Trịnh Thanh Minh đeo gùi đi vào rừng trúc, Trịnh Tiểu Mãn nghỉ ngơi một lúc rồi mới đứng dậy.
Nàng cũng không dám đi xa, chỉ quanh quẩn tìm xem có gì ăn được không.
Tìm chẳng được bao lâu, nàng đã phát hiện một đám nấm lớn dưới gốc cây đại thụ.
Trịnh Tiểu Mãn cẩn thận phân biệt, đám này toàn là nấm dầu rất phổ biến ở đây, còn có một ít nấm hương rừng.
Nấm dầu nhiều nhất là vào tháng chín đến tháng mười một, sau khi mưa trên núi thì chúng sẽ mọc lên từng đám lớn.
Tuy gần đây trời không mưa, nhưng chắc là do không khí trong rừng sâu ẩm ướt nên mới mọc ra đám nấm lớn thế này.
Trịnh Tiểu Mãn vui vẻ ngồi xổm xuống hái nấm, loại nấm tươi này hầm với gà là ngon nhất.
Nghĩ đến hương vị đó, nàng không nhịn được nuốt nước miếng, đáng tiếc là dạo này nàng chưa bắt được con gà rừng nào.
Nhưng dùng nấm dầu nhỏ làm sốt chấm cũng đặc biệt ngon, lát về nhà làm một bát cho cả nhà nếm thử.
Đợi đến khi Trịnh Thanh Minh quay lại, liền thấy muội muội mình đã hái đầy một gùi nấm.
"Á, sao ở đây có nhiều nấm thế này, dạo này trên núi có mưa đâu nhỉ?"
Trịnh Thanh Minh đặt gùi trên lưng xuống đất, trong gùi còn đựng mấy b.úp măng đông.
"Mấy ngày nay tuy không mưa nhưng sáng nào chẳng có sương mù. Không khí ẩm ướt nên nấm mới mọc lên đó."
"Nếu vậy thì quanh đây chắc còn có nấm khác, ta đi dạo xung quanh xem sao."
Hắn lấy một cái túi từ trong gùi ra, rồi cầm đi sâu vào trong rừng một đoạn.
Trịnh Tiểu Mãn cứ cúi đầu hái nấm, may mà hôm nay họ mang theo hai cái túi, nếu không thật sự chẳng đựng hết số nấm này.
Hái một hồi, nàng chợt phát hiện bên cạnh có một đám lá hình trái tim màu xanh vô cùng quen mắt.
Nàng không dám chắc cái lá này có phải loài thực vật mình biết không, nếu đúng như vậy, thì nhà nàng từ nay về sau không cần lo lắng về lương thực nữa.
Nàng cũng chẳng màng đến chuyện hái nấm nữa, vứt túi sang một bên rồi bắt đầu đào dưới những chiếc lá đó.
Nàng đào xuống sâu tầm hai mươi phân, cuối cùng chạm vào một thứ gì đó thuôn dài.
Trịnh Tiểu Mãn kích động nhổ thứ trong đất lên, thứ được bọc trong lớp vỏ màu đỏ kia, chẳng phải chính là món khoai lang nàng thích ăn nhất sao?
Chỉ là khoai này nhỏ hơn nhiều so với khoai lang hiện đại, lại còn gầy hơn, nhưng điều đó không ngăn được việc số lượng của chúng rất nhiều.
Nàng lấy ống tre trong gùi ra, đổ chút nước rửa sạch khoai, không chờ nổi mà c.ắ.n một miếng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Một miếng này khiến nàng kích động đến mức nước mắt chực trào, không sai, chính là hương vị này.
Khoai lang sống có vị ngọt và giòn, không mềm dẻo như khi đã luộc chín.
Nhưng khoai lang sống ăn nhiều sẽ không tốt cho dạ dày, nên tốt nhất vẫn là luộc chín rồi ăn.
Trịnh Tiểu Mãn nhìn đám dây khoai dưới chân, chuyến vào núi này của nàng thật không uổng phí.
Nàng nghĩ đến tương lai có thể ăn khoai lang nướng, bánh khoai lang, viên khoai lang chiên.
Còn có thể dùng khoai lang làm bột, bột khoai lang lại còn làm được bánh tráng, làm miến.
Ngay cả lá khoai lang này cũng có thể dùng làm rau ăn.
Hơn nữa lá này còn dùng cho heo ăn, ba con heo trong nhà lại có thể cải thiện bữa ăn rồi.
Khi Trịnh Thanh Minh xách túi trở về, liền thấy muội muội đang cầm thứ gì đó ăn ngon lành.