Tôi hơi ngơ ngác: "Sao anh lại ở đây? Người trong phòng là ai?"
"Là vệ sĩ của anh. Anh đã cho cô ta uống ly rượu mà cô ta định mời anh."
Hứa Vọng khựng lại một chút: "... Nhưng anh đã chạy ra ngoài ngay lúc cô ta định cởi đồ."
Anh chớp chớp đôi mắt màu nâu nhạt, tiếp tục giải thích: "Em biết mắt anh không tốt mà, anh chẳng nhìn thấy gì hết."
Dưới ánh đèn ấm áp của hành lang, đôi mắt tuyệt đẹp của anh trong veo như lưu ly.
Dáng vẻ này của anh thực sự rất ngoan.
Tôi mỉm cười, đưa tay vuốt lọn tóc mái trước trán anh: "Mắt anh không tốt, sao anh biết người đó không phải là em?"
Kiếp trước, sau khi tôi c.h.ế.t, Lục Cẩn đều nhìn Lục Tâm mà gọi tên tôi mỗi lúc say xỉn.
Hứa Vọng rũ mắt nhìn tôi: "Anh chỉ cần biết, đó không phải là em."
Giọng anh rất trầm, cũng rất dịu dàng.
Tôi có chút say đắm, ngón tay vô thức cứ thế vuốt ve tóc anh hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng anh không nhịn được, bật cười thành tiếng: "Tô Niệm Niệm, em đang vuốt ve ch.ó đấy à?"
Tôi sực tỉnh, mặt bỗng chốc nóng bừng.
Tôi liếc nhìn đống hỗn độn nực cười bên cạnh, rồi khẽ đẩy anh ra một chút.
"Chúng ta mau đi thôi."
Cơn "điên" của Hứa Vọng đột nhiên trỗi dậy.
Anh cúi người, khẽ c.ắ.n vào vành tai tôi, thì thầm: "Coi anh là ch.ó cũng được mà."
Vì muốn chứng minh năng lực với bố tôi, cũng như để ly gián mối quan hệ giữa tôi và Hứa Vọng, Lục Cẩn đã nghiến răng chiếm lấy mảnh đất phía Nam thành phố.
Hắn dùng không ít thủ đoạn bẩn thỉu, số tiền thực tế chi ra cho mảnh đất này cũng lớn hơn rất nhiều so với vẻ bề ngoài.
Hứa Vọng đưa tôi về văn phòng của anh.
Anh bắt đầu dạy tôi cách đối phó với Lục Cẩn, cách tước đoạt quyền lực từ tay hắn.
Tôi lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt anh, rồi lên tiếng ngắt lời: "Lẽ ra hai ngày trước anh phải làm phẫu thuật rồi, tại sao vẫn chưa làm?"
Hứa Vọng sững người: "Bây giờ... em quan tâm đến chuyện này sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi gật đầu: "Nếu không thì tại sao em lại phải tốn công tốn sức chạy đến gặp anh vào lúc này?"
"Hiện tại, việc đối phó với Lục Cẩn... không quan trọng bằng anh."
Tôi hít một hơi thật sâu, tiếp tục: "Em có cách đối phó với hắn, anh ngoan ngoãn đi làm phẫu thuật có được không?"
Ánh mắt anh khẽ rung động: "Anh không yên tâm về em."
"Anh không tin em sao?"
"Làm sao có thể chứ?" Giọng anh khàn đặc: "Em nói gì anh cũng tin."
Tôi mỉm cười, bảo: "Thế giới chúng ta đang sống nằm trong một cuốn tiểu thuyết."
"Anh tin."
"Em từng c.h.ế.t một lần, rồi trọng sinh lại."
"Anh tin."
"Em thích anh."
Hứa Vọng sững sờ, anh im lặng, chỉ đăm đắm nhìn tôi.
Tôi nhìn vào mắt anh: "Những chuyện phi lý phía trước anh đều tin, vậy mà câu này anh lại không tin sao?"
Anh cười, đôi mắt màu nâu nhạt thoáng qua một tia yếu đuối và bất lực.
"Niệm Niệm, anh rất muốn tin em."
"Anh đã từng cố gắng để ghét em, để hận em, nhưng anh đều không làm được."
"Anh rất tỉnh táo, nhưng tỉnh táo để yêu em lại là một chuyện vô cùng đau khổ."
Tôi và Hứa Vọng đáng lẽ phải là kẻ thù, nhưng trớ trêu thay, anh lại yêu tôi.
Anh yêu tôi nhiều hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
Anh bắt cóc tôi chỉ để ghi nhớ khuôn mặt tôi trước khi mù lòa.
Anh từ chối phẫu thuật vì không muốn tận mắt nhìn thấy tôi gả cho Lục Cẩn.
Sau năm mười tám tuổi, anh từng bước nắm quyền, sở hữu lại tất cả mọi thứ.
Chỉ duy nhất một điều anh không có được, đó chính là tôi.
Anh siết c.h.ặ.t eo tôi, để tôi ngồi lên đùi mình.
Hơi thở nóng hổi phả nhẹ bên vành tai.
"Tô Niệm Niệm, em muốn làm gì, anh cũng sẽ đi cùng em."
"Chỉ cần anh biết anh yêu em là đủ rồi."
"Đừng nói em yêu anh nữa, anh sợ đó là giả, đến lúc ấy anh sẽ c.h.ế.t mất."
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, không nhịn được muốn mắng: "Đồ ngốc, đồ ngốc này, cái gì cũng tin, vậy mà không chịu tin em thích anh."
Tôi giật mở cà vạt của anh, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi.
"Nếu em nói gì anh cũng không tin, vậy phải làm thế nào anh mới tin... là em thích anh đây..."
Ngoài cửa sổ, một tia trăng thanh lãnh hắt vào, in bóng trong đôi đồng t.ử nhạt màu của anh.
Anh nhìn tôi trân trối một lát, rồi bật cười.
"Tô Niệm Niệm, em muốn lấy mạng anh đây thì cứ nói thẳng ra."