Truy Thê Thập Niên 80

Chương 14



Tiểu Lý bị cảnh này làm cho hoang mang, lần trước là Hạ Tư Sâm và Lê Niệm Vãn đưa đứa bé đi, anh ta còn tưởng hai người họ là bố mẹ đứa bé, nhưng bây giờ…



“Đồng chí Tiểu Lý, tôi tiễn anh.”



Hạ Tư Sâm lịch sự đưa Tiểu Lý ra đến đầu thôn.



Sau khi Tống Diễn Chi về phòng, anh lại viết một đơn xin điều chuyển công tác khác.



Chỉ có tìm được Lê Niệm Vãn, mọi vấn đề mới có thể được giải quyết.



Giọng nói của người đàn ông trong điện thoại dường như lại vang lên bên tai.



Tống Diễn Chi siết chặt nắm đấm, cây bút máy trong tay vậy mà lại gãy.



Miệng cắt không đều của ruột mực đ.â.m vào ngón tay, m.á.u tươi theo mực nhỏ xuống trang giấy.



Nhưng Tống Diễn Chi dường như không cảm thấy đau, tiếp tục viết đơn xin điều chuyển.



Khi Thẩm Tịch Dao dẫn Văn Tư Tư đến thấy cảnh này, không kìm được mà kêu lên khe khẽ.



Tống Diễn Chi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Văn Tư Tư mới muộn màng giấu tay đi.



“Muộn thế này rồi, sao hai người lại đến?”



Nhận thấy thái độ xa cách của Tống Diễn Chi, Thẩm Tịch Dao hơi khó xử kéo kéo khóe miệng.



“Đồng chí Tống, con bé Tư Tư này, giả bệnh lừa cả tôi nữa, tôi đưa nó đến xin lỗi anh.”



Tống Diễn Chi nhìn vẻ mặt áy náy của Thẩm Tịch Dao, nhưng không thấy được mấy phần chân thành.



“Đứa bé còn nhỏ thế này, biết cái gì chứ? Vẫn là người lớn nên quan tâm con trẻ nhiều hơn. Đồng chí Văn là người thật thà phúc hậu, hy vọng con của anh ấy không bị dạy hư.”



Thẩm Tịch Dao nghe ra ẩn ý trong lời nói của Tống Diễn Chi, vẻ mặt lập tức cứng đờ.



“Vâng, là tôi không quản tốt nó. Nhưng Tư Tư từ nhỏ đã không có ba, nếu con bé có thể có một…”



“Đồng chí Thẩm.”



Tống Diễn Chi nhẹ giọng ngắt lời: “Cô có thể đưa con đi tái giá. Chỉ là bây giờ đã quá muộn rồi, cô đưa con đến nhà tôi, bị người khác nhìn thấy e là sẽ có lời ra tiếng vào. Nếu để Niệm Vãn biết, e là cô ấy lại giận tôi nữa.”



Sắc mặt Thẩm Tịch Dao trắng bệch, lúng túng đứng tại chỗ.



Văn Tư Tư thấy sắc mặt Tống Diễn Chi không tốt, cẩn thận kéo kéo tay Thẩm Tịch Dao.



“Mẹ ơi, chúng ta về đi…”



Thẩm Tịch Dao cúi đầu lườm cô bé một cái, Văn Tư Tư theo phản xạ rụt cổ lại.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!



Cuối cùng, Tống Diễn Chi đứng dậy đóng sập cửa chính, ngăn cách hai mẹ con ở bên ngoài.



Sau đó anh đến trước chum nước rửa vết mực trên tay.



Dòng nước xối lên vết thương, mang đến từng cơn đau nhói, khiến anh tỉnh táo hơn một chút.



Chum nước phản chiếu bóng hình anh.



Tống Diễn Chi nhìn bên cạnh mình trống rỗng, cảm giác chua xót từ trái tim lan ra khắp cơ thể.



“Niệm Vãn, bao giờ em mới về?”



Ở một nơi khác, Lê Niệm Vãn đang bận tối mắt tối mũi tại bệnh viện quân khu ở Vân Nam.



Không khí trong bệnh viện dạo gần đây rất nặng nề.

Nhiệm vụ đi theo quân đội đến nơi xảy ra chiến sự đồn trú lần này, mãi vẫn chưa có ai nhận.



Ở đó môi trường khắc nghiệt, một khi xảy ra chiến sự cũng là thập tử nhất sinh, mọi người đều không muốn nhận công việc khổ cực này.



Hôm đó, viện trưởng lại đến bệnh viện, Lê Niệm Vãn thăm dò hỏi: “Có lẽ... tôi có thể đi được không ạ?”



Niệm Niệm của cô cũng chưa từng thấy phong cảnh biên giới, cô muốn đưa Niệm Niệm đi xem thử.



Viện trưởng nhìn Lê Niệm Vãn, đáy mắt lộ vẻ không tin tưởng: “Cô mới đến, kinh nghiệm còn non, vẫn nên ở lại bệnh viện thì hơn.”



“Các bác sĩ khác đều có vợ con, tôi đã thu xếp ổn thỏa cho bố mẹ xong nên không còn vướng bận gì nữa. Tôi đi là thích hợp nhất.”



Ánh mắt Lê Niệm Vãn kiên định. Hi sinh vì tổ quốc, sau này gặp lại Niệm Niệm có lẽ cũng có thể tự hào nói với con bé rằng nó có một người mẹ tốt.



Viện trưởng nhìn cô, lại nhìn những người khác, cuối cùng thở dài một hơi.



“Viết báo cáo đi, chuẩn bị đồ đạc, nửa tháng nữa xuất phát.”



Bố mẹ Lê sau khi biết chuyện đều bày tỏ sự ủng hộ.



“Niệm Vãn, muốn làm gì thì cứ làm đi, mẹ mãi mãi ủng hộ con.”



“Đúng vậy, không cần lo cho mẹ con đâu, ở nhà có ba rồi.”



Đáy mắt hai ông bà lộ rõ vẻ không nỡ, nhưng lời nói ra lại khác hẳn.



Lê Niệm Vãn mím môi, cuối cùng ôm chặt lấy mẹ Lê, giống như ngày cô trở về.



“Ba, mẹ, đợi con về nhà.”



Thời gian trôi rất nhanh, nửa tháng sau, Lê Niệm Vãn theo quân đội Vân Nam đến quân khu.



Cô cẩn thận đặt chiếc lọ thủy tinh lên bàn trong ký túc xá.



Đối mặt với môi trường hoàn toàn mới, Lê Niệm Vãn nhẹ giọng nói: “Niệm Niệm, đợi sau khi ở đây kết thúc, mẹ sẽ đưa con đi một mạch từ phía Tây, đưa con đi khắp thế giới.”



Khi Lê Niệm Vãn đến bệnh viện báo danh, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.



“Đồng chí Hạ!”



Nghe thấy giọng Lê Niệm Vãn, Hạ Tư Sâm quay đầu lại, đáy mắt là niềm vui không thể che giấu.



Còn chưa kịp chào hỏi, sắc mặt anh liền thay đổi.



“Đồng chí Lê, không ngờ lại gặp cô ở đây, chỉ là…”



Hạ Tư Sâm còn chưa nói hết lời, Lê Niệm Vãn đã bị mạnh mẽ kéo vào một vòng tay.



Hơi thở quen thuộc ập đến.



Lê Niệm Vãn gần như nhận ra ngay lập tức, người này là Tống Diễn Chi.



Cánh tay Tống Diễn Chi không ngừng siết chặt, dường như muốn nghiền nát Lê Niệm Vãn rồi hòa vào cơ thể mình.



Thủ tục điều chuyển công tác đến Vân Nam chưa được duyệt, anh chỉ có thể xin đồn trú ở nơi xảy ra chiến sự.



Bất luận thế nào anh cũng không thể ngồi chờ c.h.ế.t ở Liêu Đông.



Chỉ có đi ra ngoài mới có khả năng tìm được Lê Niệm Vãn, không ngờ lại thật sự gặp được cô ấy ở đây.



Nhất định là ông trời chiếu cố.



 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com