Ta bảo Đông Thanh bọn họ vào sân, mọi người im lặng, chờ trời sáng.
Đánh nhau không ngừng, nửa đêm có một thị vệ của Dương phủ toàn thân đầy m.á.u đến gõ cửa, nói Trưởng Công chúa dẫn người đến Dương phủ, ai nấy đều hoảng sợ.
Đông Thanh hỏi: "Phu nhân và lão gia không sao chứ?"
Dương Chi Cận trước khi vào cung đã có sắp xếp, trong nhà không còn ai.
"Nhà không sao, nhưng phủ Bá Dương Hầu thì không ổn, Trưởng Công chúa đã bắt Bá Dương Hầu và Lưu tiểu thư rồi, e là muốn uy h.i.ế.p Đại thiếu gia."
Đông Thanh nhìn ta với vẻ kỳ lạ.
Tim ta đập mạnh, một ý nghĩ không có logic và dấu hiệu nào bật ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Dương Chi Cận sau này không đến gặp ta, không nói đưa ta về, không nhắc đến bất cứ chuyện tương lai nào của chúng ta, là... bảo vệ ta sao?
Chàng vốn đã dự đoán được đêm nay sao?
Nghĩ xong ta lại bỏ đi ý nghĩ này.
16
Đêm này trôi qua đầy nỗi lo sợ.
Ta lo lắng cho Dương Chi Cận, sợ chàng và Thái tử không thắng nổi Trưởng công chúa, lại lo Trưởng công chúa g.i.ế.c quá nhiều người vô tội, thậm chí còn lo lắng cho cả nhà của Bá Dương Hầu.
Lưu Tiểu thư vô tội, chỉ là định hôn mà bị Trưởng công chúa bắt làm con tin để uy h.i.ế.p Dương Chi Cận.
Cuối cùng trời cũng sáng, Đông Thanh ra ngoài một lúc, nửa canh giờ sau hớn hở chạy về:
“Thắng rồi, Thái tử thắng rồi.”
“Đại thiếu gia đâu?” ta hỏi.
“Không sao, mọi người đều không sao.” Đông Thanh kích động, mắt đỏ hoe, “Ta… chúng ta về nhà xem nào, lão gia và phu nhân vẫn ở nhà.”
Ta bảo bọn họ đi nhanh, ta cũng gọi Đoạn mama và Mạch Tuệ lên.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Cũng không biết đại thiếu gia thế nào rồi? Đao kiếm vô tình, hơn nữa, ngài ấy vẫn còn bị thương.” Đoạn mama lo lắng.
Ta cũng lo lắng, vết thương ở lưng của hắn chưa lành, đánh nhau chắc chắn sẽ bị hạn chế.
Ta ôm Mạch Tuệ đợi, đến chiều giờ Thân, đột nhiên có người gõ cửa, ta đi mở cửa, Dương Chi Cận ngã vào.
Ta vội đỡ lấy chàng, sợ toát mồ hôi: “Dương Chi Cận, ngài… ngài sao rồi?”
“Lại bị thương.” Dương Chi Cận ôm ta, đầu tựa lên vai ta, “Lại làm phiền nàng rồi.”
Ta xử lý vết thương cũ ở lưng bị rách của chàng, lại phát hiện trên cánh tay chàng có vết thương mới, chàng nhìn ta yếu ớt.
“Vết thương này…” ta nhíu mày.
“Sao vậy?” Dương Chi Cận nhìn ta không hiểu, “Có vấn đề gì sao?”
Ta nhìn chàng, lại nhìn thanh kiếm đặt trên bàn.
“Đại thiếu gia, ta là đại phu.”
Chàng gật đầu: “Ta biết.”
“Ta còn học qua pháp y… ừm… khám nghiệm tử thi…”
Chàng vẫn không hiểu.
“Vết thương trên người, tự mình gây ra và bị người khác gây ra, có sự khác biệt.”
Vết thương trên cánh tay trái của chàng, là chàng tự mình gây ra.
Chàng định nói gì đó, nghe ta nói xong liền im lặng, giọng yếu đi vài phần:
“Tú Hà nàng xem, ta có phải sốt rồi không? Vết thương cũ ở lưng mười phần như nàng nói đã nhiễm trùng.”
Chàng nhắm mắt lại, giọng buồn bã:
“Tú Hà, ta ngủ một lát, hai ngày hai đêm rồi ta chưa ngủ rồi.”
Chàng thực sự ngủ.
Mệt mỏi thật sự là mệt mỏi, gian xảo cũng thật sự là gian xảo.