Trên bảng yết thị nơi cổng thôn Hoa Khê, những điều gọi là hương quy được dán ngay ngắn, ai ra vào thôn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Trần phu nhân đương nhiên chẳng buồn để tâm đến cái gọi là quy định thôn xóm ấy.
Nhưng khi lòng người đang sục sôi, mà Hoa Khê lại là địa bàn của Phùng Vận, bà ta đành nén cơn giận, quát lui đám gia phó, rồi bật cười lạnh lẽo:
“Chiếm tổ chiếm ổ mà còn dám đắc ý đến vậy, xem ra thật sự muốn dựa vào Ung Hoài Vương, cướp trắng gia sản của Phùng gia ta rồi. Nằm mơ đi!”
Giọng bà ta the thé, vang lớn, lập tức thu hút không ít người vây xem.
Dạo này, vì muốn lấy lòng quan hệ, Phùng Kính Đình đã làm không ít việc cho Phùng Vận. Trần phu nhân nhìn thấy, ghi hận trong lòng, cứ cảm thấy phu quân mình đã đổi dạ.
Ông ta đi đâu cũng khoe khoang, dẫu không nói gì khác, thì ít nhất cũng sẽ nói một câu, rằng nữ nhi ông ta là Ung Hoài Vương phi, tài giỏi đến mức nào…
Cứ như thể, Phùng Vận chính là niềm kiêu hãnh lớn nhất đời ông ta vậy.
Điều đó khiến Trần phu nhân bực đến tận tim gan, phu thê cũng vì thế mà cãi cọ không dứt.
Bà ta khóc, bà ta la, nhưng Phùng Kính Đình không còn như xưa, chẳng dỗ, chẳng nịnh, có khi còn đập cửa bỏ đi, để lại cái bóng lạnh tanh.
Nhất là chuyện xảy ra mới đây, khiến cả trái tim bà ta loạn nhịp.
Không lâu trước, Phùng Kính Đình giúp Hầu Chuẩn đưa người mẫu thân mù của hắn từ Giang Hạ về thôn Hoa Khê; để cảm tạ, Hầu Chuẩn tặng cho ông ta một th.i.ế.p thất trẻ đẹp. Ông ta vậy mà… không từ chối, còn vụng trộm đưa người về đặt ở Tịnh Châu.
Bị bà ta phát hiện, Phùng Kính Đình chỉ nói là để giữ lễ, không tiện khước từ, hoàn toàn không có gì khác.
Nhưng Trần phu nhân sao nuốt nổi cơn giận ấy, tức khí mà mang theo toàn bộ khế đất năm xưa, thẳng đến thôn Hoa Khê tìm người tính sổ.
Bà ta nuốt xuống vị đắng nghẹn nơi cổ, tỏ vẻ đắc ý, ngẩng cao đầu cười lạnh:
“Không cho ta vào thôn, hóa ra là có tật giật mình rồi. Được thôi, ta sẽ nói rõ rành rẽ ngay tại cổng này!”
Giọng bà ta lại cao v.út:
“Ta là mẫu thân của Lý chính nương t.ử thôn Hoa Khê các ngươi, trong các ngươi hẳn còn có người nhận ra ta. Ta từng thường xuyên đến trang này tính sổ, khi ấy đám tá điền đều gọi ta một tiếng Trần phu nhân đó thôi!”
Bà ta vỗ mạnh lên chiếc tráp gỗ đàn hương trong tay, khóe môi nhếch lên, cười khinh khỉnh:
“Trong tay ta là khế đất, giấy tờ rõ ràng: điền trang, ruộng vườn nơi này vốn thuộc về Phùng gia. Phùng Thập Nhị nương tự nhận đã đoạn tuyệt với Phùng gia, thế mà lại không chịu giao lại tài sản, cố tình chiếm đoạt, thật là càn rỡ vô cùng!”
“Hôm nay ta đến đây, vốn là muốn hòa khí mà nói chuyện. Vậy mà các ngươi thấy rồi đó, nàng ta phái người chặn ta ở đầu thôn, không cho ta gặp đối chất, chẳng phải làm chuyện mờ ám sao? Các ngươi thử xem, ai đúng ai sai!”
Đầu thôn chính là con đường dẫn ra bến Trường Hà, nơi người qua lại tấp nập, kẻ mua người bán không ít. Lời bà ta vừa dứt, người ta lập tức ngừng tay ngẩng đầu, chỉ trỏ bàn tán.
Quầy bánh kẹp của A Vạn đặt ngay tại ngã ba đó.
Vừa rồi dân vệ chặn xe ngựa, nàng ta đã để ý.
Nghe đến đây, lửa giận trong nàng ta như bốc thẳng lên đầu. Cái bản tính nhẫn nhịn hiền hòa học được ở Trường Môn lập tức bay biến, nàng ta lau tay vào tạp dề, bước thẳng ra đầu đám đông, chỉ tay vào Trần phu nhân, mắng xối xả:
“Đồ phụ nhân mặt dày, miệng phun toàn hơi thối! Con mắt nào của bà nhìn thấy Lý chính nương t.ử sai người chặn bà hả?”
A Vạn vẫn nghĩ cho thể diện của nương t.ử, không muốn để nàng bị kéo vào chuyện này, nên vừa mắng vừa cười lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phiền phu nhân mở to mắt ch.ó mà nhìn cho rõ. Người chặn bà là dân vệ Hoa Khê, do thôn dân chúng ta tự nguyện mà ra.”
Thao Dang
Có người phụ họa: “Đúng vậy, tự nguyện hết!”
A Vạn vốn sinh ra trong cảnh nghèo hèn, nghe nhiều cảnh phụ nhân trong thôn c.h.ử.i nhau, học được khối chiêu, nên khi ra miệng thì từng câu bén hơn d.a.o:
“Trần phu nhân chắc mắc bệnh nặng rồi, mới để cho đám dân quê trong miệng bà quyết định hộ mình? Trên đầu có trời, dưới chân có đất, muốn kiện thì mời lên nha môn, muốn cầu khấn thì ra miếu; còn nếu học theo ăn mày đi xin cơm, thì quỳ gối thấp xuống cho vừa, chẳng ai cười. Đừng rảnh rỗi gây chuyện, đứng giữa đường bêu riếu bản thân. Thôn Hoa Khê chúng ta, chẳng ai rảnh mà nhìn bà cởi truồng cưỡi lừa, hôi hám cả người đâu!”
Trần phu nhân trừng mắt nhìn A Vạn, tức đến nghẹn lời.
Bầu không khí khựng lại giây lát, rồi từ trong đám đông vang lên một tiếng cười nén.
Sau đó, tiếng cười nọ lan dần thành cả một tràng cười vang.
“A Vạn nương t.ử thường ngày hiền lành lắm, ai ngờ mồm miệng lại sắc bén đến vậy…”
Dân buôn bán quanh đó đều gọi nàng ta là Vạn nương t.ử, thường thấy nàng ta nhỏ nhẹ, ít nói, ai ngờ c.h.ử.i người lại độc địa đến thế!
Tiếng cười mỗi lúc một to.
Mặt Trần phu nhân đỏ rực, hai tai nóng bừng.
Phùng Lương sợ đến rụt cổ trốn trong lòng mẫu thân, còn Phùng Trinh thì chu môi, oà khóc ré lên.
Trong phút chốc, tiếng cười, tiếng khóc, tiếng c.h.ử.i rối tung thành một mớ hỗn loạn.
Lại có người ngoài thôn tò mò hỏi: “Vị phu nhân này thật là mẫu thân của Lý chính nương t.ử các người sao?”
Người trong thôn lập tức đáp: “Cùng lắm là một kế mẫu độc ác thôi.”
Chuyện riêng của Phùng Vận, chẳng nói là khắp thiên hạ đều biết, thì người đến thôn Hoa Khê ít nhiều cũng nghe qua. Vừa nghe bốn chữ ‘kế mẫu độc ác’, ai nấy đều hiểu ngọn ngành, mặt lộ vẻ khinh thường.
“Một nương t.ử Trần gia, điền trang muôn khoảnh, cửa hiệu đầy dãy, cũng là danh gia vọng tộc; mà giờ lại đến nông thôn cướp của nữ nhi của phu quân… Ha, mở mang tầm mắt thật.”
Nghe người châm chọc, A Vạn liền thêm dầu vào lửa:
“Phải đấy, ai trong thôn chẳng biết, ngày xưa Lý chính nương t.ử đến trang này tay trắng thế nào, từng viên gạch, từng miếng ngói đều do nàng tự mình gây dựng. Có kẻ thật chẳng bằng heo ch.ó, già rồi càng hèn, càng trơ.”
Một câu xong, người nghe lại bật cười.
Trần phu nhân tức đến n.g.ự.c phập phồng, cố ép mình giữ bình tĩnh.
Cãi nhau với một đứa tiện tỳ nhà quê, khác nào hạ mình chuốc nhục.
“Ta có bằng chứng.” Bà ta lại vỗ mạnh vào chiếc tráp quý, “Trong khế ước ghi rõ ràng, chuyện này không chối cãi được đâu.”
A Vạn nhếch môi giễu cợt:
“Buồn cười thật đấy. Bà thử xem mình đang đứng ở đâu? Đây là Đại Tấn, không phải Đại Tề. Đồ phụ nhân trơ trẽn, học loài c.u gáy chạy vào tổ c.h.i.m khách mà khạc nhổ, tanh không? thối không?”