Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền!

Chương 339



Nhưng mà... cho dù không dùng Phi Hồng Kiếm, bản thân Liên Mộ cũng có thể làm được, một kiếm nàng c.h.é.m g.i.ế.c Trấn Sơn Thú kia, nếu đặt ở chỗ này, vẫn có uy lực như vậy.

Thẩm Vô Tà: Bớt lừa người đi, ai không biết thực lực sau khi c.ắ.n t.h.u.ố.c của ngươi? Phi Hồng Kiếm làm sao có thể bởi vì một con ngỗng đất, liền chịu để ngươi sử dụng.

Ngươi không tin? Liên Mộ rút kiếm ra khỏi vỏ, tay kia nắm lấy chim trắng, Chi bằng ta hiện tại cho ngươi xem.

Chỉ thấy lúc Phi Hồng Kiếm ra khỏi vỏ, chim trắng phát ra một tiếng hót, sau đó hoa văn chạm rỗng trên thân Phi Hồng Kiếm dần dần biến thành màu đỏ, đó là dấu vết sau khi cộng hưởng, chứng minh Phi Hồng trước đó thật sự được nàng sử dụng.

Thẩm Vô Tà trừng lớn hai mắt: Ngươi... con ngỗng đất này thật sự có thể khiến người ta điều khiển danh kiếm?

Đương nhiên. Ta không phải đã thử rồi sao? Liên Mộ nói, Ta đưa kiếm cho ngươi, ngươi thả Phong Vân Dịch ra. Trên tay ngươi cầm Phi Hồng, Ứng Du cũng không làm gì được ngươi.

Thẩm Vô Tà cười lạnh, nói: Thật không ngờ, ngươi thế mà vì Phong Vân Dịch làm đến mức này, cam tâm tình nguyện vứt bỏ danh kiếm, cũng muốn bảo vệ hắn chu toàn. Hắn rốt cuộc có cái gì tốt? Một đan tu yếu ớt, lạc đàn chỉ có thể mặc người xâu xé. Giống như loại người như ngươi, thích một đan tu tay trói gà không c.h.ặ.t, không phải tự tìm điểm yếu sao?

Liên Mộ:... Thủ tịch đan tu các ngươi biết ngươi kỳ thị đan tu như vậy không?

Thẩm Vô Tà hào phóng thừa nhận: Đương nhiên biết, thì đã sao? Cho dù nàng là thiếu chủ Phong gia, lại có thể làm gì ta?

Liên Mộ:...

Thiếu gia xuất thân thế gia phù tu đệ nhất, quả nhiên cuồng vọng đến cực điểm. Nhưng Liên Mộ sẽ không giáo d.ụ.c hắn, chỉ biết cổ vũ hắn: Thật ra ta cũng không thích đan tu, nhưng không có cách nào, ai bảo hắn là Phong Vân Dịch chứ.

Để hắn tiếp tục cuồng vọng đi, ngộ nhỡ sau này bị tất cả đan tu bỏ mặc thì sao.

Thẩm Vô Tà hất cằm lên: Đan tu và khí sư giống nhau đều vô dụng.

Liên Mộ lười tranh luận với hắn: Ngươi cho câu dứt khoát, đổi hay không?

Thẩm Vô Tà: Đương nhiên đổi, tất cả đồ trên người ngươi cuối cùng đều phải cho ta, thanh kiếm này cũng không ngoại lệ.

Lúc bọn họ nói chuyện, tay áo Thẩm Vô Tà khẽ động, bị người ta kéo hai cái, liếc mắt nhìn, mí mắt Phong Vân Dịch giật giật, thế mà tỉnh rồi.

Liên Mộ nheo mắt lại, nàng tưởng rằng Phong Vân Dịch còn phải ở trong tâm cảnh thí luyện một lúc lâu, không ngờ nhanh như vậy đã ra rồi, xem ra phải thay đổi sách lược.

Thẩm Vô Tà ngay lập tức đ.á.n.h tấm thủy phù trong tay lên người Phong Vân Dịch, Phong Vân Dịch vừa mở mắt, đã bị đ.á.n.h đến không nói ra lời, trong cổ họng phảng phất như bị rót nước, sặc đến ho khan.

Liên Mộ: Không phải đã nói xong không động thủ sao?

Ngươi muốn ta không động thủ, thì nhanh ch.óng đưa đồ cho ta! Thẩm Vô Tà nói.

Liên Mộ cúi đầu, tháo một chuỗi Càn Khôn Đại treo bên hông xuống, cùng với Phi Hồng Kiếm và chim trắng, cùng nhau ném cho Thẩm Vô Tà.

Chim trắng vỗ cánh hai cái, nghiêng nghiêng đầu, dường như không hiểu ý của nàng.

Thẩm Vô Tà dùng chân móc qua, xác nhận đều nằm trong tầm kiểm soát của mình xong, lại ném ra một lá bùa đ.á.n.h về phía Phong Vân Dịch.

Đệ t.ử sau khi tỉnh lại liền mất đi sự bảo vệ của kết giới hộ thân, Phong Vân Dịch trực tiếp hộc một ngụm m.á.u, khóe miệng giật giật.

Chiêu này, là hạ tám phần lực, hắn muốn đưa Phong Vân Dịch bị loại.

Thẩm Vô Tà: Liên Mộ, ngươi cũng quá ngây thơ rồi, ta căn bản sẽ không buông tha hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn giẫm một chân lên chuôi kiếm Phi Hồng, đá nó lên, đón lấy trong tay.

Ngươi và Ứng Du quan hệ tốt nhất, nếu ta cầm Phi Hồng Kiếm đưa ngươi bị loại, trong lòng có phải sẽ thoải mái hơn một chút không? Thẩm Vô Tà nói với Phong Vân Dịch.

Phong Vân Dịch: Các ngươi... Ọe...

Rốt cuộc đang làm cái gì!

Hắn không phải đang ở trong đội sao, sao vừa mở mắt nhìn thấy hai kẻ thù này!

Nhân lúc Phong Vân Dịch không có chút sức hoàn thủ nào, Thẩm Vô Tà vớt Càn Khôn Đại trên mặt đất lên, sờ một cái lại phát hiện không đúng.

Trống không? Liên Mộ, ngươi dám chơi ta! Thẩm Vô Tà nói, Vậy ngươi nhìn hắn bị ta g.i.ế.c c.h.ế.t đi.

Ngay khi hắn giận dữ dâng lên trong lòng, một kiếm kề ngang cổ Phong Vân Dịch, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, là từ trên Phi Hồng Kiếm truyền đến.

Thẩm Vô Tà: Đây là cái gì...

Hắn lập tức hoa mắt ch.óng mặt.

Liên Mộ cười hì hì: Ngại quá, quên nói cho ngươi biết, Phi Hồng Kiếm trước đó ở trong tay Ứng Du, hắn tay không bóp nát thứ kích hoạt tâm cảnh thí luyện, không cẩn thận dính lên kiếm rồi.

Lúc ở trong tâm chi cảnh của Ứng Du, Liên Mộ liền ẩn ẩn đoán được, mấu chốt kích hoạt thí luyện là đóa hoa Huỳnh Huy màu lam kia, bởi vì nàng nhớ lại tình huống lúc đó, chỉ có sự tồn tại của đóa hoa kia là vô cùng quỷ dị.

Tiện tay thử một lần, quả nhiên như thế.

Thẩm Vô Tà đã sắp đứng không vững, nhưng hắn vẫn không quên đi c.h.é.m Phong Vân Dịch, nhưng trước khi hắn động thủ, Liên Mộ đã xông tới, đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

Khiến Thẩm Vô Tà không ngờ tới chính là, nàng thế mà đ.â.m luôn cả Phong Vân Dịch, hai người đều treo trên kiếm của nàng, giống như một xâu châu chấu bị dây cỏ xâu lại.

Thẩm Vô Tà: Ngươi cố ý giả vờ...?

Lời hắn chưa nói xong, liền ngất đi.

Phong Vân Dịch hộc mạnh một ngụm m.á.u, không dám tin nhìn kiếm ở n.g.ự.c mình, cuối cùng nhịn không được: Liên Mộ, tổ sư nhà ngươi, ta rốt cuộc... đâu chọc tới ngươi.

Hắn cũng không thể nói trọn vẹn một câu, m.á.u nhuộm đỏ vạt áo.

Đây đã là lần thứ hai rồi.

Lần thứ nhất, đồ đạc hữu dụng trên dưới toàn thân hắn bị nàng móc sạch sẽ. Lần thứ hai, hắn vô duyên vô cớ rơi vào tay nàng, lần này t.h.ả.m hơn, vừa bắt đầu liền bị loại.

Thủ pháp đ.â.m người của Liên Mộ rất chuẩn, chuẩn xác đ.â.m hắn bị loại, nhưng Thẩm Vô Tà còn thiếu một chút.

Phong Vân Dịch: Ngươi trước đó... nói những lời kia... đều là đang lừa ta sao?

Liên Mộ: Xin lỗi, hơi đau một chút, nhưng đây dù sao chỉ là huyễn cảnh, sau khi ra ngoài vấn đề cũng không lớn, nhịn một chút là qua rồi.

Thật ra nàng cũng không muốn ra tay với Phong Vân Dịch, đối phương xác thực chưa bao giờ chọc nàng, nhưng không có cách nào, ai bảo trên người hắn có thứ mình muốn, hơn nữa giờ này khắc này, hắn còn có giá trị khác.