Vừa gọi xong quay đầu lại, thấy trên con đường nhỏ trong rừng trúc xuất hiện một đoàn năm sáu người, trong đó có hai người tay xách gói quà bọc giấy đỏ. Xem chừng là đi về phía nhà mình, đợi họ đến gần mới thấy người dẫn đầu là tam thẩm, tay bế tiểu Xuân Minh vừa đầy tháng.
Vừa đi vừa thỉnh thoảng quay lại nói chuyện với người phía sau. Đi sau cùng là một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người cao ráo đĩnh đạc, chít khăn trông rất nổi bật.
Khi nàng nhìn sang, thiếu niên kia cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, Xuân Đào đỏ mặt vội quay đi, đi nhanh về phía nhà đông nói với Xuân Lan đang rửa bát trong bếp:
"Gọi nương ra đi. Tam thẩm dẫn một đám người đến nhà mình đấy."
Xuân Liễu nghe thấy vội chạy ra xem, mặt sầm xuống ngay lập tức rồi quay người đi vào nhà đông.
Xuân Lan từ bếp đi ra, vừa gọi Hà thị vừa ra đón:
"Tam thẩm, có việc gì thế?"
Vương Hỉ Mai cười đáp, lại hỏi:
"Mẫu thân con có nhà không?"
Hà thị đã ra đến sân, vội lớn tiếng đáp lời.
"Đại tẩu, tẩu khỏe không?"
Sau lưng Vương Hỉ Mai xuất hiện một phụ nhân, ăn mặc sạch sẽ nhưng đôi mắt tam giác cứ đảo điên liên hồi khiến người ta không mấy thiện cảm.
Hà thị nhận ra phụ nhân này chính là nương của Vương Hỉ Mai, nén nghi hoặc trong lòng cười đáp:
"Khỏe, thẩm cũng khỏe chứ?"
Lại nhìn đám người phía sau, hai người lớn đi trước, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đi sau, nhất thời không hiểu trận thế này là muốn làm gì. Bảo là cầu hôn thì không giống lắm, chưa thấy nhà ai đi cầu hôn mà dắt cả nhi t.ử đi theo.
Nếu không phải thì Hà thị lại thấy hơi tiếc, cậu thiếu niên này cao lớn, mày rậm mắt to, tuy da hơi đen nhưng mặc bộ áo dài học trò trông cũng thuận mắt lắm.
Nương của Vương Hỉ Mai cười khanh khách:
"Có khỏe đến mấy cũng không bằng tỷ tỷ của tú tài lão gia được."
Lại gọi một phụ nhân chít khăn vải màu chàm phía sau:
"Nương Thạch Đầu lại đây, đây chính là đại tỷ của Hà lão gia mà tôi kể với các vị đấy."
Phụ nhân kia vội vàng tươi cười bước lên chào hỏi.
Hà thị liên tục xua tay với nương Vương Hỉ Mai:
"Nhà lão tam, Văn Hiên mới chỉ là tú tài thôi sao dám nhận hai chữ lão gia?"
Lại vội nắm tay Nương Thạch Đầu, thấy phụ nhân này có vẻ lớn tuổi hơn mình chút ít bèn nói:
"Vị này xem ra phải gọi là tẩu t.ử rồi."
Nương Thạch Đầu vội vàng nói tuổi, vừa khéo lớn hơn Hà thị một hai tháng.
Hà thị cười:
"Đấy, gọi tẩu t.ử là đúng rồi. Nào, có chuyện gì vào nhà nói."
Rồi sai Xuân Đào, Xuân Liễu mang ghế rót nước tiếp khách. Xuân Liễu trong nhà đông nghe thấy, hậm hực chạy ra rồi đi vào nhà chính.
Lý Vi nhìn thái độ của tam tỷ e là tỷ ấy hiểu lầm đám người này lại đến làm mai cho đại tỷ. Nhưng nàng chớp chớp mắt to, quan sát đám người này không thấy ai giống bà mối cả. Hơn nữa nhìn thái độ của nương tam thẩm càng không giống đi làm mai. Nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xuân Lan đi trước dẫn đường, Vương Hỉ Mai tụt lại vài bước kéo tay Hà thị thì thầm:
"Đại tẩu, làm phiền tẩu rồi. Ba người phía sau là người cùng thôn với cữu nương của muội, đứa bé đi sau muốn thi đồng sinh năm nay, vị lẫm sinh định bảo lãnh cho nó đột nhiên nhà có việc nên mới cầu đến cửa nhờ nương muội..."
Hà thị nghe xong, gánh nặng trong lòng được trút bỏ. Nhìn trận thế vừa rồi lại thêm người nam nhân xách quà cáp phía sau giống hệt cha tụi nhỏ không giống đi làm mai, còn tưởng là chuyện đại sự gì.
Hà thị nói nhỏ:
"Sao giờ mới tìm đến? Văn Hiên đã về huyện từ sớm rồi, hơn nữa ta nghe nó bảo ngày thi ngay trước mắt rồi, ngày đăng ký chẳng phải sắp hết hạn rồi sao?"
Vương Hỉ Mai cười xin lỗi:
"Cái này muội chịu. Nương muội cũng chẳng báo trước tiếng nào cứ thế dẫn người đến trước mặt muội. Trước mặt người ta muội cũng không tiện từ chối đành phải dẫn sang đây. Ở bên nhà cũ cũng chưa nói được mấy câu."
Hà thị tuy không hiểu lắm về chuyện này nhưng đệ đệ mình cũng nhờ có người nhiệt tình chủ động bảo lãnh mới có ngày hôm nay. Nghĩ thầm người ta cầu xin bảo lãnh chắc cũng không phải việc gì khó khăn quá bèn vỗ tay Vương Hỉ Mai, bảo không sao rồi kéo nàng ta vào nhà.
Mọi người an tọa trong phòng. Vương Hỉ Mai giới thiệu sơ qua về gia đình này, họ ở thôn Tiểu Triệu, thiếu niên muốn thi đồng sinh tên là Triệu Dục Sâm, tên cúng cơm là Thạch Đầu.
Vốn dĩ Vương tiên sinh là lẫm sinh duy nhất trong trường đã nhận lời bảo lãnh cho Triệu Thạch Đầu, ai ngờ vừa sang tháng hai, quê nhà gửi thư báo tin đường bá bá của ông qua đời, ông phải vội vàng về chịu tang. Cha nương Thạch Đầu nhất thời rối trí, lúc này Triệu Dục Sâm mới nhắc đến một học huynh người Hà Gia Bảo trong trường, năm kia thi đỗ lẫm sinh nhưng vì chưa từng qua lại, sợ mạo muội cầu cạnh người ta không đồng ý thì cha nương mất mặt.
Cha nương Thạch Đầu nghe vậy vội đi tìm đường cữu của Vương Hỉ Mai cùng thôn, trước kia nghe ông ấy nhắc thông gia mới của nương Vương Hỉ Mai có một người bà con ở Hà Gia Bảo cũng là lẫm sinh, đoán chừng chính là vị này.
Nương của Vương Hỉ Mai từ khi kết thông gia, ngày nào cũng treo câu "tú tài lão gia" bên miệng đến mòn cả môi, lúc này có dịp nở mày nở mặt tự nhiên sẽ không từ chối. Cũng chẳng nhắn tin trước cứ thế dẫn người thẳng đến thôn Lý gia.
Nương Thạch Đầu tiếp lời Vương Hỉ Mai, kể lại vắn tắt sự tình rồi nói với Hà thị:
"Đại muội t.ử, muội ngàn vạn lần đừng trách nhé. Nếu có thời gian, chúng ta phải nhờ người nhắn tin vào trong đó một tiếng."
Hà thị cười xua tay:
"Tẩu t.ử khách sáo quá. Tìm được đến cửa âu cũng là duyên phận."
Lại nói Triệu Dục Sâm:
"Cháu đấy, chuyện lớn thế này sao không nói sớm với cha nương?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặt Triệu Dục Sâm đỏ lên có chút lúng túng:
"Hà học huynh ở trường vốn không thích giao du với người khác..."
Hà thị xua tay cười:
"Nó ấy à, chỉ là không thích nói chuyện với người lạ thôi. Tính tình tốt lắm."
Nương của Vương Hỉ Mai nghe vậy biết Hà thị đã đồng ý. Vui mừng luôn miệng nói:
"Ta đã bảo đại bá nương của Xuân Minh là người nhiệt tình tốt bụng mà."
Nương Thạch Đầu thấy Hà thị đồng ý giúp thì liên tục cảm tạ. Cha Thạch Đầu cũng vội đẩy mấy gói quà trên bàn về phía trước:
"Đến vội quá, ngài đừng chê nhé."
Hà thị vội xua tay đẩy quà lại:
"Ôi chao, thế này không được đâu. Bà con làng xóm giúp đỡ nhau chút thôi mà. Hơn nữa việc này có giúp được hay không còn chưa chắc đâu. Ta chỉ có thể giới thiệu thôi, chuyện này còn phải do tiểu cữu cữu của Lê Hoa quyết định."
Triệu Dục Sâm vội bước lên hành lễ với Hà thị, nói:
"Thẩm cứ nhận lấy đi. Đây là tấm lòng của cha nương cháu. Nếu Hà học huynh không muốn bảo lãnh, ắt là do cháu học hành chưa tinh."
Hà thị thấy hắn nho nhã lễ độ lại rất thành khẩn, trong lòng càng thêm yêu mến:
"Được rồi, quà cứ để đó. Cha Xuân Đào đi trấn sắp về rồi, mọi người ở lại ăn bữa cơm, đợi ông ấy về rồi bàn xem chuyện này tính thế nào."
Cha nương Thạch Đầu cũng biết đi mười mấy dặm đường đến đây không dễ, thời gian lại gấp, miệng luôn kêu làm phiền.
Xuân Liễu tranh thủ lúc mọi người nói chuyện trong nhà chính, chạy ra cửa nghe ngóng, quay về nhà đông cười hì hì bảo Xuân Đào:
"Đại tỷ, không có việc gì đâu, nương bảo đi đun nước mời khách kìa."
Xuân Đào buồn cười lườm Xuân Liễu một cái rồi kéo nàng ấy ra khỏi nhà đông. Trong bếp Xuân Lan đã đun xong nước, Xuân Đào và Xuân Liễu mỗi người bưng một khay trà mang vào nhà chính.
Triệu Dục Sâm ngồi lại ghế, nghe cha nương nói chuyện rôm rả với nữ chủ nhân nhà này, lúc thì cảm thán người tốt vẫn nhiều lúc lại cảm động vì những gì cha nương làm cho mình.
Rèm cửa lay động, một luồng ánh sáng hắt vào, ngước mắt lên nhìn thấy một thiếu nữ dáng người thon thả ngược sáng xuất hiện ở cửa, dáng điệu thướt tha, cổ trắng ngần hơi cúi, da dẻ mịn màng như đóa sen vừa nhú khỏi mặt nước, tươi mát và e ấp tự nhiên.
Trong đầu tức thì hiện lên hình ảnh thoáng qua ngoài sân lúc nãy, bắt gặp đôi mắt sáng như sao ngấn nước kia, đầu óc nóng lên không hiểu sao lại đột ngột đứng dậy định đỡ lấy khay trà trên tay nàng.
Vừa đi được hai bước, lại sực tỉnh người cứng đờ lại.
Hà thị thấy hắn đột ngột đứng dậy muốn đi lại không đi, mặt lộ vẻ xấu hổ, tưởng hắn muốn đi vệ sinh mà ngại, vội nói khéo:
"Ở phía tây chuồng gà ấy, cháu tự tìm nhé."
Lý Vi dựa vào người nương làm bé ngoan tiện thể nghe chuyện giải buồn. Từ lúc rèm cửa vén lên, nàng đã nhìn đại tỷ, thu hết mọi cử chỉ của Triệu Dục Sâm vào mắt. Lúc này thấy khuôn mặt đen của cậu hắn đỏ bừng lên như gấc thì không nhịn được cười phá lên.
Xuân Đào nghe Hà thị nói vậy cũng theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Dục Sâm, bắt gặp đôi mắt đen tròn xoe đang liếc nhìn mình, ánh lên tia sáng lạ lẫm khiến tim nàng đập thình thịch. Mặt đỏ bừng vội quay đi.
Triệu Dục Sâm cũng vội quay mặt đi ngó nghiêng về phía tây.
Mắt Hà thị lóe lên, vỗ vai Lý Vi:
"Đi dẫn đường cho ca ca."
Lý Vi cười hì hì tụt xuống khỏi lòng Hà thị gọi:
"Thạch Đầu ca, muội dẫn huynh đi."
Nương Thạch Đầu không biết có nhìn thấy màn vừa rồi không. Chỉ cười ha hả chỉ vào Lý Vi nói với Hà thị:
"Tiểu nha đầu nhà này lanh lợi thật đấy."
Hà thị cũng cười ấn nhẹ vào đầu nữ nhi:
"Nó ấy à, ở nhà được các tỷ nhường nhịn, các ca chiều chuộng vô pháp vô thiên lắm."
Xuân Đào đỏ mặt, nhẹ nhàng đặt khay trà lên bàn mời nước mọi người rồi im lặng đi ra ngoài.
Lý Vi dẫn đường phía trước, đưa Triệu Thạch Đầu ra ngoài, đến sân chỉ tay một cái rồi mặc kệ hắn, chạy về phía Xuân Liễu.
Mọi người ngồi nói chuyện phiếm thêm một lúc. Hà thị muốn đi nấu cơm. Nương Thạch Đầu nháy mắt với cha Thạch Đầu rồi vội đi vào giúp, tự giễu:
"Nhờ người giúp đỡ còn làm phiền chủ nhà mời cơm. Chuyện chúng ta làm hôm nay truyền ra ngoài cũng thành giai thoại đấy."
Hà thị cười, bảo bà ấy nghỉ ngơi:
"Bữa cơm đáng gì đâu. Nương Thạch Đầu cứ nghỉ ngơi đi. Trong nhà có hai nha đầu phụ giúp rồi."
Nương Thạch Đầu nhất quyết không chịu, bảo không giúp làm bữa cơm này thì cả nhà ăn không ngon. Nương Vương Hỉ Mai thấy Hà thị nể mặt mình như thế cũng hớn hở vào bếp phụ giúp.
Tiểu Xuân Minh lúc nãy khóc quấy một lúc. Hà thị bảo Vương Hỉ Mai về nhà đi:
"Nếu lão tam làm đồng về thì bảo hắn sang đây tiếp khách."
Cha tụi nhỏ cũng chưa biết bao giờ về, lão tam sang tiếp chuyện hai cha con họ trước cũng được.
Vương Hỉ Mai vâng dạ, bảo về ru Xuân Minh ngủ rồi sẽ sang ngay.