Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi

Chương 41: Đàn Ông Hiểu Đàn Ông Nhất



 

Tô Tiểu Ly cuối cùng vẫn không đồng ý.

 

Đầu óc cô rất rõ ràng, cân nhắc từ ngữ một chút, khẽ ho một tiếng rồi khách sáo cảm ơn Lục Tư Niên, hy vọng đợi sau khi mình có phương án rõ ràng rồi mới đến thảo luận cùng anh.

 

Cố Phi Hàn ở bên cạnh ghen tuông đến đen cả mặt, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Tên họ Lục này bị làm sao vậy, định đập chậu cướp hoa à?

 

Chút chuyện vặt vãnh này đương nhiên anh có thể giúp Tiểu Ly giải quyết, không cần người khác phải bận tâm.

 

Không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian thì cũng là đạo.

 

Lục Tư Niên đưa ra lời mời: “Cô Tô, không biết có thể cho phép tôi mời cô… mời hai người đến nhà hàng Tây của trung tâm thương mại dùng bữa tối không, chúng ta có thể cùng nhau bàn bạc kế hoạch.”

 

Biểu cảm của Cố Phi Hàn lập tức đông cứng, ánh mắt phóng về phía Lục Tư Niên trở nên đầy thâm ý.

 

Cùng ăn tối?

 

Cùng bàn bạc kế hoạch?

 

Cho dù Tiểu Ly có giúp tên họ Lục giải vây, tặng chút đồ cảm ơn là được rồi…

 

Ai rảnh rỗi sinh nông nổi, vừa lên đã mời con gái nhà người ta đi ăn tối?

 

Đàn ông hiểu đàn ông nhất.

 

Rất tốt, chẳng cần bằng chứng gì sất, gã này chính là đang muốn đập chậu cướp hoa.

 

Chuông cảnh báo trong lòng Cố Phi Hàn vang lên inh ỏi.

 

Bình thường anh và Tô Tiểu Ly không phải chia nhau ra bận rộn thì cũng ở dưới mí mắt của bà nội Tô, chẳng có cơ hội nào cả.

 

Hôm nay khó khăn lắm mới có cơ hội hai người ở riêng… Cố Phi Hàn không đợi Tô Tiểu Ly lên tiếng, đã nhanh ch.óng từ chối:

 

“Ăn cơm thì không cần đâu.”

 

Anh quay đầu nhìn Tô Tiểu Ly, hạ giọng, nửa dỗ dành nửa lừa gạt: “Trời cũng không còn sớm nữa, bà nội vẫn đang ở nhà đợi đấy.”

 

Tô Tiểu Ly nhìn ra bên ngoài, trời vẫn còn sáng trưng mà…

 

Chỉ là, đường khó đi, chặng về còn phải mất hơn một tiếng đồng hồ, về nhà còn khối việc phải làm.

 

Cô gật đầu với Cố Phi Hàn, sau đó quay sang Lục Tư Niên, mang theo chút áy náy nói: “Giám đốc Lục, hôm nay không làm phiền nữa, tôi nghĩ sau này chúng ta vẫn còn cơ hội gặp mặt.”

 

Đáy mắt Lục Tư Niên xẹt qua một tia lưu luyến, nhưng dù sao cũng mới gặp lần đầu, không tiện tỏ ra quá nhiệt tình.

 

Anh rút b.út và giấy trong túi ra, viết một dãy số rồi đưa cho Tô Tiểu Ly.

 

“Đây là số điện thoại văn phòng của tôi, lần sau đến xin nhất định phải liên lạc trực tiếp với tôi, để tôi có cơ hội bày tỏ lòng biết ơn, cũng tiện tìm hiểu phương án quy hoạch của cô.”

 

Tô Tiểu Ly mỉm cười với anh, nhận lấy tờ giấy cất vào túi xách.

 

Ngọn lửa tà hỏa trong lòng Cố Phi Hàn đang bùng cháy dữ dội.

 

Lục Tư Niên nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, đôi mắt nai trong veo của Tô Tiểu Ly cứ đung đưa trước mắt anh, xua thế nào cũng không đi.

 

Được rồi, anh thừa nhận, anh thực sự có hứng thú với cô gái đại lục này.

 

Cái nhìn đầu tiên đã thấy kinh diễm, cái nhìn thứ hai phát hiện… càng kinh diễm hơn!

 

Mặc dù bố mẹ ở tận Cảng Đảo vẫn luôn lên kế hoạch cho anh liên hôn với gia tộc Lâm thị, nhiều lần giục anh về xem mắt.

 

Đương nhiên, nếu theo lẽ thường sắp xếp đối tượng kết hôn cho anh, anh cũng có một vạn cách để phá hỏng chuyện hôn sự.

 

Chỉ là không muốn đối đầu trực diện với bố, lại không muốn đối mặt với những giọt nước mắt giả tạo của mẹ — đành phải mượn thế của ông nội, trốn được lúc nào hay lúc ấy.

 

Sở dĩ ban đầu anh sảng khoái đồng ý yêu cầu đến đại lục phát triển của ông nội, chính là nắm chắc việc bố mẹ mình không dám làm trái sự sắp xếp của ông cụ.

 

Anh cúi đầu day day mi tâm.

 

Cô gái này, chắc sẽ liên lạc lại với anh thôi.

 

C.h.ế.t tiệt, quên hỏi phương thức liên lạc của cô ấy rồi!

 

Lục Tư Niên rảo bước đuổi ra ngoài cửa lớn, nhìn trái ngó phải, cẩn thận tìm kiếm, nhưng làm gì còn bóng dáng hai người họ nữa?

 

Ra khỏi cửa lớn Bách hóa Hương Giang, Cố Phi Hàn thu lại nụ cười, mặt đen như đ.í.t nồi sải bước về phía trước.

 

Anh dáng cao chân dài, bước chân sải rộng, chưa đi được mấy bước đã bỏ xa Tô Tiểu Ly một đoạn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Tiểu Ly ở phía sau ra sức đuổi theo.

 

“Cố Phi Hàn! Đợi một chút!”

 

Cố Phi Hàn đã vượt xa cô một đoạn lớn, cô mới lờ mờ nhận ra, tên nhà quê này không biết lại chập mạch ở đâu rồi.

 

Vừa nãy lúc giao tiếp với Lục Tư Niên thì suốt buổi xúi quẩy cái mặt, ra ngoài rồi càng không biết đợi mình, cứ thế tự mình bỏ đi.

 

Đúng là tà môn.

 

Phép lịch sự đâu, cho ch.ó ăn rồi à!

 

Cố Phi Hàn nghe thấy tiếng cô gọi thì dừng lại, nhíu mày quay người.

 

Tô Tiểu Ly vội vã đuổi tới, khó khăn lắm mới nhịn được xúc động muốn mắng anh.

 

Đồ đáng c.h.é.m ngàn đao, ai bảo cái mặt này đẹp trai quá làm gì…

 

Cô hai tay chống gối, khom người thở hổn hển, giơ tay làm động tác đợi một chút, muốn đợi nhịp thở đều lại rồi mới mở miệng nói chuyện.

 

Hai má phấn nộn của cô vì thở gấp mà phồng lên xẹp xuống, cộng thêm đôi mắt to tròn, trông hệt như một con sóc nhỏ.

 

Cố Phi Hàn bất thình lình nảy ra một ý nghĩ — muốn đưa tay bóp má cô, tiện thể xoa đầu cô một cái.

 

Muốn bóp.

 

Muốn xoa.

 

Rõ ràng vẫn đang giận con bé này, sao lại thỏa hiệp nhanh như vậy?

 

Lại dám nói nói cười cười với tên họ Lục kia, còn nhận số điện thoại của gã đàn ông đó nữa!

 

Với tính cách của Cố Phi Hàn, nếu thực sự giận một người, thì đối phương chỉ có thể tự cầu nhiều phúc.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Nhưng lần này đâu phải là tức giận gì.

 

Anh đang bực bội chính mình, ngay dưới mí mắt mình, mà không thể kịp thời giúp Tô Tiểu Ly chặn đứng sự bắt chuyện của gã đàn ông thối tha kia, càng phiền Lục Tư Niên hơn, mới gặp lần đầu đã trêu chọc Tô Tiểu Ly.

 

Đương nhiên, anh cũng có một chút xíu bực Tô Tiểu Ly, bực cô không có tâm nhãn.

 

Số điện thoại của người đàn ông xa lạ có thể tùy tiện nhận lấy sao?!

 

“Cố Phi Hàn, giấy phép kinh doanh hai chúng ta cùng nhau xin, như vậy sẽ đỡ rắc rối hơn, anh thấy sao?” Tô Tiểu Ly đợi bớt thở dốc rồi mới thẳng lưng lên nói.

 

Cố Phi Hàn bất thình lình bị câu nói này của Tô Tiểu Ly làm cho chấn động.

 

Con bé này nói — “Hai chúng ta cùng nhau”!

 

“Còn việc đi tỉnh Chiết, hai chúng ta lái xe hay đi tàu hỏa? Việc cần làm thực sự quá nhiều, vẫn là lái xe tiện hơn, chỉ là đi đường vất vả, cũng không biết có an toàn không.”

 

Tô Tiểu Ly cuối cùng cũng thở đều, một hơi tuôn hết lời ra.

 

Sở dĩ cô muốn về nhà sớm, chính là muốn cùng Cố Phi Hàn bàn bạc kỹ lưỡng lịch trình.

 

Lần này đi tỉnh Chiết, việc cần làm thực sự quá nhiều.

 

Ai biết tên nhóc Cố Phi Hàn này…

 

Thật khó hiểu.

 

Khó mà nói hết.

 

“Hai chúng ta đến tỉnh Chiết có phải chia nhau ra hành động không, xưởng rượu của anh ở đâu, có gần Ô Hiếu không?”

 

Thời buổi này không có định vị điện thoại, nói ra thì còn phải mua hai tấm bản đồ mang theo.

 

Tô Tiểu Ly thuận theo luồng suy nghĩ của mình, có việc nói việc.

 

Cố Phi Hàn dần bình tĩnh lại.

 

Tiểu Ly đây là đang bàn bạc tương lai với mình?

 

Con bé này từ đầu đến cuối trong đầu chỉ nghĩ đến việc làm ăn cho tốt, vấn đề căn bản không nằm ở Tiểu Ly.

 

Là tên họ Lục kia có vấn đề.

 

Đàn ông đích thực, dám đối mặt với cuộc đời ảm đạm, dám nhìn thẳng vào m.á.u tươi đầm đìa, dám đối đầu trực diện với những gã đàn ông khác.

 

Chứ không phải cố ý bỏ mặc cô gái mình thích sang một bên.

 

 


">