Truy Thê Thập Niên 80

Chương 19



Có người bạo gan hơn còn trực tiếp hỏi Lê Niệm Vãn ngay lúc khám bệnh.



"Bác sĩ Lê, mối quan hệ của cô và thượng tá Tống tiến triển đến đâu rồi?"



Hạ Tư Sâm nghiêng người che chắn tầm mắt cho Lê Niệm Vãn.



"Đồng chí này, cô đến khám bệnh phải không? Sau này cứ đến tìm tôi nhé."



Sau đó anh nháy mắt với Lê Niệm Vãn, Lê Niệm Vãn gật đầu rồi rời đi.



Bệnh nhân kia bĩu môi, không nói gì thêm.



Những lời này truyền đến tai lãnh đạo, Tống Diễn Chi bị gọi đến văn phòng lãnh đạo nói chuyện.



"Đồng chí Tống, gần đây chuyện đời tư của cậu cả khu tập thể ai cũng biết rồi, vẫn cần phải xử lý một chút."



Tống Diễn Chi lúc này đã gầy đi trông thấy so với mấy ngày trước.



"Xin lỗi thủ trưởng, đồng chí Lê Niệm Vãn đúng là..."



Nói đến đây, anh nhất thời không thể nói tiếp, dường như những lời tiếp theo rất khó nói.



Lãnh đạo cau mày: "Là gì?"



"Vợ cũ."



Nghe vậy, lãnh đạo tỏ ra đã hiểu.



"Lúc ly hôn trước đây có mâu thuẫn à?"



Trong phút chốc, hồi ức như dây leo sinh sôi bao trùm lấy Tống Diễn Chi.



Có mâu thuẫn sao?



Có lẽ là có, khoảng thời gian đó anh chưa từng cho cô sắc mặt tốt.



Anh đã toàn tâm toàn ý chăm sóc mẹ con Thẩm Tịch Dao, thậm chí đến cái c.h.ế.t của con gái cũng không biết.



Nhưng có lẽ cũng không.



Cô ra đi lặng lẽ không một tiếng động.



Thậm chí anh còn không biết cô đã nộp đơn xin ly hôn cưỡng chế.



Lãnh đạo thấy bộ dạng hồn vía lên mây của anh, đành bất lực thở dài.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!



"Tiểu Diễn, cậu là người tôi rất coi trọng, đừng để chuyện tình cảm nam nữ cản bước."



Tống Diễn Chi gật đầu.



Nhưng anh biết thứ trói buộc anh không phải là cái gọi là tình cảm nam nữ.



Anh vừa từ văn phòng bước ra thì gặp Lê Niệm Vãn đang chuẩn bị về bệnh viện.



"Niệm Vãn!"



Lê Niệm Vãn giả vờ như không nghe thấy, rảo bước nhanh hơn.



Tống Diễn Chi vội đuổi theo, vừa định chạm vào cổ tay cô thì bị cô né tránh.



Đáy mắt Lê Niệm Vãn phẳng lặng không gợn sóng: "Đồng chí Tống, anh còn thấy lời đàm tiếu bên ngoài chưa đủ nhiều sao?"



Tống Diễn Chi ngẩng đầu, thấy không ít người đã lén nhìn về phía họ.



Anh hạ giọng: "Trước đây lúc còn ở Liêu Đông, anh có gọi điện về nhà em, lúc đó là một người đàn ông nghe máy, em nói cho anh biết, bây giờ em... đang ở bên người khác rồi sao?"



Tim Tống Diễn Chi đập liên hồi, anh vừa mong chờ vừa sợ hãi câu trả lời của Lê Niệm Vãn.

"Có liên quan đến anh không?"



Lê Niệm Vãn nhấc chân định rời đi.



"Niệm Vãn, em trả lời anh câu hỏi cuối cùng này thôi, được không?"



Trong mắt Tống Diễn Chi hiện lên vẻ cầu xin.



Lê Niệm Vãn chưa từng thấy bao giờ.



"Tống Diễn Chi, bất kể tôi có đang ở bên người khác hay không, giữa chúng ta tuyệt đối không có khả năng."



"Vậy nếu Niệm Niệm không c.h.ế.t thì sao?"



Lê Niệm Vãn quay đầu lại, nhìn anh.



"Tống Diễn Chi, anh không xứng nhắc đến tên Niệm Niệm. Nếu có thể, tôi chỉ ước cả đời này chưa từng gặp anh, như vậy đã không sinh ra Niệm Niệm, để con bé phải đến thế giới này chịu khổ một chuyến."



Chương 21



Lúc Lê Niệm Vãn về đến văn phòng, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.



Cô không hiểu, tại sao Tống Diễn Chi cứ hết lần này đến lần khác nhắc đến Niệm Niệm.



Anh rõ ràng biết cái c.h.ế.t của Niệm Niệm là chuyện cô không muốn nhắc tới nhất.



"Đồng chí Lê, có muốn uống chút nước đường đỏ không?"



Hạ Tư Sâm đưa tới một cốc nước ấm màu đỏ sẫm.



Lê Niệm Vãn liếc nhìn: "Sao anh lại có thứ này?"



"Hiểu Văn đưa cho tôi, cô vừa cãi nhau với thượng tá Tống ở khu quân đội à?"



Tay Lê Niệm Vãn khựng lại: "Sao anh biết?"



Hạ Tư Sâm hất cằm: "Chút động tĩnh là cả khu tập thể biết ngay."



Lê Niệm Vãn mím môi, không nói gì thêm.



Ánh mắt Hạ Tư Sâm dừng trên người Lê Niệm Vãn, không biết đang suy nghĩ gì.



Mãi đến tối, lúc Lê Niệm Vãn đi tới cửa ký túc xá thì thấy bốn năm người phụ nữ.



Một người trong số họ thấy Lê Niệm Vãn đến liền chủ động tiến lên đón.



"Đồng chí Lê, chúng tôi là người của ủy ban thôn, tôi tên là Vương Mai Hoa."



Lê Niệm Vãn nhìn mấy người đang cười cười nói nói trước mặt, trong lòng dâng lên dự cảm không lành.



Vương Mai Hoa thấy Lê Niệm Vãn chỉ khẽ gật đầu, thái độ lạnh nhạt, bà ta có chút lúng túng đứng tại chỗ.



"Chuyện là thế này, lãnh đạo quân đội nhờ tôi đến đây, nghe nói chuyện đồng chí ly hôn với đồng chí Tống Diễn Chi trước đây."



Nghe đến đây, Lê Niệm Vãn coi như đã hiểu mục đích của bà ta.



"Nếu các vị đến để hòa giải thì không cần đâu, giữa chúng tôi không còn khả năng nào nữa."



Lời vừa dứt, những người khác cũng không nhịn được nữa, nhao nhao xúm lại, người nói một câu, kẻ nói một lời.



"Đồng chí Lê, cô tuổi cũng không còn nhỏ, bây giờ điều kiện ở đây lại không tốt, nên có một người để nương tựa chứ."



"Vợ chồng làm gì có khó khăn nào không vượt qua được, đã từng kết hôn rồi lẽ nào còn như kẻ thù sao?"



"Đúng vậy, hơn nữa đồng chí Tống điều kiện tốt như thế, cô bỏ lỡ người này rồi thì tìm đâu ra người tốt hơn."





 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com