Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 815



Bên ngoài, thê t.ử nhà người khác là không dám nói những lời như vậy với phu quân.

Nhưng Bùi Viện thì có thể.

Bởi vì đệ đệ của bà là Bùi Quyết.

Ngao Chính thở dài một tiếng, gật đầu, “Sẽ không có lần sau nữa.”

Ông ta liên tục cam đoan, Bùi Viện mím môi, thần sắc mới giãn ra đôi chút.

“Ngươi ta phu thê một trận, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi. Ngươi có thể thân cư cao vị, là bởi Ngao Chính ngươi có công với triều đình, trong biến cố Trung Kinh hộ giá có công, chứ không phải vì ngươi là tỷ phu của A Quyết…”

Ánh mắt bà trở nên sắc bén hơn, nhìn chằm chằm Ngao Chính.

“A Quyết là người thế nào, ngươi biết rất rõ. Đừng không biết thu liễm mà phạm vào tay hắn, đến lúc đó, không ai cứu nổi ngươi.”

Ngao Chính rùng mình một cái.

Cảnh tượng năm xưa Bùi Quyết xách đao xông thẳng vào phủ vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

Nếu không có Bùi Viện ngăn lại, e rằng hôm ấy ông ta đã đầu rơi đất…

“Nhân phẩm của ta thế nào, nàng cũng hiểu rõ. A Viện, ta không dám đâu. Dù không nghĩ cho bản thân, ta cũng phải nghĩ cho Tiểu Thất và hai hài t.ử kia. Ta là trượng phu, là phụ thân, rất rõ hậu quả của việc đi sai một bước…”

Ngao Chính nhìn hàng mày đôi mắt của Bùi Viện, giọng nói dịu xuống.

“Phu nhân, nàng hãy tin ta thêm một lần nữa.”

Bùi Viện hừ lạnh: “Trong lòng ngươi có chừng mực là được.”

Sự lạnh nhạt của bà, hiện rõ mồn một.

Phu thê bao nhiêu năm, Ngao Chính vẫn hiểu bà.

Im lặng một lúc, ông ta bỗng hạ giọng, “Ta không biết Trinh nương và Thục Tĩnh sẽ đến.”

Bùi Viện lại cười khan hai tiếng, ánh mắt lạnh lùng, không nói một lời.

Ngao Chính nói: “Ta biết nàng không chịu nổi khi nhìn thấy họ, sao lại có thể mang người đến An Độ để làm nàng bực bội? Sau khi chúng ta hòa ly, ta đã cho họ đến An Thiện đường hầu hạ lão mẫu thân, ngày thường cũng không vào phòng ta, rất ít khi gặp mặt. Nhưng họ hầu hạ lão mẫu cũng xem như tận tâm, ta dù có muốn làm khó, cũng không tìm được lỗi…”

“Ngao tướng.” Bùi Viện ngẩng cằm, “Ta không có hứng nghe chuyện hậu trạch của ngươi, cũng không có ý quản ngươi đối xử với tiểu th.i.ế.p thế nào. Nếu không còn việc gì khác, mời về cho.”

Ngao Chính: “A Viện…”

Ông ta hạ thấp tư thế, đưa tay định nắm lấy tay Bùi Viện.

“Đưa con cái theo ta trở về được không? Chúng ta một nhà, sống cho đàng hoàng t.ử tế…”

Bùi Viện: “Buông ra.”

Ngao Chính: “A Viện, nàng tin ta…”

“Chát!” Bùi Viện rút tay về, tát thẳng cho Ngao Chính một cái.

Ngao Chính sững người.

Một lúc lâu sau mới đưa tay ôm lấy má, không dám tin nhìn bà.

Thao Dang

Bùi Viện cũng hơi sững sờ.

Dẫu cái tát này bà đã sớm muốn đ.á.n.h, nhưng phu quyền là trời, bà chưa từng có gan.

Có lẽ là hôm nay nhìn thấy hai tiểu th.i.ế.p trẻ trung xinh đẹp đến cửa, bị kích thích rồi chăng.

Và thu tay về, nhẹ nhàng vê đầu ngón tay.

“Ta đã không còn là phu nhân của ngươi, cái tát này là vì ngươi vô lễ với ta, đáng chịu.”

Hốc mắt Ngao Chính bỗng ướt lên.

Không phải vì bị đ.á.n.h hay nhục nhã đau đớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà là vì sự xa cách của Bùi Viện, vì nỗi cô độc con cái không bên cạnh, cũng vì nỗi hối hận cầu mà không được sau khi mất đi.

“Đáng đ.á.n.h.” Ông ta chậm rãi buông tay xuống, rũ mắt, “Nể tình con cái, A Viện, nàng cho ta một cơ hội, được không?”

Bùi Viện vẫn không nói.

Ngao Chính nói: “Giờ Tiểu Thất đã cưới thê t.ử, trong nhà không có chủ mẫu quán xuyến, mẫu thân tuổi đã cao, Ngao gia sắp loạn cả lên rồi…”

Nghe tiếng nghẹn ngào của ông ta, trong lòng Bùi Viện cũng chua xót.

Phu thê bao năm, sinh ba đứa con, Ngao Chính là một người nam nhân tính tình tốt, tình nghĩa tự nhiên là có. Đến tận bây giờ, tất cả tỷ muội thân thiết của bà không ai không ngưỡng mộ bà gả được lương nhân, cũng không ai hiểu được, vì sao bà lại tùy hứng hòa ly.

Bùi Viện không nỡ nhìn thêm, quay mặt đi.

“Ngươi đi đi. Ta không muốn lại tự chuốc lấy uất khí…”

Mỗi lần hai người nói chuyện, kết quả đều không như ý.

Ngao Chính rất muốn bà quay về, nhưng sau khi hòa ly, bà không chịu, ông ta cũng không thể ép.

Ông ta cúi đầu, lại nói mấy câu cầu khẩn, rồi sang từ biệt Bùi Xung, rời đi.

Sau khi ông ta đi, mới có nha hoàn đến bẩm, nói Ngao tướng mang đến rất nhiều đồ, hỏi phu nhân xử lý thế nào.

Bùi Viện ra ngoài xem, trong rương có lụa là y phục, cũng có châu báu trang sức, khiến mắt nha hoàn sáng lên, còn bà thì sắc mặt ảm đạm.

Ngao Chính không biết rằng, ông ta càng như vậy, Bùi Viện càng đau lòng, càng khó tha thứ…

Nếu ông ta dứt khoát cặn bã đến cùng, bà đã sớm c.h.ế.t tâm rồi, nói không chừng còn có thể tái giá cho ông ta xem…

Nhưng bao năm qua, Ngao Chính chưa từng cãi vã với bà, có thứ gì tốt, cũng đều ưu tiên cho bà, dỗ dành bà, thậm chí còn vì bà mà lý lẽ tranh luận trước mặt mẫu thân ông ta.

Nếu không, một phụ nhân như bà, làm sao có thể có bản lĩnh không cho tiểu th.i.ế.p sinh con?

Nói cho cùng, cũng là do Ngao Chính ngầm cho phép.

Quá nhiều điều tốt đẹp, lại càng sinh ra tiếc nuối. Càng tiếc nuối thì càng không thể viên mãn, một c.uộc hôn nhân từng bị xé rách, lại càng khó buông bỏ…



Ngày rằm tháng Chạp, lạnh khác thường.

Đêm ấy Phùng Vận mơ suốt một giấc, tỉnh dậy mới phát hiện trán đã ướt mồ hôi.

Nàng gọi Tiểu Mãn đến hỏi: “Giờ gì rồi?”

Tiểu Mãn đáp: “Giờ Mão rồi. Có phải phía trước ồn ào làm người tỉnh giấc không?”

Phùng Vận hơi sững lại, nhớ ra hôm nay là ngày Bùi Quyết hồi kinh.

Nàng bảo Tiểu Mãn hầu hạ mình rời giường, thay y phục ra ngoài, liền thấy trong sân xếp đầy xe giá hồi loan của đế vương, kéo dài mãi đến con đường thôn.

Hai bên có không ít cấm quân cầm binh khí đứng gác, thôn dân chỉ có thể đứng ở nơi xa hơn để xem.

Khi Phùng Vận ra ngoài, Nguyên Thượng Ất vừa từ Dưỡng Tâm Trai sang.

Cậu dẫn theo mấy nội thị, Lâm nữ sử cũng đứng bên cạnh, ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt nghiêm túc, trông đã ra dáng một tiểu đại nhân.

Nhìn thấy Phùng Vận chờ ở một bên, cậu theo phản xạ muốn bước tới, Lâm nữ sử bên cạnh liền nói:

“Vương phi đến tiễn Bệ hạ.”

Nguyên Thượng Ất lúc này mới ý thức được có rất nhiều người đang nhìn.

Nương t.ử từng nói, ở trước mặt người khác, phải tuân thủ lễ quân thần.

Cậu “ừ” một tiếng đứng yên, đợi Phùng Vận tiến lên hành lễ, rồi mới mỉm cười hoàn lễ lại cho nàng.

“Sau khi trẫm rời đi, Vương phi phải tự chăm sóc bản thân. Sớm tối thêm áo, ăn uống đầy đủ.”