Chủ tiệm thấy cô im lặng, đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới: "Nhìn bộ dạng này của ngươi, trên người chắc không có mấy đồng tiền nhỉ?"
Nghe thấy giọng điệu hắn không đúng, Liên Mộ cảm thấy trong lời hắn có ẩn ý, có lẽ là còn đường dây khác, thế là lập tức nói: "Ông chủ quả là tuệ nhãn như đuốc, ta quả thực là một con quỷ nghèo. Vậy nên có cách nào khác không?"
Chủ tiệm: "Cũng không phải là không có, nhưng có thể cần chút đồ..."
Tay Liên Mộ đã thò vào túi Càn Khôn rồi, cô móc móc, làm bộ muốn lấy ra thứ gì đó.
Chủ tiệm ho khan vài tiếng: "Nói cho ngươi biết cũng không phải là không được. Ngươi đến tiệm linh sủng mua một con linh sủng, sau đó tham gia tỷ thí thăng cấp ở đấu thú trường, mỗi khi tiến lên một trăm hạng, là có thể được đổ thạch miễn phí một lần. Đây là cơ hội mới có gần đây, nghe nói con gái của trường chủ đấu thú trường và con trai của chưởng quỹ tiệm linh khoáng liên hôn rồi, đang phát phúc khí cho mọi người đấy."
"Còn có chuyện tốt thế này sao." Liên Mộ hơi kinh ngạc.
Bạch Tô vẫn chưa về, Lục Đậu tạm thời ở trong tay cô, trước đó nghe nói Thú Vương giành hạng nhất có thể nhận được phần thưởng, nhưng hạng nhất khoảng cách quá xa vời, Lục Đậu chắc chắn không đ.á.n.h thắng được ma thú thể hình khổng lồ. Nhưng tiến lên một trăm hạng, nếu Lục Đậu cố gắng một chút, có lẽ có thể làm được.
Liên Mộ: "Cảm ơn ngươi, ta vừa hay có một con linh sủng, ta sẽ đi thử xem."
Cô hưng phấn bừng bừng, nhấc chân liền muốn xông ra ngoài, bị chủ tiệm gọi lại: "Khoan đã!"
Chủ tiệm ngoắc ngoắc tay với cô: "Ta nói cho ngươi biết tin tức tuyệt mật như vậy, lẽ nào không có chút lợi lộc gì sao?"
Liên Mộ mỉm cười, tay lại thò vào túi Càn Khôn móc móc, chủ tiệm thấy bộ dạng vô cùng biết điều của cô, tán thưởng gật gật đầu.
Hắn nói: "Không cần đưa quá nhiều, tùy tâm là được..."
Lời nói được một nửa, nụ cười của hắn cứng đờ.
Liên Mộ lấy từ trong túi Càn Khôn ra nửa khối linh thạch đã vỡ, nhẹ nhàng đặt lên quầy: "Ngươi cũng nhìn ra ta là quỷ nghèo rồi, ta toàn thân trên dưới chỉ có ngần này, ngài cười nhận cho."
Cô lại sờ sờ, phát hiện còn một chút vụn linh thạch, thế là cũng đặt lên quầy.
Chủ tiệm: "..."
Lúc đầu nhìn khí chất của người này, còn tưởng là một cao thủ ẩn dật, không ngờ lần này gặp phải quỷ nghèo thật rồi.
Chủ tiệm hít sâu một hơi: "Ngài quá khách sáo rồi. Không sao đâu, đều là việc ta nên làm."
Liên Mộ gật đầu: "Được thôi, ngươi đúng là người tốt."
Chủ tiệm: "..."
Liên Mộ ra khỏi tiệm linh tài, đi thẳng đến đấu thú trường.
Hôm nay dường như là một ngày đặc biệt, bên phía sân thăng cấp bị vây quanh chật như nêm cối, trong đó còn có không ít người quen mà Liên Mộ từng gặp ở sân tỷ thí tự do.
Liên Mộ lập tức xông về phía người mặt nạ bạc, cái nhìn đầu tiên liền thấy tấm biển bên cạnh hắn, bên trên rõ ràng viết tin tức liên kết giữa đấu thú trường và tiệm linh khoáng.
Liên Mộ: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ha ha, đây mà là tin tức tuyệt mật gì chứ? Rõ ràng là ai ai cũng biết!
"Ta muốn báo danh giải thăng cấp." Liên Mộ lấy Lục Đậu ra, "Đây là linh sủng của ta."
Lần này đổi một người mặt nạ bạc khác, hắn hiển nhiên không nhận ra Liên Mộ, ngẩng đầu liếc nhìn một cái, nói: "Vào sân thăng cấp nộp năm ngàn linh thạch tiền cọc trước."
Liên Mộ: "Nhiều vậy sao, sau này có trả lại không?"
"Xem linh sủng của ngươi có thể sống đến khi giải thăng cấp kỳ này kết thúc hay không, nếu có thể, sẽ hoàn trả gấp đôi." Người mặt nạ bạc nói.
Liên Mộ suy nghĩ một chút, cô bây giờ vẫn chưa có năm ngàn linh thạch, xem ra phải đến sân tỷ thí tự do đ.á.n.h thêm một thời gian nữa.
Người mặt nạ bạc thấy cô không lên tiếng, cũng không có bất kỳ động tác chuẩn bị rút tiền nào, thế là nói: "Không báo danh?"
"Không có tiền, lát nữa ta quay lại."
Liên Mộ trực tiếp nói ra nguyên nhân, những người chuẩn bị báo danh gần cô cười ồ lên.
"Năm ngàn linh thạch cũng không bỏ ra nổi, thì nuôi nổi linh sủng tốt gì chứ?"
"Phỏng chừng ngay cả thức ăn cũng không mua nổi đâu."
Gót chân Liên Mộ vừa động, bỗng nhiên một giọng nói truyền ra: "Phí vào cửa của cô ta, ta trả!"
Cô sửng sốt một chút, quay đầu nhìn lại, phát hiện là người đàn ông cô gặp ở trận đầu tiên, bọ ngựa bạch ngọc của hắn đã bị Lục Đậu c.ắ.n c.h.ế.t.
Người đàn ông đó biểu cảm hung thần ác sát, hung hăng đập túi Càn Khôn lên chiếc bàn trước mặt người mặt nạ bạc, chỉ vào Liên Mộ: "Phí vào cửa của cô ta ta sẽ trả."
Sau đó hắn nhìn về phía cô, giọng điệu hung tợn: "Không ngờ còn có thể gặp lại ngươi ở sân thăng cấp, vừa hay, chuyện lần trước ta vẫn chưa quên đâu. Lần này, chúng ta trong sân thăng cấp so tài t.ử tế một phen. Con thứ xấu xí mà ngươi nuôi đó, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho nó!"
Lục Đậu đang nằm sấp trên vai Liên Mộ mở mắt ra, dường như nghe thấy có người đang c.h.ử.i nó, trừng mắt nhìn sang.
Liên Mộ không ngờ lại có người nguyện ý trả phí vào cửa miễn phí cho cô, hơi buồn cười, nhưng đối diện rất nghiêm túc, thế là cô liền nhịn xuống.
Người đàn ông đó lại dắt theo một con linh sủng mới, đang ngồi ngay dưới chân hắn, trông giống một con ch.ó đốm, nhưng hai mắt đỏ ngầu, cái đuôi từ đoạn giữa bắt đầu dần biến thành chất linh giáp, phần ch.óp đuôi có hình nón nhọn tam giác.
Con ch.ó đó thậm chí còn đeo một chiếc vòng cổ, bên trên viết ba chữ "Lệnh Hồ Mông", cũng không biết là tên của ch.ó hay tên của chủ nhân.
So với con ch.ó này, thể hình của Lục Đậu quá nhỏ bé, đặt cạnh nhau Lục Đậu quả thực giống như một viên sỏi nhỏ.
Người đàn ông đó còn muốn buông thêm hai câu tàn nhẫn, bỗng nhiên một người đàn ông đeo mặt nạ khác bước ra, ấn vai hắn: "Được rồi, đừng so đo với loại người này."
Trong đám đông có tu sĩ nhận ra hắn: "Vị này là... hạng nhất sân thăng cấp?"
"Không sai, chính là hắn! Không ngờ hắn còn có một người bạn."
Nghe vậy, Liên Mộ nhìn về phía người đàn ông đột nhiên xuất hiện đó, hắn vóc dáng cao lớn, khí chất bất phàm, đeo mặt nạ bướm bạc nửa mặt, ở cổ có một đạo hỏa diễm văn, kéo dài từ xương quai xanh đến tận sau tai.