cuối cùng, nhưng dùng cách này, tốc độ sẽ chậm hơn rất nhiều.
Nó cũng không còn lựa chọn nào khác, ngửi mùi người của các tu sĩ khác, bò theo hướng có mùi người.
Mặc dù ở đây không có mùi của Liên Mộ, nhưng cô có thể đã đi cùng người khác, cách tìm này giống như mò kim đáy bể, nhưng ít nhất cũng có một tia hy vọng.
Lục Đậu vừa ngửi vừa ăn đất, từ trong đất cảm nhận mùi hương sâu hơn, không bỏ qua bất kỳ dấu vết nào.
Mà ở một nơi u ám tĩnh mịch nó không thể phát hiện ra, vẫn còn một đôi mắt đang âm thầm nhìn chằm chằm vào nó.
Nội Nguyên Quyển, âm u ẩm ướt, nguy cơ tứ phía.
Trong khu rừng đen cháy khô héo, t.ử khí trầm trầm, không có tiếng người, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran hết đợt này đến đợt khác, nổi bật hẳn lên trong môi trường tĩnh lặng như mặt nước tù đọng. Rừng đen hình thù kỳ quái, những cành khô vặn vẹo thon dài đung đưa, tựa như bóng ma đang vẫy gọi, nhìn từ xa khiến người ta sởn gai ốc.
Liên Mộ dừng lại ở lối vào khu rừng, có chút do dự không biết có nên tiếp tục tiến lên hay không.
Cô chạy một mạch theo hướng bản đồ chỉ dẫn, để tránh bị ma vật Nội Nguyên Quyển nhắm trúng, cô gần như không dừng lại chút nào.
May mà có áo choàng cáo che chắn, cộng thêm vận khí cũng tạm ổn, sau khi che giấu khí tức, không gặp phải thứ gì khó nhằn.
Phía trước chính là ranh giới giữa Hồng Tiêu Quyển và Nội Nguyên Quyển, Khô Cốt Chiểu Địa.