Thành công chọc giận Thanh Huyền Tông, ngay cả Thương Liễu cũng nhịn không được, lạnh lùng nói: Xem ra ngày lành của Xích Tiêu Tông trôi qua quá nhiều rồi, đừng quên các ngươi làm thế nào chen vào hàng ngũ tứ đại tông môn. Thiên Cơ Tháp mà hậu nhân Bồng Lai Tông giao cho Xích Tiêu Tông bị các ngươi làm mất, còn dám kiêu ngạo hống hách như thế. Năm đó nếu không phải nể tình Bồng Lai Tông cả nhà trung liệt, chỉ bằng các ngươi, căn bản không có tư cách làm một trong tứ đại tông môn.
Mai Thành Ngọc cười nhạt, bà cũng là người Xích Tiêu Tông, lại không phủ nhận lời của Thương Liễu.
Vậy thì sao? Tông chủ Xích Tiêu Tông mỉm cười, Ngươi cũng nói rồi, chỉ là năm đó mà thôi. Xích Tiêu Tông hiện tại, đã đủ để áp đảo Thanh Huyền Tông, chỉ là thiếu chút cơ hội. Thiên hạ hiện giờ, còn ai dám động đến Xích Tiêu Tông? Thương Liễu, chỉ bằng ngươi sao?
Hắn vừa dứt lời, một cỗ uy áp cường đại lập tức bao phủ toàn bộ Bách Hương Đường, ép người ta không thở nổi.
Thương Liễu đặt tay lên chuôi kiếm, khẽ nhíu mày.
Mộ Dung Ấp vây xem bên cạnh:...
Quả nhiên, tông chủ Xích Tiêu Tông là muốn tìm cơ hội chèn ép Thanh Huyền Tông.
Chuyện Thiên Cơ Tháp, là lỗi của Xích Tiêu Tông. Tông chủ Xích Tiêu Tông nói, Có điều, chúng ta đã phái người đi tìm, trước mắt chỉ biết, Thiên Cơ Tháp lưu lạc đến Huyền Vũ Bắc.
Mộ Dung Ấp biến sắc: Chẳng trách mấy năm nay luôn có ma tộc đến Quy Tiên Tông gây sự, bọn chúng là muốn...
Tông chủ Xích Tiêu Tông không trả lời, ngược lại xoay người đi ra ngoài.
Lúc đi ngang qua người Thương Liễu, hắn giơ tay vỗ vỗ vai Thương Liễu, vẫn treo một bộ mặt cười: Ngươi ngay cả trưởng lão cũng không làm được, chẳng lẽ ngươi cảm thấy mình có thể đ.á.n.h thắng được ta? Ta cũng sẽ không giao thủ với người đẳng cấp như ngươi. Thanh Huyền Tông là đệ nhất tông môn, nhưng ngươi không phải thiên hạ đệ nhất kiếm tu.
Hắn nói xong, bỏ lại cả phòng người này, trực tiếp ra cửa.
Trong phòng yên tĩnh một lát, tôn trưởng Vô Niệm Tông đầu tiên phá vỡ bình tĩnh: Thôi, bị mắng vài câu mà thôi, không cần thiết đắc tội nhất tông chi chủ.
Tôn trưởng Vô Niệm Tông toàn bộ hành trình mặt không cảm xúc, bị mắng, bọn họ đã quen rồi. Dù sao ở các khóa trước, tông môn khác thỉnh thoảng lại muốn đạp Vô Niệm Tông và Quy Tiên Tông một cái, so ra thì, chút lời nói đó của tông chủ Xích Tiêu Tông căn bản không lay chuyển được bọn họ.
Chuyện Thiên Cơ Tháp cũng không liên quan đến Vô Niệm Tông, cùng lắm chỉ liên lụy đến Quy Tiên Tông mà thôi.
Tôn trưởng Vô Niệm Tông nhìn về phía Lưu Ảnh Thạch, ngay lúc bọn họ cãi nhau vừa rồi, đội thủ tịch Vô Niệm Tông đã thay đổi lộ tuyến, vừa vặn đi về hướng Liên Mộ đang ở.
Thành Lăng lau mồ hôi, thấp giọng nói với Mai Thành Ngọc: Vẫn là tính tình tông chủ Vô Niệm Tông tốt, tông chủ chúng ta lúc nào cũng...
Mai Thành Ngọc nhìn cũng không nhìn ông, suy tư một lát sau, quay đầu nói với Mộ Dung Ấp: Mượn một bước nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người nhìn Mai Thành Ngọc mang Mộ Dung Ấp đi, đại khái cũng đoán được ý đồ của bà, không khí tạm thời dịu đi, bọn họ mới hoàn hồn đi xem lưu ảnh.
Đội thủ tịch Xích Tiêu Tông cách ba tông môn kia rất xa, tạm thời không có uy h.i.ế.p, đội ngũ của bọn họ tương đối cẩn thận, chỉ đi vòng quanh bìa rừng.
So ra thì, bên phía Vô Niệm Tông có vẻ vô cùng rụt rè e sợ, khi huyễn cảnh chưa bắt đầu, Ứng Du từng buông lời muốn đối phó bọn họ, có lẽ là sợ thật, Đường Vô Tầm một đường này đều trốn trốn tránh tránh, cố gắng chọn chỗ không người mà đi, nhưng hướng hắn đi, lại đụng phải hướng của Liên Mộ.
Đứa nhỏ Đường gia kia, là hạt giống tốt để làm lãnh đội, lúc ở trong tông môn, biểu hiện của hắn rất xuất sắc. Đáng tiếc đến Tiên Môn Đại Tỷ, cục diện dần dần vượt ra khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Rốt cuộc là một khí sư, tính tình mềm mỏng. Thành Lăng nói, Ba tông môn khác đều là kiếm tu lãnh đội, khí thế liền cao hơn một bậc. Có điều cũng có nguyên nhân khác. Theo tính cách bát diện linh lung của Đường Vô Tầm, khóa này vốn dĩ có thể thay đổi phong cách trước đây, giao hảo với các tông môn khác, vững vàng lấy cái hạng ba, đáng tiếc lại lập đội với trưởng công t.ử Thẩm gia.
Nghe nói lãnh đội Vô Niệm Tông là do Thẩm tông chủ đích thân chỉ định, hắn chọn Đường Vô Tầm, hẳn là cũng mang theo tâm tư hòa hoãn quan hệ với các tông môn khác, kết quả lần nào cũng bị chính cháu trai hắn quấy nhiễu.
Tôn trưởng Thanh Huyền Tông nói: Quy Tiên Tông khóa này cũng là gốc rạ cứng, chỉ riêng cái cô Liên Mộ kia, đã biết quấy sự hơn mười cái Thẩm Vô Tà.
Tôn trưởng Quy Tiên Tông lẳng lặng nhìn Lưu Ảnh Thạch, hiện giờ đội thủ tịch Quy Tiên Tông đã nằm, điểm chú ý của bọn họ toàn bộ rơi vào trên người Liên Mộ.
Sau khi nhìn rõ hướng đi của Liên Mộ, một vị kiếm tu tôn trưởng Quy Tiên Tông sắc mặt khẽ biến: Hướng này, là nơi hắc xà hóa giao.
Cái gì?
Mọi người không kìm được nhìn về phía Lưu Ảnh Thạch nơi Liên Mộ đang ở, quả nhiên, chính là nơi con hắc xà kia chạy trốn.
Trước đó sau khi Liên Mộ rơi vào tâm cảnh thí luyện, hắc xà bỗng nhiên đến gần thời khắc lột da hóa giao, trong vòng một khắc sau khi lột da, thân thể vô cùng yếu ớt, nó liền lựa chọn chạy trốn.
Liên Mộ vốn dĩ đã thoát được một kiếp, không ngờ con đường nàng tự chọn, vừa vặn đi ngang qua nơi hắc xà ẩn nấp.
Giờ này khắc này, rắn đã mọc sừng, hóa thành giao long, cảnh giới cũng ổn định lại. Liên Mộ g.i.ế.c một ổ rắn con của nó, trên người mang theo mùi của rắn con, tất nhiên sẽ bị nó trả thù.
Thành Lăng không nhịn được cười: Thật đúng là chạy trời không khỏi nắng, Liên Mộ trong mệnh tất có kiếp này, tránh được mùng một không tránh được mười lăm. Nếu là ma thú bình thường, thì còn có thể đối phó, nhưng đó chính là... linh thú nhất giai a.
Linh khí đệ t.ử tứ đại tông môn sử dụng, bao gồm cả kiếm, toàn bộ do vật liệu ma thú đúc thành, trời sinh bị linh thú áp chế, dựa vào tu vi của các đệ t.ử, muốn từ dưới vuốt linh thú thắng một hồi, rất khó.
Huống chi, kiếm của Liên Mộ là tứ phẩm giai, cho dù gọi ra diễm nhận, cũng khó như lên trời.