Lục Tâm nãy giờ vẫn im lặng bỗng hít một hơi lạnh: "Chị, chị..."
Giọng tôi lạnh hẳn đi: "Tôi không mù, những chuyện bẩn thỉu hai người làm tôi đều thấy rõ cả rồi. Nếu không muốn cảnh tượng trở nên quá khó coi, anh hãy chủ động hủy bỏ hôn ước và rời khỏi nhà họ Tô đi."
Bố tôi nhận được tin cũng nhanh ch.óng chạy tới.
Lục Cẩn trực tiếp quỳ xuống trước mặt ông, thừa nhận mọi chuyện giữa hắn và Lục Tâm.
Bố tôi tát hắn một cái cháy mặt, rồi lôi hắn vào thư phòng.
Tôi không biết họ đã nói gì với nhau, nhưng tôi linh cảm chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.
Chuông điện thoại reo lên, là một số lạ.
Tôi nhấn nút nghe, giọng của Hứa Vọng vang lên từ đầu dây bên kia: "Chuyện của em và Lục Cẩn chắc là không dễ giải quyết đâu. Bố em bồi dưỡng Lục Cẩn chẳng khác nào con trai ruột vậy."
Hắn khựng lại một chút: "... Hình như hắn còn quan trọng hơn cả em đấy."
Tôi nghiêng đầu nhìn về phía cửa thư phòng, bàng hoàng lên tiếng: "Tại sao? Em mới là con gái ruột của ông ấy cơ mà..."
"Để anh đi tra xem." Hứa Vọng khẽ cười: "Nếu em thực sự không muốn gả cho hắn, anh có thể bắt cóc em thêm lần nữa."
Cửa thư phòng mở ra.
Bố tôi nhìn tôi, dùng tông giọng không cho phép phản kháng: "Bố và Lục Cẩn đã bàn bạc xong rồi. Nó sẽ đưa em gái nó đi du học, sau này con bé đó sẽ không xuất hiện trước mặt con nữa. Mắt con đã khỏi rồi thì hãy mau ch.óng kết hôn với nó đi. Bây giờ nhà họ Tô cần một người kế nghiệp."
Bố dường như chẳng hề quan tâm đến việc tôi bị phản bội hay bị bắt cóc.
Ông chỉ quan tâm đến người thừa kế của nhà họ Tô.
Tôi lùi lại một bước, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Tại sao? Tại sao bố lại muốn giao sản nghiệp nhà họ Tô vào tay một người ngoài?"
"Con có điểm nào thua kém anh ta chứ?"
Bố tôi đột ngột cao giọng: "Con là con gái, kế thừa công ty cái gì?"
Sau đó, ông kìm nén cảm xúc, tiến lên phía trước an ủi tôi: "Niệm Niệm, bố biết con chịu uất ức. Lục Cẩn là một đứa trẻ ngoan, nó sẽ đối xử tốt với con."
"Chẳng phải con cũng thích nó sao?"
Giọng tôi nghẹn ngào: "Con không thích anh ta, con không muốn gả cho anh ta."
Bố tôi cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, gầm lên với tôi: "Con phải nghĩ cho tương lai của nhà họ Tô! Đây không phải là lúc để con tùy hứng!"
Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi tôi phạm lỗi, bố đều nhốt tôi trong phòng để tự kiểm điểm.
Không ngờ hôm nay, việc tôi không muốn gả cho Lục Cẩn cũng được coi là một cái tội.
Lục Cẩn đứng ở cửa, vẫn cái bộ mặt giả tạo đáng ghê tởm ấy:
"Niệm Niệm, em yên tâm, anh sẽ khuyên nhủ bác. Anh đã báo cảnh sát rồi, anh sẽ không tha cho kẻ đã bắt cóc em đâu."
"Tôi không bị bắt cóc." Tôi nhếch môi cười: "Anh ấy chỉ thấy chơi như vậy với tôi thì kích thích hơn thôi."
Trong nháy mắt, lớp mặt nạ dịu dàng giả dối trên mặt Lục Cẩn rạn nứt từng mảnh.
Tôi chẳng buồn đếm xỉa đến hắn, trực tiếp đóng sầm cửa ngay trước mặt hắn.
Tôi khẽ thở phào một hơi, một cảm giác khoái lạc vì trả thù được trào dâng trong lòng.
Đột nhiên, sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ: "Kích thích?"
Người tôi cứng đờ, chậm rãi quay lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi nhìn thấy khuôn mặt cười như không cười của Hứa Vọng.
Tấm rèm cửa sổ sau lưng anh bị gió đêm thổi tung, ánh trăng loang lổ đổ tràn trên mặt đất.
Bên ngoài cửa, Lục Cẩn đã hoàn hồn, bắt đầu thâm tình bày tỏ với tôi:
"Niệm Niệm, em đang lừa anh đúng không?"
"Anh biết em đang giận anh, sau này anh sẽ không gặp Lục Tâm nữa. Anh đã hứa với bác là sẽ đối xử tốt với em cả đời."
"Anh biết em vẫn yêu anh mà. Trước đây khi anh bị sốt, em đã thức trắng đêm trông chừng anh, còn nấu cháo cho anh nữa..."
Hắn cứ thế huyên thuyên hồi tưởng lại quá khứ.
Tôi nhìn chằm chằm vào gân xanh đang giật lên trên trán Hứa Vọng, thầm nghĩ mình tiêu đời rồi.
Hứa Vọng ép sát tôi vào sau cánh cửa.
Anh rất cao, khi rũ mắt nhìn tôi luôn mang theo vẻ cao ngạo áp chế.
Anh cúi người, thì thầm bên tai tôi:
"Niệm Niệm, anh nhịn hết nổi rồi."
"Bây giờ anh chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t thằng khốn này thôi."
Tay anh đặt trên nắm cửa, chỉ cần nhẹ nhàng ấn xuống là cửa sẽ mở toang.