Trùm Trường Vả Mặt Hoa Khôi Trà Xanh

Chương 11



Biết tôi lấn cấn, Giang Dữ không hề ép buộc. Cậu ấy chỉ xoa đầu tôi, nói một câu khiến mọi rào cản trong lòng tôi tan chảy: — Tôi đợi cậu từ lúc tranh nhau kẹp tóc ở mẫu giáo đến tận bây giờ học cấp ba rồi. Thêm vài ngày, vài tháng nữa cũng chẳng sao. Cậu cứ từ từ suy nghĩ, tôi vẫn ở đây.

Không sến súa, không thề non hẹn biển. Chỉ một câu "Tôi vẫn ở đây" của cậu ấy đã đủ mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.

Sau vụ ồn ào đó, cuộc sống trường học dần quay trở lại quỹ đạo. Kỳ thi quan trọng nhất của đời học sinh đang đến gần. Giang Dữ bắt đầu chế độ "huấn luyện viên địa ngục", ngày ngày ép tôi giải đề Toán, Hóa, Lý. Có những buổi trưa tôi buồn ngủ rũ rượi, gục hẳn mặt xuống bàn c.ắ.n b.út. Cậu ấy không mắng mỏ, chỉ dùng đầu b.út bi gõ nhẹ cọc cọc lên trán tôi: — Làm xong bài hàm số này rồi cho ngủ.

— Giang Dữ, cậu là ma quỷ à? — Tôi rên rỉ than vãn.

— Không. — Cậu ấy lật trang sách, thản nhiên đáp, — Là bạn trai tương lai của cậu. Nhanh lên, sai một dấu là cắt một tuần trà sữa.

Tôi lập tức tỉnh như sáo, hì hục cắm đầu vào giải bài. Lần này tôi nỗ lực không phải chỉ vì muốn đỗ vào một trường tốt. Tôi nỗ lực vì tôi nhận ra mình muốn trở thành một Lâm Hạ Chi tự tin hơn, xuất sắc hơn. Không phải để "xứng đáng" với Giang Dữ — vì cậu ấy luôn nói tôi vốn đã xứng đáng rồi — mà là để tôi có thể đường hoàng, kiêu hãnh đứng cạnh người con trai rực rỡ nhất trường này.

Cuối cùng kỳ thi cũng qua đi. Nhờ sự huấn luyện khắc nghiệt của trúc mã kiêm gia sư "một kèm một", điểm số của tôi vượt qua cả kỳ vọng của chính bản thân.

Ngày lễ tổng kết, trường tổ chức chụp ảnh kỷ yếu. Sân trường ngập trong sắc nắng vàng ươm và màu hoa phượng đỏ rực. Tôi mặc áo đồng phục trắng tinh, tay ôm bó hoa nhỏ, đứng nhìn Giang Dữ từ xa. Cậu ấy đang bị một đám đàn em khóa dưới vây quanh xin chữ ký. Ánh nắng chiếu qua kẽ lá, dọi lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt phượng hẹp dài và sống mũi cao thẳng của cậu ấy.

Khoảnh khắc đó, những thước phim ký ức mười mấy năm qua bỗng cuồn cuộn ùa về trong đầu tôi. Tôi nhớ cậu bé Giang Dữ đã nắm tay tôi lôi vào lớp mẫu giáo ngày đầu tiên tôi khóc nhè. Tôi nhớ cậu thiếu niên Giang Dữ sút bay quả bóng rổ để chắn ngang nhóm học sinh định giật cặp tôi năm lớp sáu. Tôi nhớ bóng lưng ướt sũng của cậu ấy khi nhường ô cho tôi trong một chiều mưa tầm tã. Và tôi nhớ cả ánh mắt kiên định, lạnh lùng bảo vệ tôi trước toàn trường trên diễn đàn ngày hôm ấy.

Người con trai này chưa từng để tôi phải đi một mình trong bất kỳ giông bão nào.

Tôi hít một hơi thật sâu, ôm bó hoa bước tới. Đám đông thấy tôi đến tự động dạt ra, tạo thành một con đường. Tần Việt và Đường Viên đứng lấp ló sau thân cây phượng già, vênh tai lên hóng chuyện.

Tôi đứng trước mặt Giang Dữ. Cậu ấy rủ mắt nhìn tôi, ánh mắt tự động chuyển sang trạng thái dịu dàng nhất. Tôi vươn tay khẽ kéo góc áo sơ mi của cậu ấy: — Này, trùm trường.

— Ừ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

— Cậu bám theo tôi lâu như vậy, đ.á.n.h đuổi biết bao nhiêu vệ tinh quanh tôi rồi. — Tôi nhón chân lên, mỉm cười rạng rỡ, — Bây giờ có muốn nhận chức bạn trai chính thức không?

Giang Dữ hơi khựng lại, đôi mắt phượng của cậu ấy mở to hơn một chút, dường như không tin vào tai mình. Tiếng huýt sáo và hò reo của đám bạn sau gốc cây phượng lập tức vang lên, phá vỡ sự im lặng.

Cậu ấy cúi đầu, một nụ cười rực rỡ như nắng hạ nở rộ trên môi. Cậu ấy vươn tay kéo tôi, ôm trọn vào vòng n.g.ự.c rắn chắc, ấm áp của mình.

— Muốn. — Không thèm suy nghĩ một chút luôn à? — Tôi vùi mặt vào n.g.ự.c cậu ấy, lầm bầm hỏi.

Giang Dữ siết vòng tay c.h.ặ.t hơn, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai: — Tôi đã suy nghĩ mười mấy năm rồi, giờ chỉ sợ cậu đổi ý thôi.

Tối hôm đó, diễn đàn trường lại một lần nữa sập mạng. Đường Viên — bà hoàng truyền thông của trường — đã đăng tải một bức ảnh chụp lén cảnh Giang Dữ ôm tôi dưới gốc cây phượng kèm theo tiêu đề giật tít: "Tin nóng bỏng tay: Trùm trường theo đuổi thanh mai mười mấy năm, cuối cùng đã vượt qua vòng phỏng vấn, chính thức chuyển thành nhân viên chính thức!"

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛

Chưa đầy một phút sau, Giang Dữ dùng tài khoản có tích xanh vào bình luận ngay top 1: "Cảm ơn mọi người, cuối cùng cũng có danh phận".

Tôi nằm trên giường cười lăn lộn, gõ phím đáp trả ngay bên dưới: "Đính chính: Mới chỉ là danh phận thử việc thôi nhé, chưa có chế độ bao cơm trọn đời đâu".

Một thông báo nhảy lên màn hình, Giang Dữ trả lời bình luận của tôi: "Bao cả đời".

Tôi nhìn màn hình điện thoại, nụ cười trên môi không thể nào giấu được. Cuộc sống của một con cá mặn lười biếng tưởng chừng như sẽ mãi tẻ nhạt, cuối cùng lại vì sự cố chấp dịu dàng của một người mà trở nên rực rỡ và lấp lánh đến không ngờ.

Trước khi tắt điện thoại đi ngủ, tôi quyết định viết một dòng trạng thái mới như một lời kết hoàn hảo cho câu chuyện thanh xuân ồn ào này.

"Sau này có người từng hỏi tôi, cảm giác được trúc mã trùm trường kiên nhẫn thích suốt mười mấy năm rốt cuộc là như thế nào. Tôi nghĩ rất lâu rồi trả lời: Giống như việc bạn bất chợt phát hiện ra con đường mình vẫn an toàn bước đi mỗi ngày vốn không phải ngẫu nhiên mà có đèn chiếu sáng, là do có một người từ rất lâu, rất lâu về trước đã đứng đó và âm thầm thắp sáng nó vì tôi."

Năm phút sau, Giang Dữ chia sẻ lại bài viết của tôi, chỉ kèm theo một dòng chữ ngắn gọn, bá đạo và cực kỳ "Giang Dữ":

"Không âm thầm nữa. Sau này công khai thắp hết."