Câu hỏi này, Nhậm Nhữ Đức đã nghĩ đi nghĩ lại suốt dọc đường, nên vừa nghe Phùng Vận hỏi liền đáp ngay:
“Theo ý tại hạ, chuyện này khó thoát khỏi liên quan đến quân Nghiệp Thành vừa gây rối ở Văn Xương c.ung.”
Phùng Vận chờ chính câu này.
Nàng giả vờ ngạc nhiên nhìn ông ta một lúc, rồi như ngẫm nghĩ mà hỏi:
“Trịnh Thọ Sơn chẳng phải tâm phúc của Lý Tông Huấn sao? Lão ta tuyệt đối không có lý do gì để cướp hàng của chính phe mình.”
“Hừ!” Nhậm Nhữ Đức khẽ cười lạnh, “Trước khi hàng tới tay Trịnh Thọ Sơn, thì đó chưa phải là của hắn, mà là của Trường Môn.”
Phùng Vận giả như chợt hiểu ra: “Nhưng như vậy chẳng phải vẫn đắc tội với Trịnh Thọ Sơn ư? Cướp hàng ngay trong địa phận Sở Châu, là làm mất mặt tiết độ sứ, mất thể diện của Trịnh công đấy.”
Nhậm Nhữ Đức cười nhạt: “Vương phi quên rồi sao, vụ làm ăn này vốn là đi đường ngầm, chẳng thể công khai. Trịnh Thọ Sơn chẳng mất mặt được đâu. Hơn nữa, ai biết có phải hắn cùng Lý Tông Huấn đã thông đồng với nhau hay không?”
“Thông đồng?” Phùng Vận cúi đầu trầm ngâm.
Nhậm Nhữ Đức nói: “Lý Tông Huấn cướp hàng, Vương phi lại bị ràng buộc bởi tiền đặt cọc của Trịnh Thọ Sơn, mà Vương phi vốn trọng chữ tín. Khi Trịnh Thọ Sơn đến đòi, lẽ nào lại không phải bù hàng? Một món tiền, mà mua được hai chuyến hàng, đúng là tính toán khéo thật.”
Có lẽ cú ngã vừa rồi khiến ông ta bực dọc, nên chẳng còn giữ miệng mũi, nói năng toàn mùi nghiến răng ken két.
Phùng Vận lặng im một lát, nhìn ông ta, giọng bình tĩnh mà lạnh đi mấy phần:
“Nếu quả thật như tiên sinh nói… vậy thì đừng trách ta trở mặt.”
Nhậm Nhữ Đức nghẹn lời.
Chỉ vì buột miệng, liền bị nàng nắm lấy thế chủ động.
Nữ nhân này quả là lợi hại, nhìn thì chẳng phô trương gì, mà chiêu nào cũng dồn người ta vào thế bí.
Ông ta đành đổi giọng, dịu đi: “Những điều tại hạ nói chỉ là suy đoán, chưa thể làm căn cứ. Cần chờ điều tra rõ ràng mới định được.”
Phùng Vận liền thuận theo đà, thu nụ cười, giọng nghiêm nghị:
“Vậy thì phiền tiên sinh gửi thư đến Sở Châu, hỏi vị tiểu cữu của Trịnh Thọ Sơn xem, hàng mất trong địa phận Sở Châu, bọn cướp ấy rốt c.uộc có tìm được hay không?”
Rồi nàng ngừng một chút, cố ý nhấn giọng:
“Tiên sinh từng có ơn cứu mạng hắn, ta nghĩ hắn sẽ không đến nỗi qua cầu rút ván, để tiên sinh mang tiếng bất nghĩa đâu, phải không?”
Nhậm Nhữ Đức cảm giác cổ họng nghẹn lại, như mắc phải sợi bông bay.
Mối quan hệ với Trịnh Thọ Sơn là do ông ta tự tạo dựng, vốn để lấy lòng Phùng Vận, muốn nhờ đó mà được trọng dụng.
Ông ta là trung gian, dùng danh dự của mình đảm bảo. Nay xảy ra chuyện, mà lại xảy ra ngay trên đất Sở Châu, nếu Phùng Vận truy cứu, ông ta còn biết đổ cho ai?
Trong ngoài đều khó xử, Nhậm Nhữ Đức chỉ còn biết nuốt cục nghẹn vào bụng, cúi người nói:
“Đúng là phải như vậy. Xin Vương phi cho chút thời gian, xem họ sẽ giải thích thế nào.”
…
Ở Sở Châu, khi Trịnh Thọ Sơn nhận được thư của Lý Tông Huấn báo rằng số than có vấn đề, phản ứng của hắn giống hệt như Đường Thiếu c.ung dự đoán.
Giận dữ như điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàn toàn không tin.
Giữa hắn và Lý Tông Huấn vốn chẳng có bao nhiêu giao tình, càng không có lòng tin. Hai bên chỉ vì địa thế gần nhau, lại nhờ người trung gian là Cát Bồi — đường tỷ phu (anh rể họ) của Lý Tông Huấn — ra sức thuyết phục, mới tạm coi là hợp tác.
Thực chất, quân Sở Châu của Trịnh Thọ Sơn, vốn là một thế lực quân phiệt độc lập.
Giờ rét sớm kéo đến, Sở Châu thiếu hụt trầm trọng vật tư, tình thế càng thêm cấp bách.
Trước kia, khi Đại Tấn chưa phân đôi, Sở Châu có thể giao thương với các nơi, chưa bao giờ bị quân Xích Giáp cắt đứt đường buôn bán như bây giờ, cũng chưa bao giờ khốn đốn đến mức này.
Cho nên, khi Nhậm Nhữ Đức làm cầu nối để lấy được than tốt từ Trường Môn, với Trịnh Thọ Sơn chẳng khác nào mưa rơi đúng lúc, hắn mừng còn không kịp.
Còn “mưu kế khéo léo” của Lý Tông Huấn, ban đầu Trịnh Thọ Sơn cực kỳ phản đối, nhưng vì nể mặt, cũng chẳng dám nói thẳng, chỉ yêu cầu: “Không được hành sự trong địa phận Sở Châu. Nếu thật muốn ra tay, thì sang đất Tây Kinh mà làm.”
Lý Tông Huấn liền vui vẻ đồng ý.
Thế nhưng, dù hắn cho quân gây rối biên giới để che mắt, người của hắn vẫn chẳng thể vượt qua Văn Xương c.ung để cướp hàng của Trường Môn.
c.uối cùng, Lý Tông Huấn dứt khoát ra tay ngay khi hàng đã đến Sở Châu.
Từ đó, cơn giận của Trịnh Thọ Sơn bùng nổ.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chỉ cần có được số than, giải được nạn thiếu lương nhiên liệu, thì thôi, coi như mắt nhắm mắt mở.
Ai ngờ được, hàng lại là giả!
“Lý lão tặc, mưu sâu độc ác!”
Chuyện đến nước này, chẳng cần ai xúi giục, Trịnh Thọ Sơn tự mình đã thừa trí tưởng mà đoán ra đủ thứ.
“Sở Châu giáp Văn Xương, lão e ngại ta ngả về Tây Kinh, nên cố tình ra tay, vừa cướp than của ta, vừa khiến ta oán hận Phùng Thập Nhị nương, tuyệt đường ta liên minh với Tây Kinh.”
Hắn nói, rồi hừ nặng một tiếng.
“Chưa biết chừng, lão ta còn sẽ giả bộ nhân nghĩa, chia cho ta chút than từ hàng cướp được, để tỏ lòng an ủi nữa cơ.”
Lời còn chưa dứt, đã có lính vào báo:
“Bẩm tiết độ sứ, Thừa tướng cho người mang đến hai xe than, nói là phần còn sót lại trên xe.”
Đó là quyết định sau khi Lý Tông Huấn đã suy tính kỹ.
Số than thật mà Phùng Vận dùng để che mặt, góp lại vừa vặn được hai xe.
Để tránh mâu thuẫn với Trịnh Thọ Sơn, ông ta không giữ lại lấy một cục, cho người chở cả đến Sở Châu, lại kèm theo thư, ra sức giải thích đầu đuôi, thậm chí còn hạ mình xưng huynh gọi đệ:
“Hiền đệ chớ nóng ruột, lão phu tất sẽ dốc sức bảo toàn Sở Châu, chẳng để hiền đệ khó xử. Nay nên lập tức nhờ người trung gian, lấy cớ hàng đã nhận cọc mà chưa giao đủ, ép Phùng Thập Nhị nương giao nốt số than còn lại…”
Huynh huynh đệ đệ, đúng là lần đầu tiên ông ta chịu nói ngọt như thế.
Nhưng Trịnh Thọ Sơn chẳng thèm nhận ân tình đó.
Nhìn hai cỗ xe than xếp ngay ngắn, hắn giận đến cực điểm, như mãnh thú nổi cơn, đập bàn ầm ầm.
“Hai xe, chỉ hai xe mà muốn dỗ ta ư? Ta, Trịnh Thọ Sơn, là kẻ ăn mày sao? Lý lão tặc, ngươi khinh người quá đáng! Tưởng ta cũng như đám thế gia ở Nghiệp Thành, để ngươi mặc sức bóp nắn sao?”
Cơn giận bùng nổ, hắn c.h.ử.i một trận ra trò.
Thao Dang
Nhưng chẳng bao lâu, hắn lại dần bình tĩnh, bởi câu c.uối trong thư của Lý Tông Huấn, hắn không thể không thừa nhận là có lý.