Lúc Lê Niệm Vãn về đến nhà, còn chưa vào cửa đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức.
Mẹ Lê từ trong nhà chạy vội ra: "Niệm Vãn! Con về rồi."
Khoảnh khắc nhìn thấy mẹ, Lê Niệm Vãn như một đứa trẻ ôm chầm lấy bà: "Mẹ ơi, Niệm Niệm nó..."
Những lời phía sau cô không thể nói rõ được nữa, thay vào đó là tiếng nức nở.
Mẹ Lê vỗ về lưng cô: "Không sao, giờ về nhà rồi, không ai bắt nạt con được nữa."
Hai người vào nhà, ba Lê vừa hay bưng món ăn cuối cùng ra.
"Vừa nãy lại có điện thoại, ba đoán lại là Tống Diễn Chi gọi tới."
Kể từ lần trước mẹ Lê cúp máy của anh ta, anh ta liền liên tục gọi đến, họ không nhận cuộc nào.
Lê Niệm Vãn nghe thấy tên Tống Diễn Chi, cúi mắt: "Lúc con còn ở nhà, anh ta chỉ quan tâm đến mẹ con Thẩm Tịch Dao, giờ con đi rồi anh ta còn làm bộ làm tịch thế làm gì? Con sẽ không tha thứ cho anh ta đâu."
Cô đi vào phòng mình, đặt chiếc lọ thủy tinh lên kệ đồ.
"Con mà tha thứ cho anh ta, chính là có lỗi với Niệm Niệm của con."
Ba mẹ Lê cũng đoán được bên trong là gì, họ chỉ thấy đau lòng, đau lòng cho con gái, đau lòng cho cháu ngoại.
Lê Niệm Vãn thở dài một hơi, quay lại nhìn ba mẹ với vẻ mặt kiên định.
"Ba, mẹ."
"Cả đời này, con không muốn nhìn thấy Tống Diễn Chi nữa."
Chương 11
Ở một nơi khác, Tống Diễn Chi ngồi trong đơn vị, trước mặt là liên lạc viên.
"Thượng tá Tống, có một văn kiện cần anh ký."
Tống Diễn Chi nhận lấy văn kiện, ký tên vào trang cuối cùng.
Nhân viên cầm văn kiện đi ra ngoài được hai bước thì dừng lại.
"Đồng chí, có phải anh viết nhầm rồi không?"
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ánh mắt Tống Diễn Chi dần tập trung lại, lúc này mới phát hiện anh viết tên Lê Niệm Vãn.
"Xin lỗi, tôi lơ đãng quá, lát nữa tôi ký lại cho cậu một bản khác."
Liên lạc viên gật đầu, xoay người đi ra ngoài.
Trong văn phòng chỉ còn lại một mình Tống Diễn Chi, quầng thâm dưới mắt anh đã sắp không che giấu được nữa.
Thời gian này anh vẫn luôn canh cánh về Lê Niệm Vãn và Niệm Niệm.
Trước đây anh luôn khăng khăng cho rằng, Lê Niệm Vãn cả đời này sẽ không bao giờ rời xa mình.
Thế nhưng anh còn chẳng biết cô đi xin ly hôn cưỡng chế từ lúc nào.
Mỗi lần nghĩ đến đây, Tống Diễn Chi lại cảm thấy như bị cảm giác ngạt thở bao trùm.
Văn Tư Tư rụt rè xuất hiện ở cửa văn phòng: "Ba Tống, mẹ bảo con mang đồ ăn đến cho ba."
Tống Diễn Chi ngẩng đầu, vẫy tay cho cô bé vào: "Con để trên bàn đi, chân con không tiện, sau này đừng chạy lung tung nữa."
Văn Tư Tư tiến lên kéo vạt áo Tống Diễn Chi: "Ba Tống, chân con lại hơi khó chịu rồi, ba đưa con đến bệnh viện khám được không ạ?"
Thẩm Tịch Dao đã giao nhiệm vụ cho cô bé, hôm nay nhất định phải hẹn được Tống Diễn Chi ra ngoài.
Anh bế Văn Tư Tư lên: "Đi thôi."
Văn Tư Tư thở phào nhẹ nhõm, vừa ra khỏi cửa đã thấy Hạ Tư Sâm đến đơn vị khám bệnh.
Nhìn thấy Hạ Tư Sâm, Tống Diễn Chi dường như nghĩ ra điều gì đó, anh bước tới.
"Bác sĩ Hạ, anh chắc là có thể liên lạc được với Niệm Vãn đúng không? Anh giúp tôi liên lạc với cô ấy được không?"
Tống Diễn Chi không phải không muốn rời khỏi đây đi tìm cô, chỉ là anh là quân nhân, không có mệnh lệnh không được tự ý rời đi.
Hạ Tư Sâm lặng lẽ lùi lại hai bước: "Tôi cũng không liên lạc được với cô ấy, đồng chí Lê có lẽ cũng không muốn anh tìm thấy cô ấy đâu."
Tống Diễn Chi mím chặt môi: "Vậy anh nói cho tôi biết, Niệm Niệm con bé thật sự..."
"Thượng tá Tống, bây giờ không phải anh đã có con gái khác rồi sao?"
Ánh mắt Hạ Tư Sâm dừng lại trên người Văn Tư Tư, trong mắt là sự khinh thường khó nén.
Tống Diễn Chi nhíu mày: "Bác sĩ Hạ, Tư Tư và Niệm Niệm đều là con gái tôi..."
"Vậy nên Niệm Niệm bây giờ rốt cuộc thế nào, anh tin hay không tin cũng không còn quan trọng nữa, tôi còn có việc, đi trước đây."
Nhìn bóng lưng Hạ Tư Sâm, Tống Diễn Chi cảm thấy trong lòng rất khó chịu.
Văn Tư Tư ôm cổ Tống Diễn Chi: "Ba Tống, chân con đau quá, chúng ta mau đến bệnh viện đi."
Nghe vậy, Tống Diễn Chi vội vàng bế Văn Tư Tư đến bệnh viện quân khu.
Đi được nửa đường, Tống Diễn Chi cuối cùng cũng nhớ ra Hạ Tư Sâm từng nói gì đó.
Anh dừng bước nhìn Văn Tư Tư: "Tư Tư, chân con bị làm sao, bác sĩ có nói với con làm thế nào mới khỏi hẳn không?"
Ánh mắt Văn Tư Tư lảng tránh: "Con không biết, con chỉ thấy chân rất đau, những cái khác con đều không biết."
Tống Diễn Chi nhìn cô bé, trong lòng không biết đang nghĩ gì.
Anh càng nhìn chằm chằm Văn Tư Tư như vậy, lòng cô bé càng hoảng loạn.
Tống Diễn Chi dường như đã quyết định điều gì đó, lần này không đưa Văn Tư Tư đến bệnh viện nữa, mà đến chỗ một vị quân y già trước đây của đơn vị.
Văn Tư Tư thấy vậy, lập tức khóc lớn: "Con không muốn ông này, con không muốn..."
Tống Diễn Chi nhíu mày: "Tư Tư, phải lễ phép, ông là bác sĩ rất giỏi, để ông khám cho con."
Bất kể Văn Tư Tư khóc lóc thế nào, Tống Diễn Chi vẫn kiên quyết nhờ vị quân y già khám giúp.
Nửa tiếng trôi qua, vị quân y già tháo chiếc kính trên mặt xuống.
"Chân con bé này khỏe lắm, không có vấn đề gì cả."