Tú Sắc Điền Viên

Chương 89: Làm khách ở Triệu gia (2)



 

Cứ thế tiểu viện Lý gia từ sáng đến tối tre trúc ngổn ngang. Hố giun của Lý Vi được nàng liên tục bổ sung giun hoang đào ở bờ sông về, vẫn duy trì mỗi ngày thu hoạch được một lứa nhưng số lượng ngày càng ít. Nhiệt độ giảm xuống làm giun lớn chậm hơn, nàng bèn chuyển sang chuyên tâm chăm sóc mười con thỏ con —lứa thỏ sinh hồi tháng sáu giờ đã lớn gần bằng thỏ mẹ rồi.

Sáng sớm mùng sáu tháng chín đi chợ phiên. Hôm trước Hà thị đã bảo Xuân Đào đi cùng, nàng ấy cũng lâu rồi không lên trấn nhân lúc rảnh rỗi đi dạo một chút cho khuây khỏa.

Xuân Đào vâng dạ, thức đêm làm cái mũ có rèm che để ra ngoài đội.

Lần này đi chợ còn đi cùng phu thê Lý lão tam. Đến cửa hàng của Võ chưởng quầy, Lý Hải Hâm giới thiệu Lý lão tam lại đưa rổ rá chú ấy đan cho Võ chưởng quầy xem. Võ chưởng quầy xem kỹ, thấy tốt hơn hàng ông ta thường thu mua nhưng kém hơn hàng Lý Hải Hâm đan.

Ông kéo Lý Hải Hâm sang một bên thương lượng:

“Tuy nói đệ đệ huynh đan cũng được nhưng người mua họ không biết xem hàng đâu...”

Lý Hải Hâm nghe là hiểu ngay, liếc nhìn lão tam rồi nói với Võ chưởng quầy:

“Vậy cứ tính theo giá ông nhập của nhà khác đi.”

Võ chưởng quầy cười ưng thuận, bảo tiểu nhị đi kiểm kê số lượng. Mãi đến khi Võ chưởng quầy tính tiền xong mọi người ra về cũng không thấy bóng dáng Võ Duệ đâu, Lý Vi tò mò hỏi ra mới biết giờ này cậu ta đang ở trường học.

Bán xong rổ rá, phu thê lão tam đi mua dây gân bò buộc rổ, Hà thị cắt vài thước vải bông dày làm mặt giày. Tiểu di của Lý Vi định ngày cưới vào tháng Chạp, Hà thị muốn mua cho nàng mấy tấm vải bông làm của hồi môn. Đang đi dạo trong cửa hàng vải bỗng nghe bên cạnh có tiếng gọi:

"Đại muội t.ử!"

Hà thị quay lại nhìn thấy là nương Thạch Đầu thì cười nói:

"Tẩu t.ử cũng đi chợ à? Khéo quá!"

Nương Thạch Đầu nhiệt tình nắm tay Hà thị:

"Chẳng khéo là gì. Nhà muội cách trấn xa thế, không ngờ lại gặp được ở đây."

Thôn Tiểu Triệu nằm ngay phía bắc trấn Lâm Tuyền, cách đây chỉ hơn một dặm gần như liền với thị trấn.

Hai người nói vài câu khách sáo, nương Thạch Đầu thấy bên cạnh chỉ có Xuân Đào và Lý Vi bèn hỏi các nàng đi bằng gì. Hà thị chỉ ra ngoài. Lý Hải Hâm đ.á.n.h xe lừa dừng ở bãi đất trống trước cửa hàng vải cũng đang chào hỏi cha Thạch Đầu.

Hai người nhìn nhau cười. Chọn xong vải, nương Thạch Đầu nhất quyết mời họ về nhà chơi cho biết nhà biết cửa. Bảo dù sao lúa mạch cũng gieo xong rồi, việc nhà nông đang rảnh rỗi.

Hà thị từ chối lại nhớ đến lời Lê Hoa lần trước bảo Thạch Đầu nhìn trộm Xuân Đào, trong lòng vừa không muốn đi lại vừa muốn đi. Định nhìn sắc mặt Xuân Đào, nàng ấy đã quay mặt đi chỗ khác kéo tay Lê Hoa chỉ trỏ cái này cái kia.

Nương Thạch Đầu không rõ sự tình, tưởng nàng ấy ngại ngùng lại lôi kéo khuyên giải mãi, Hà thị đành nói vài câu làm phiền rồi lên xe lừa đi theo sau họ.

"Nương tụi nhỏ, chúng ta đến nhà Thạch Đầu không thể đi tay không được chứ?"

Lý Hải Hâm đợi xe phía trước đi được một đoạn quay đầu lại nói với Hà thị.

Hà thị gật đầu:

"Ta cũng đang tính xem mua cái gì đây."

Đang nói thì biển hiệu Mặc Bảo Trai lướt qua, Hà thị vội bảo Lý Hải Hâm dừng xe:

"Thạch Đầu đang đi học, ta mua chút đồ dùng học tập cho hắn là được."

Lý Hải Hâm đồng ý dừng xe bên đường, tự mình xuống mua. Cha nươngThạch Đầu nhìn thấy, hỏi làm gì thì Hà thị bảo mua b.út mực giấy cho Niên ca nhi, nói họ đợi một chút.

Hà thị liếc thấy bên cạnh có một cửa hàng bán điểm tâm cũng xuống xe đi sang đó. Nương Thạch Đầu đoán được ý định, vội nhảy xuống xe bò kéo nàng lại. Hai người đẩy qua đẩy lại vài cái, Hà thị cười:

"Tẩu t.ử, mau buông ra. Người ta nhìn kìa."

Nương Thạch Đầu nhìn quanh một vòng, buông tay mắng Hà thị khách sáo quá.

Lý Hải Hâm mua một thỏi mực, hai cây b.út và một tập giấy Tuyên Thành. Hà thị mua bốn gói điểm tâm, nghĩ nghĩ lại lấy tấm vải bông màu chàm định biếu ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của Lê Hoa ra gói riêng vào một bọc.

Đến nhà Thạch Đầu thì đã gần trưa. Một cô nương trạc tuổi Xuân Đào mặc áo váy bông cũ đang ngồi khâu đế giày trong sân, một tiểu cô nương khác chừng tám chín tuổi đang chơi ô ăn quan một mình.

Thấy họ về thì vội đứng dậy.

Nương Thạch Đầu xuống xe cười nói:

"Tiểu Hương à, hôm nay lại làm phiền cháu rồi."

Cô nương tên Tiểu Hương vội lắc đầu:

"Thẩm lại khách sáo rồi. Cháu ở nhà cũng không có việc gì. Vừa hay làm bạn với Tiểu Ngọc."

Ngẩng đầu nhìn trời lại nói:

"Thạch Đầu ca sắp tan học rồi. Cơm canh cháu hâm nóng rồi, đậy trong liễn đấy."

Nương Thạch Đầu vội cảm tạ, Tiểu Ngọc thấy cha nương về thì thu mấy viên đá mài tròn nhẵn lại, đi tới nhìn mấy người nhà họ Lý:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nương, họ là ai thế?"

Lý Vi được Hà thị dắt tay, ngoan ngoãn đứng im mắt đảo quanh nhìn ngó. Nhìn từ bên ngoài thì gia cảnh nhà Thạch Đầu có vẻ khá hơn nhà mình một chút. Ba gian nhà chính và ba gian nhà đông đều xây tường gạch xanh không quét vôi, mái lợp ngói đen. Tường bao cũng là hàng rào tre, phía tây nam là chuồng gà và chuồng heo...

Nghe thấy tiếng nói, nàng cũng quan sát tiểu cô nương đang nói chuyện. Mặc áo khoác bông vải, quần bông màu thiên thanh, da hơi đen, mắt không to không nhỏ, đuôi mắt hơi dài. Trông giống Thạch Đầu, màu da giống cha, khuôn mặt giống nương.

Nương Thạch Đầu vỗ nhẹ nữ nhi:

"Cái con bé này, đây là Lý thúc thúc và Lý thẩm thẩm ở thôn Lý gia."

Tiểu Ngọc ngẩng đầu:

"Là người giúp đại ca đi thi đấy sao?"

Hà thị cười gật đầu. Lại khen với Nương Thạch Đầu con bé lanh lợi ngoan ngoãn. Tiểu Ngọc lúc này mới cười với họ, nghe nương bảo chạy đi lấy củi định nấu thêm hai món nữa.

Hà thị liên tục từ chối.

Tiểu Hương nghe thấy thế, ngẩng đầu nhìn Xuân Đào đứng sau Hà thị. Vừa lúc Xuân Đào tháo mũ trùm đầu xuống để lộ đôi lông mày lá liễu cong cong và khuôn mặt trắng trẻo. Nàng ấy vốn ít đội thứ này, đội lâu thấy bí bách lại không tiện phụ giúp làm việc.

Tiểu Hương sững sờ, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người Xuân Đào, bước chân định đi ra ngoài lại quay trở lại:

"Cháu giúp thẩm nấu cơm nhé."

Nương Thạch Đầu đang ngăn Hà thị muốn xuống bếp phụ giúp. Nghe thấy thế, khựng lại rồi cười:

"Vậy phiền cháu. Tiểu Hương, về báo với nương cháu một tiếng trước đi."

Tiểu Hương lắc đầu bảo không cần rồi xách giỏ rau ra vườn rau ngoài hàng rào hái rau. Xuân Đào cũng vội đi theo.

Lý Vi không bỏ sót ánh mắt cô nương kia nhìn đại tỷ, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là ghen tị, cuối cùng là thù địch. Trực giác mách bảo cô nương này e là có ý với Triệu Thạch Đầu. Vừa tò mò hóng hớt vừa sợ đại tỷ tính tình nhu mì chịu thiệt thòi nên vội vội vàng vàng chạy theo.

Còn về tên Triệu Thạch Đầu này à, tuy rằng tốt hơn đa số trai tráng trong vùng nhưng trong lòng nàng thì vẫn chưa xứng với đại tỷ, nàng luôn đinh ninh đại tỷ xứng đáng với người tốt hơn... chỉ là nàng chưa nghĩ ra tiêu chuẩn tốt này là thế nào thôi.

Mùa này vườn rau chỉ có cải trắng, Tiểu Hương nhanh tay xắn hai cây, Xuân Đào cười định đỡ lấy. Nàng ta rụt tay lại bỏ vào giỏ:

"Tỷ là khách, hai cây rau không cần tỷ động tay."

Nói rồi xách giỏ lên:

"Đi thôi."

Đi trước dẫn đường vào sân.

Vừa đi vừa nói:

"Nhà tỷ đúng là đại ân nhân của Thạch Đầu ca. Huynh ấy lần này không đỗ là do trước khi thi viện bị ốm một trận. Sang năm thi lại chắc chắn đỗ!"

Ngừng một chút lại nói:

"Nhà muội ở ngay sau nhà Thạch Đầu ca. Nương muội và thẩm thân thiết lắm. Hai nhà thường xuyên giúp đỡ nhau. Lúc Thạch Đầu ca làm không xuể giày tất, thẩm lại nhờ muội làm giúp..."

Lý Vi liếc thấy vẻ hơi tự đắc trên mặt nàng ta thì thầm hừ một tiếng, là nhờ nương ngươi làm giúp mà ngươi cứ vơ vào mình làm gì!

Lời này của Tiểu Hương, Xuân Đào tự nhiên nghe ra ý tứ gì. Nang ấy cúi đầu kéo Lý Vi bước nhanh về phía bếp.

Triệu Dục Sâm tan học về thấy xe lừa trước cửa nhà có chút lạ lẫm thì bước nhanh lên hai bước, liếc mắt thấy thiếu nữ đang cúi đầu sắp bát đũa trong sân liền sững người, không tin nổi đưa tay dụi mắt mà bóng dáng ấy vẫn còn đó... không phải ảo giác!

Dáng người thon thả động tác nhẹ nhàng, chiếc cổ trắng ngần hơi cúi, da dẻ mịn màng như đóa sen vừa nhú khỏi mặt nước e ấp và tươi mát tự nhiên.

"Thạch Đầu ca!"

Tiểu Hương đi ra thấy hắn sao mãi chưa vào lại thấy hắn đứng ngây ra ở cổng. Không kìm được lên tiếng gọi.

Gọi xong mới nhớ ra điều gì nhìn theo hướng hắn vừa nhìn, Xuân Đào nghe tiếng bên này cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

Mặt Tiểu Hương hơi trầm xuống quay đầu:

"Thạch Đầu ca, mau vào đi. Cơm xong rồi."

Triệu Dục Sâm như vừa tỉnh mộng luống cuống vào sân. Trước tiên chui vào bếp chào nương, chào hỏi Hà thị. Nương Thạch Đầu kể vắn tắt lý do rồi bảo hắn mau vào nhà chính chào Lý Hải Hâm.

Triệu Dục Sâm nghe lời vào nhà chính nán lại một lát rồi đi ra. Đứng ở cửa nhà chính một lúc rồi đi về phía Xuân Đào đang dắt Lý Vi chơi, tim đập thình thịch chắp tay cúi chào:

"Đa tạ Lý cô nương."

--

Hết chương 55.