Truy Thê Thập Niên 80
Lồng n.g.ự.c Tống Diễn Chi phập phồng dữ dội, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi.
“Niệm Vãn, anh thật sự biết lỗi rồi, anh xin lỗi em và con, khoảng thời gian này ngày nào anh cũng đau khổ.”
“Em tha thứ cho anh đi, được không? Chúng ta lại như trước kia, chúng ta sẽ lại có con.”
“Niệm Vãn, anh phải làm sao thì em mới bằng lòng cho anh một cơ hội…”
Giọng Tống Diễn Chi nhỏ dần, chính anh ta dường như cũng mất đi sự tự tin.
Lê Niệm Vãn khẽ thở hổn hển: “Nói đủ chưa? Buông tôi ra.”
Tống Diễn Chi chỉ lắc đầu, nhưng không chịu buông tay.
Anh ta còn muốn nói gì đó, nhưng mọi lời nói đều trở nên thật vô nghĩa.
Hai người cứ giằng co như vậy, mặc cho Lê Niệm Vãn nói gì, Tống Diễn Chi cũng không chịu buông lỏng chút nào.
“Tống Diễn Chi, chỉ cần Niệm Niệm quay về, tôi sẽ cho anh thêm một cơ hội.”
Tống Diễn Chi nhìn Lê Niệm Vãn, mấp máy môi, nhưng không nói gì cả.
Nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên.
“Cốc cốc cốc ——”
Cửa phòng lại bị gõ vang.
“Đồng chí Lê, cô có nhà không?”
Là giọng của Hạ Tư Sâm.
Lê Niệm Vãn muốn ra mở cửa, nhưng Tống Diễn Chi không chịu buông tay.
“Tống Diễn Chi, anh còn không buông tôi ra, tôi sẽ đi tố cáo anh tội cưỡng bức phụ nữ.”
Ánh mắt cô kiên định, Tống Diễn Chi nhìn cô thật sâu, đáy mắt tựa như một khối mực đặc không tan.
“Đồng chí Lê? Tôi đến lấy tài liệu bệnh nhân.”
Hạ Tư Sâm đứng ngoài cửa, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
Khi anh vừa giơ tay lên định gõ cửa lần nữa thì cửa đột ngột bị kéo mạnh ra.
Lê Niệm Vãn khẽ ho hai tiếng, tay nắm hờ che miệng.
“Đây là tài liệu, hôm nay tôi sẽ đến bệnh viện muộn hơn một chút.”
Hạ Tư Sâm chú ý đến gò má ửng hồng của cô: “Cô không sao chứ?”
Lê Niệm Vãn lắc đầu, nhưng ngay giây sau, Tống Diễn Chi từ trong phòng bước ra.
Anh ta im lặng đứng đó, ánh mắt Hạ Tư Sâm đảo qua lại giữa anh ta và Lê Niệm Vãn.
Hạ Tư Sâm chỉ lặng lẽ thu hồi ánh mắt, quan tâm nhìn Lê Niệm Vãn.
“Anh ta bắt nạt cô à? Nếu có tôi sẽ giúp cô báo cáo lãnh đạo.”
Tống Diễn Chi cau mày: “Bác sĩ Hạ, đây là chuyện giữa hai chúng tôi…”
Hạ Tư Sâm lờ đi lời Tống Diễn Chi: “Đồng chí Lê, cô đừng sợ.”
Tống Diễn Chi mất kiên nhẫn 'chậc' một tiếng, vươn tay tách Hạ Tư Sâm và Lê Niệm Vãn ra.
“Bác sĩ Hạ, anh…”
“Được rồi, anh đi đi.”
Lê Niệm Vãn nghiêng người nhường đường.
Cuối cùng, tiếng còi hiệu từ hướng đơn vị vang lên, Tống Diễn Chi mới vội vã rời đi.
Lê Niệm Vãn nhìn bóng lưng anh ta: “Tống Diễn Chi, sau này đừng đến tìm tôi nữa, anh lại gần thôi cũng khiến tôi thấy ngạt thở.”
Thân hình Tống Diễn Chi dường như khẽ chao đảo, lúc nhấc chân lên bước tiếp đã có phần khó khăn.
Đợi Tống Diễn Chi đi xa, Hạ Tư Sâm nắm lấy tay Lê Niệm Vãn, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô từ trên xuống dưới.
Lê Niệm Vãn lặng lẽ lùi lại hai bước để giữ khoảng cách: “Đồng chí Hạ, như vậy không thích hợp.”
Hạ Tư Sâm hơi lúng túng rụt tay về: “Cô không sao là tốt rồi, tôi đến bệnh viện trước đây.”
Cuối cùng trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Lê Niệm Vãn, cô quay đầu nhìn chiếc vòng trên bàn.
Đó là chiếc vòng cô đã cầm đi trước đây để có tiền lo hỏa táng cho Niệm Niệm.
Là của hồi môn của cô, là đồ mẹ cho cô.
Lúc nãy khi Tống Diễn Chi lấy nó ra, tim Lê Niệm Vãn đã hẫng đi một nhịp.
Lê Niệm Vãn muốn lấy lại, Tống Diễn Chi chỉ có một yêu cầu.
“Niệm Vãn, em nói cho anh biết, có phải em và Hạ Tư Sâm ở bên nhau rồi không, anh nhìn ra được cậu ta thích em.”
Cô lại hà cớ gì không nhìn ra tình cảm của Hạ Tư Sâm chứ.
Nhưng đối với Lê Niệm Vãn mà nói, năm đó ở Liêu Đông, cô chỉ xem Hạ Tư Sâm là một người bạn rất tốt.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Bây giờ, cô vẫn nghĩ vậy.
“Tống Diễn Chi, tôi và bác sĩ Hạ chỉ là bạn bè, hy vọng anh đừng đi làm ảnh hưởng đến công việc bình thường của người ta.”
Nhận được câu trả lời mong muốn, Tống Diễn Chi lại chẳng vui vẻ gì cho lắm.
“Vậy nên, em từ chối lời xin lỗi của anh không phải vì cậu ta sao?”
“Tống Diễn Chi, tôi từ chối anh chỉ vì chính bản thân anh mà thôi.”
Lê Niệm Vãn nói rõ ràng từng chữ.
Tống Diễn Chi nhẹ nhàng đặt chiếc vòng lên bàn, cạnh chiếc lọ thủy tinh.
“Nhớ giữ gìn cẩn thận, sau này đừng vì bất cứ chuyện gì mà từ bỏ thứ mình thích nữa.”
Tống Diễn Chi có lòng riêng, có lẽ rất lâu sau này khi Lê Niệm Vãn nhìn thấy đôi vòng này vẫn có thể nhớ đến anh ta.
Chiếc nhẫn kia thì anh ta giữ lại rồi.
Lúc Lê Niệm Vãn rời đi quả thực quá tàn nhẫn, không để lại bất cứ thứ gì cho anh ta.
Mãi đến gần trưa, Lê Niệm Vãn mới điều chỉnh xong tâm trạng để đến bệnh viện.
Vừa đi ngang qua khu rừng nhỏ cạnh bệnh viện thì nghe thấy một giọng nói.
“Mày không có tiền? Không có tiền thì đi ăn trộm ăn cướp đi!”
Lê Niệm Vãn dừng bước, nhìn theo hướng âm thanh, thấy Tiết Hiểu Văn đang run lẩy bẩy trốn trong góc.
Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com