Trùm Trường Vả Mặt Hoa Khôi Trà Xanh

Chương 3



Tôi nằm bò ra bàn học, úp cuốn sách Ngữ văn lên mặt rên rỉ đau khổ: — Tôi chỉ muốn làm một học sinh bình thường, ăn bánh tráng trộn bình thường, ngủ gật bình thường thôi mà. Tại sao ông trời lại không tha cho tôi?

Trái ngược với sự suy sục của tôi, đầu sỏ gây ra mọi chuyện là Giang Dữ lại trông như chẳng có gì xảy ra. Cậu ấy vẫn duy trì nhịp sống thường ngày, điềm nhiên đến mức đáng hận.

Sáng sớm, cậu ấy quăng một túi bánh bao nóng hổi và hộp sữa lên bàn tôi. Giờ ra chơi, thấy ngăn bàn tôi lộn xộn, cậu ấy tự động kéo ghế qua, vừa nhíu mày chê bai vừa xếp lại từng cuốn vở cho ngay ngắn. Vào tiết tự học, cậu ấy lôi cổ tôi dậy để kèm Toán, sai một câu là gõ b.út lên trán một cái.

Đỉnh điểm là hôm qua, khi tôi vừa hí hửng bóc que kem thứ ba ở căn tin, Giang Dữ từ sân bóng rổ bước vào, không nói không rằng rút luôn que kem khỏi tay tôi.

— Cậu làm gì đấy? Trả kem cho tôi! — Tôi nhào tới giành lại.

Cậu ấy vươn tay giơ que kem lên cao, dửng dưng đáp: — Ăn que thứ ba rồi, chuẩn bị đau họng chứ gì? Không có chuyện viêm họng để trốn bài kiểm tra Hóa ngày mai đâu.

Mấy bạn nữ đứng gần đó nhìn cảnh này, ánh mắt từ ngưỡng mộ chuyển sang phát cuồng. Còn tôi thì tức anh ách, cái đồ quản gia khó tính này!

Sự chú ý đổ dồn vào cặp đôi trúc mã khiến hoa khôi Tô Mạn Mạn bị ra rìa, hào quang nữ thần của cô ta sứt mẻ không ít. Có lẽ vì không cam tâm mất đi spotlight, cô ta bắt đầu đổi chiến thuật. Biết không thể chơi chiêu mập mờ đáng thương được nữa, cô ta chuyển sang hình tượng học bá, tìm cách tiếp cận Giang Dữ bằng lý do vô cùng chính đáng: học tập.

Giờ tự học buổi chiều, Tô Mạn Mạn ôm một quyển sách bài tập Vật lý nâng cao bước đến bàn của Giang Dữ. Cô ta vén lọn tóc xõa bên tai, nở nụ cười dịu dàng chuẩn mực: — Giang Dữ, bài điện xoay chiều này khó quá, thầy giáo giảng mình theo chưa kịp, cậu giảng giúp mình đoạn này được không?

Giang Dữ đang cặm cụi viết gì đó, mí mắt cũng lười nhấc lên: — Không rảnh.

Tô Mạn Mạn hơi khựng lại, nhưng vẫn cố giữ nụ cười e thẹn: — Chỉ mất năm phút của cậu thôi mà. Hay là sắp tới trường có mở nhóm học tập ngoại khóa, nhóm của mình đang thiếu một người giỏi tự nhiên, cậu tham gia chung cho vui nhé.

Giang Dữ ngừng b.út. Cậu ấy từ từ ngẩng lên, nhàn nhạt đáp: — Không tham gia. Tôi chỉ kèm một người thôi.

Tô Mạn Mạn chớp mắt, cố ý hỏi một cách trong sáng: — Ai vậy? Mình có thể học chung được không?

Tôi ngồi ngay bàn trên, nghe thấy thế liền vênh tai lên nghe lén, tay vẫn cầm bình nước hút rột rột.

Giang Dữ liếc nhìn bóng lưng của tôi, giọng điệu rất điềm nhiên nhưng đủ để cả góc lớp nghe rõ: — Không được, tôi chỉ kèm người sau này quản tiền của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Phụt!"

Tôi phun nguyên một ngụm nước lọc thẳng vào cuốn bài tập Toán. Nước b.ắ.n tung tóe, cả lớp im phang phắc.

Tô Mạn Mạn đứng c.h.ế.t chân tại chỗ, gương mặt từ trắng chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang xám xịt. Cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ôm sách quay ngoát đi thẳng về chỗ, bước chân có phần lảo đảo.

Còn tôi luống cuống lấy khăn giấy lau lấy lau để cuốn bài tập ướt sũng. Giang Dữ chậm rãi đứng lên, rút vài tờ giấy trên bàn đưa cho tôi, khóe môi ẩn giấu một nụ cười trêu chọc: — Đã dốt Toán rồi còn định tưới nước cho nó mọc mầm à?

Tôi trừng mắt nhìn cậu ấy, mặt nóng bừng bừng: — Tại ai hả? Cậu bớt nói mấy câu chấn động giùm tôi đi!

Sau cú sốc đó, Tô Mạn Mạn dường như nhận ra Giang Dữ là một bức tường thành không thể công phá. Cô ta tạm thời từ bỏ việc bám đuôi cậu ấy, nhưng mục tiêu lại âm thầm chuyển hướng sang chỗ khác.

Vài ngày sau, cô ta bắt đầu tỏ ra thân thiện với tôi. Thỉnh thoảng đi ngang qua sẽ chủ động chào hỏi, mượn cục tẩy, mượn cây b.út. Tôi theo chủ nghĩa cá mặn, người ta không gây sự thì tôi cũng lười đề phòng, chỉ ừ hử cho qua chuyện.

Nhưng tôi đã quá khinh xuất.

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛

Một buổi trưa khi cả lớp đã xuống căn tin gần hết, tôi nán lại lớp, lén mở máy tính bảng ra để hì hục vẽ nốt chương truyện tranh trên mạng của mình. Đây là bí mật lớn nhất của tôi. Tôi không muốn ai biết vì sợ thầy cô và phụ huynh ca bài ca ảnh hưởng học tập.

Lúc tôi đang mải mê tô màu cho nam chính trong truyện, một bóng người nhẹ nhàng lướt qua cửa sổ lớp. Tô Mạn Mạn đứng đó, ánh mắt sắc lẹm lướt qua màn hình máy tính bảng của tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cô ta đã tìm được thứ mình muốn.

Tô Mạn Mạn quả nhiên là người nói được làm được, khả năng "trà nghệ" của cô ta đã đạt đến cảnh giới nhuần nhuyễn. Sau khi vô tình phát hiện ra bí mật vẽ truyện tranh của tôi, cô ta không đi mách lẻo. Đổi lại, cô ta chọn cách tinh vi hơn: thao túng dư luận.

Trong giờ ra chơi, khi giáo viên chủ nhiệm vừa bước ra khỏi lớp, Tô Mạn Mạn cố ý cất cao giọng nói chuyện với đám bạn học xung quanh: — Thật ra mình thấy học sinh cuối cấp áp lực lắm. Có nhiều bạn nhìn bề ngoài thì ngoan ngoãn hiền lành, nhưng sau lưng lại toàn làm mấy thứ vô bổ, tốn thời gian. Không giống mình, mình chỉ muốn tập trung cao độ vào kỳ thi đại học sắp tới.

Lời nói bâng quơ không chỉ đích danh, nhưng ánh mắt cô ta lại lướt qua chỗ tôi một cách đầy ẩn ý.

Chỉ vài ngày sau, những lời đồn thổi vô căn cứ bắt đầu lan truyền khắp ngóc ngách của trường. Người ta rỉ tai nhau rằng Lâm Hạ Chi học hành bết bát, lúc nào cũng phải bám gót dựa dẫm vào Giang Dữ để được chép bài; rằng tôi cố tình tiếp cận cậu ấy chỉ để ăn theo sự nổi tiếng. Thậm chí có người còn ác ý thêu dệt rằng tôi lén lút vẽ mấy bộ truyện ngôn tình nhảm nhí, không có tương lai, chẳng mấy chốc sẽ bị đuổi học.

Ban đầu tôi tự nhủ với lòng mình rằng cá mặn thì không sợ sóng to, ai nói gì thì mặc ai, tôi ăn ngon ngủ kỹ là được. Nhưng khi những lời xì sầm lọt vào tai ngày một nhiều, cộng thêm bài kiểm tra Toán tuần trước chỉ được điểm vừa đủ qua môn, tâm trạng tôi bắt đầu trùng xuống.